Beta Bình Thường Ký Hợp Đồng Kết Hôn Với Enigma Cố Chấp

Chương 34

Sau khi trả lời xong tin nhắn của những người khác, trời đã gần tối. Chú Tiền tới nhắc Thẩm Thư Ý rằng bữa tối trong bếp đã chuẩn bị xong.

Thẩm Thư Ý đáp một tiếng, lại xoa xoa phần eo lưng đang nhức mỏi, lần đầu tiên trong suốt một tuần tự mình xuống giường.

Thật sự là... suốt một tuần nay cậu chưa hề tự xuống giường lần nào, ngay cả đi vệ sinh cũng là do Tạ Trầm Chu bế đi...

Chỉ nghĩ tới thôi Thẩm Thư Ý đã thấy xấu hổ... nhưng mấy ngày này cậu quả thực chẳng còn chút sức lực nào.

Cậu lảo đảo vịn tường đi vào nhà vệ sinh, nhìn thấy bản thân trong tấm gương rửa mặt khổng lồ liền giật mình hoảng hốt.

Cậu chưa mặc chỉnh tề, những chỗ lộ ra trên người đầy rẫy từng vết lốm đốm...

Cái này thật sự... quá đáng rồi thì phải...

Thẩm Thư Ý đỏ mặt, vội vàng chỉnh lại đồ ngủ của mình, cài từng chiếc cúc áo một lên tới tận cổ.

Đáng sợ quá, kỳ ph*t t*nh đúng là đáng sợ quá...

Thu xếp xong xuôi, Thẩm Thư Ý cuối cùng cũng có sức xuống lầu. Khi cậu đi tới tầng dưới, phát hiện Tạ Trầm Chu cũng đã về rồi.

Thẩm Thư Ý giật mình.

Cậu cứ nghĩ hôm nay Tạ Trầm Chu sẽ rất bận, buổi tối ít nhất cũng phải tăng ca chứ...

Được rồi, chủ yếu là cậu vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để đối mặt với hắn trong trạng thái tỉnh táo.

"Thiếu gia về rồi à," chú Tiền tự nhiên chào hỏi, trông có vẻ rất vui, "Tiểu Thẩm tiên sinh cũng xuống rồi, cùng ăn cơm ở phòng ăn nhé."

Nói xong, chú đi vào bếp, giúp những người khác bưng thức ăn ra, lại bày sẵn bộ bát đũa tinh xảo cho Thẩm Thư Ý và Tạ Trầm Chu.

Đợi mọi người bận rộn xong xuôi rút đi, phòng ăn lại trở nên yên tĩnh.

Phòng ăn mang tông màu lạnh, bàn ăn rất lớn, Thẩm Thư Ý và Tạ Trầm Chu mỗi người ngồi một đầu.

Kỳ lạ thật, trước đây cũng đâu phải chưa từng ăn chung trên chiếc bàn này, sao hôm nay bỗng nhiên lại cảm thấy phòng ăn lớn đến quá mức, còn lạnh lẽo như vậy?

Thẩm Thư Ý không nhịn được khẽ ho một tiếng.

Tạ Trầm Chu vốn đang cúi mắt nhìn bát cơm liền lập tức ngẩng đầu lên nhìn cậu.

"À..." Thẩm Thư Ý ý thức được có lẽ Tạ Trầm Chu đang lo cho tình trạng của mình, vội vàng giải thích, "Em không sao rồi, cơ thể cũng khá hơn nhiều, cảm ơn Tạ tiên sinh."

"Ừ." Tạ Trầm Chu lại cụp mắt xuống, cầm đũa bắt đầu ăn.

Thẩm Thư Ý để ý thấy quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt hắn.

Mấy ngày nay hắn ngủ không ngon sao? Trông tinh thần cũng không được tốt lắm.

Thật kỳ lạ... Thẩm Thư Ý tuy tuần này cũng rất mệt, sống trong trạng thái căng thẳng cao độ, nhưng hôm nay sau khi xuống giường lại cảm thấy tinh thần dồi dào hơn hẳn tất nhiên ngoại trừ chuyện đau lưng mỏi eo... Vậy tại sao Tạ Trầm Chu lại ngược lại với cậu?

Chẳng lẽ phỏng đoán của cậu là đúng.

Tình trạng của Tạ Trầm Chu quả thật đang ngày càng tệ hơn.

Thẩm Thư Ý hỏi: "Mấy ngày nay Tạ tiên sinh ngủ có ngon không? Mỗi ngày đều uống thuốc làm chậm pheromone chứ?" Vừa nói, cậu vừa thuận tay múc cho Tạ Trầm Chu một bát canh nóng, đẩy tới trước mặt anh.

Động tác cầm đũa của Tạ Trầm Chu khựng lại trong chốc lát, rồi hắn ngẩng đầu nhìn cậu.

Khi đặt bát canh xuống và rút tay về, mu bàn tay Thẩm Thư Ý vô tình lướt qua ngón út đang cầm đũa của Tạ Trầm Chu, cậu để ý thấy ngón út bị cậu chạm phải ấy thậm chí còn run nhẹ theo phản xạ.

Hắn vẫn đang khắc chế.

Ý nghĩ này thoáng hiện lên trong đầu Thẩm Thư Ý.

Cậu hiểu biết về giới tính Enigma chỉ dừng lại ở những tài liệu hời hợt và kiến thức trên giấy, nhưng không hiểu vì sao, cậu lại vô cùng chắc chắn điều đó.

Tạ Trầm Chu lúc này đang kìm nén.

Thật ra hắn không cần phải kìm nén đến mức đó, nhất là khi ở trước mặt cậu.

Nhưng Thẩm Thư Ý không biết phải nói với hắn thế nào.

Cậu không phải là Tạ Trầm Chu, không thể cảm nhận được tâm trạng hiện tại của hắn, hơn nữa cậu cũng không biết, nếu thật sự bảo Tạ Trầm Chu đừng kìm nén nữa, thì bản thân hắn sẽ phải đối mặt với điều gì.

Thẩm Thư Ý không dám mạo hiểm, nhưng cậu nghĩ, mình có thể dùng một cách khác để giúp Tạ Trầm Chu giải tỏa.

"Tạ tiên sinh," Thẩm Thư Ý đặt bát đũa xuống, nói, "Chuyện trước đó là em hiểu lầm anh, rõ ràng anh đang giúp em, vậy mà em lại nói những lời như thế, thật sự rất xin lỗi. Dù thế nào đi nữa, em vẫn rất cảm ơn anh đã ở bên em vượt qua một tuần ph*t t*nh này."

Tạ Trầm Chu chỉ tiếp tục ăn cơm.

Không phản ứng?

Thẩm Thư Ý nghiêng đầu nhìn anh, tiếp tục nói: "Những lời em nói trước đó là thật Tạ tiên sinh, anh còn nhớ không? Ở buổi dạ vũ trong trường em, anh nói anh muốn đánh dấu em, ngày nào... cũng muốn đánh dấu em. Em không biết câu nói đó của anh lúc ấy có mấy phần là thật, nhưng những gì em nói là thật, anh có thể đánh dấu em..."

"Thẩm Thư Ý," Tạ Trầm Chu đặt bát xuống, nhắm mắt lại, điều chỉnh hơi thở một chút rồi mới nói, "Nếu em chỉ vì muốn an ủi anh thì đừng nói nữa. Em căn bản không biết hiện giờ anh đang nghĩ gì."

"Anh đã tìm bác sĩ tư vấn tâm lý rồi, em biết mà, vô dụng thôi." Còn bị đối phương xem như kẻ điên.

"Em không biết..." Thảo nào Tạ Trầm Chu lại có thành kiến với nghề tư vấn tâm lý giới tính. Thẩm Thư Ý vội nói, "Em không phải đang an ủi anh đâu, Tạ tiên sinh..."

"Ăn cơm đi." Tạ Trầm Chu dường như không muốn tiếp tục đề tài này nữa.

Bị từ chối thẳng thừng.

Thẩm Thư Ý cũng gần như đoán trước được kết quả, nhưng vẫn không tránh khỏi hơi hụt hẫng.

Tạ tiên sinh hoàn toàn không phối hợp chút nào...

Nói gì mà đã mưu tính với cậu từ lâu chứ?

Ngay cả bản thân Thẩm Thư Ý cũng bắt đầu có chút thiếu tự tin...

Nhưng hình như cậu quả thật... cũng chẳng có bao nhiêu kinh nghiệm được người khác thích.

Hay là hỏi anh ba?

Thôi đi, anh ba hóng chuyện quá mức, không nói chuyện nghiêm túc được vẫn nên tự nghĩ cách thì hơn.

Ăn xong bữa cơm trong im lặng, Tạ Trầm Chu như thường lệ đi xuống tầng hầm.

Thẩm Thư Ý đi dạo một vòng ở tầng một, định lên lầu vận động một chút. Dù sao cậu cũng đã một tuần không vận động đàng hoàng, nếu không tập thì người thật sự sắp rã ra mất rồi. Cậu chuẩn bị lên lầu thay một bộ đồ tiện cho việc tập luyện, vừa đi tới cửa thang máy thì nghe thấy tiếng đầu camera giám sát ở góc xoay nhẹ.

Bước chân Thẩm Thư Ý khựng lại.

Nghĩ một lúc, cậu quyết định đi thang bộ lên.

Chống eo đi lên tầng hai, cậu dùng một tư thế có phần vụng về, giả vờ như bị vấp ở bậc thang cuối cùng.

"A..." Thẩm Thư Ý ngã phịch xuống, ngồi bệt bên tay vịn cầu thang.

Chẳng bao lâu sau, Tạ Trầm Chu từ dưới đi lên, cũng đi bằng cầu thang.

Thẩm Thư Ý đáng thương ôm lấy mắt cá chân, ngẩng đầu nhìn Tạ Trầm Chu: "Tạ tiên sinh, em vừa rồi không cẩn thận bị ngã..."

Tạ Trầm Chu không hề bất ngờ, cúi người đưa tay luồn qua khe chân và dưới nách cậu, bế ngang lên đưa về phòng ngủ.

Khi đi ngang qua phòng ngủ của Tạ Trầm Chu, Thẩm Thư Ý vươn tay kéo nhẹ vạt áo hắn: "Đồ ngủ và đồ dùng cá nhân của em vẫn còn ở phòng anh."

Bước chân Tạ Trầm Chu khựng lại, rồi hắn quay người trực tiếp đưa Thẩm Thư Ý về phòng của cậu, đặt lên giường.

Tư thế ngã lúc nãy của Thẩm Thư Ý thật sự quá vụng về, vậy mà lại đúng là bị trẹo cổ chân. Kéo ống quần lên, mắt cá chân đã sưng đỏ một mảng lớn. Tạ Trầm Chu đứng dậy đi tìm chú Tiền lấy hộp thuốc gia đình. Thẩm Thư Ý ngửi thấy mùi tin tức tố trên người hắn, dường như đã đậm hơn lúc trước.

Trong phòng ngủ, khắp nơi đều là mùi tin tức tố của Tạ Trầm Chu.

Trên ga giường, vỏ gối, trong tủ quần áo, trên thảm... thậm chí là trên chính người Thẩm Thư Ý... nhưng cậu vẫn có thể nhận ra, mùi tin tức tố trên người Tạ Trầm Chu đậm hơn ban nãy.

Tạ Trầm Chu mang thuốc trị bong gân tới nửa quỳ trước mặt Thẩm Thư Ý, để cậu đặt chân lên đầu gối mình. Hắn đổ một ít thuốc ra lòng bàn tay, dùng nhiệt độ bàn tay làm ấm rồi chuẩn bị xoa bóp cho cậu.

Bàn tay to rộng xoa lên làn da nơi mắt cá chân. Bàn chân Thẩm Thư Ý rất trắng, mu bàn chân thon gọn, độ cong vừa vặn, còn có thể thấy những mạch máu xanh nhạt dưới da.

Tạo nên sự đối lập rõ rệt với làn da màu lúa mạch trên mu bàn tay Tạ Trầm Chu.

Mùi tin tức tố càng lúc càng đậm.

Từng tấc từng tấc bao bọc lấy Thẩm Thư Ý như con rắn phun lưỡi, men theo quanh người cậu, cuối cùng lưu luyến không rời nơi tuyến thể nhỏ xíu sau gáy cậu.

Hơi thở của Tạ Trầm Chu cũng nặng hơn so với lúc trước.

Phản ứng của tin tức tố còn thành thật, còn trực quan hơn cả bản thân hắn.

Biểu cảm trên gương mặt Tạ Trầm Chu thậm chí vẫn rất bình tĩnh, hoàn toàn không nhìn ra bất cứ điều gì bất thường.

Thẩm Thư Ý bỗng cảm thấy, mình vừa rồi quả thật quá nóng vội. Tạ Trầm Chu nói không sai, cậu không hiểu hắn, cũng chưa từng trực tiếp cảm nhận nỗi cảm nhận của hắn vì người bình thường căn bản là không thể hiểu được.

Ngay cả khi Thẩm Thư Ý tự nhận mình đã có hiểu biết nhất định về giới tính Enigma, thậm chí là về chính con người Tạ Trầm Chu...

Thảo nào hắn lại không tin vào các bác sĩ tư vấn tâm lý giới tính.

Cậu phải nghĩ ra một cách khác.

Nếu chỉ dùng kiểu giúp đỡ đơn giản, l* m*ng, không màng hậu quả như lúc nãy để "giúp" Tạ Trầm Chu.

Chưa nói đến việc Tạ Trầm Chu có chịu nổi ảnh hưởng của tin tức tố hay không.

Chỉ nói đến bản thân cậu thôi, e là không chỉ eo lưng gãy rời, mà có khi cả mạng cũng chẳng còn.

Thẩm Thư Ý bắt đầu thử quay lại cách ở chung với Tạ Trầm Chu như trước đây — giữ khoảng cách.

Nhưng rốt cuộc vẫn có những chỗ đã không còn giống nữa.

Ví dụ như... mùi tin tức tố của Tạ Trầm Chu thật sự quá dễ ngửi. Dù Tạ Trầm Chu chịu đựng được, Thẩm Thư Ý cũng không chịu nổi.

Nhưng lần này xin nghỉ quá lâu rồi. Đêm hôm đó, sau khi Tạ Trầm Chu giúp Thẩm Thư Ý xoa bóp cổ chân xong, Thẩm Thư Ý lại lỡ tay kéo Tạ Trầm Chu lăn trở lại giường. Sau đó, Thẩm Thư Ý tiếp tục nghỉ ngơi thêm ba ngày nữa, cuối cùng cũng điều chỉnh xong trạng thái của mình, quay lại đi làm.

Ngày đầu tiên đi làm lại, nhiệm vụ không nặng lắm, chủ yếu là tổng hợp tài liệu phản hồi sau đợt khám sức khỏe của toàn thể nhân viên trong văn phòng Tạ Thành.

Hôm nay Thẩm Thư Ý mặc áo sơ mi cổ đứng, phần da lộ ra bên ngoài gần như không còn thấy vết đỏ nào. Tuyến thể sau gáy được che dưới cổ áo, để đề phòng bị người khác phát hiện, cậu còn dán lên đó một miếng băng cá nhân y tế thông thường. Dù vậy, khi Thẩm Thư Ý xuống phòng trà của tầng mình để lấy nước, vẫn nghe thấy một vài lời bàn tán của nhân viên Tạ Thành.

"Phu nhân hôm nay đi làm lại rồi."

"Tạ tổng cũng trở lại làm việc bình thường."

"Chẳng phải Tạ tổng đã đi làm lại từ sớm rồi sao?"

"Mấy ngày trước chỉ về họp thôi, không tính là làm việc chính thức..."

"Tạ tổng lại đến kỳ mẫn cảm rồi nhỉ...?"

"Chắc chắn rồi, mấy người không thấy hôm nay phu nhân mặc kín thế nào à? Lúc anh ấy cúi đầu, tôi còn vô tình thấy sau gáy anh ấy dán băng cá nhân, chắc là Tạ tổng không nhịn được mà cắn anh ấy rồi..."

"Suỵt suỵt... đừng nói chi tiết vậy, bàn chuyện trên giường của Tạ tổng, cô không muốn sống nữa à?!"

"Haiz, nói cho cùng phu nhân cũng chỉ là Beta, không được Tạ tổng đánh dấu mà... chỗ đó có vết thương cũng bình thường... ít nhất cũng chứng tỏ tình cảm giữa anh ấy và Tạ tổng vẫn khá tốt!"

"Vậy rốt cuộc Tạ tổng coi trọng phu nhân ở điểm nào...?"

"Suỵt suỵt... tôi vừa thấy phu nhân đi tới rồi, đừng nói nữa!"

Đúng vậy!

Thẩm Thư Ý ý thức được một vấn đề.

Đó là rốt cuộc Tạ Trầm Chu đã thích cậu ở điểm nào?

Không thể nào là thích cậu... trên giường nhiệt tình chứ...?

Mặt Thẩm Thư Ý đỏ bừng nghĩ cậu cũng đâu có thật sự nhiệt tình đến thế, đều là do ảnh hưởng của tin tức tố thôi, hơn nữa cậu cũng là lần đầu mà a a a... nhiều lắm cũng chỉ là kỳ ph*t t*nh khiến người ta bốc đồng hơn một chút thôi, chắc chắn không phải như vậy!

Có lẽ có thể bắt đầu từ phương diện này, thử tìm hiểu quá khứ của Tạ Trầm Chu, cũng như con người anh?

Thẩm Thư Ý cảm thấy suy nghĩ này của mình rất có lý. Trở lại văn phòng, cậu lấy sổ tay ra, liệt kê những việc mình muốn làm và kế hoạch hiện tại thành một, hai, ba.

Quyết định từ bước tiếp theo, sẽ bắt đầu thực hiện.