Beta Bình Thường Ký Hợp Đồng Kết Hôn Với Enigma Cố Chấp

Chương 33

Thẩm Thư Ý tràn ngập tuyệt vọng. Cậu cảm nhận được dung dịch chiết xuất pheromone của Tạ Trầm Chu đang chậm rãi được tiêm vào cơ thể mình, sau đó cậu lập tức bước vào một kỳ ph*t t*nh đột ngột...

Cậu ngửi thấy mùi pheromone của Tạ Trầm Chu.

Hương bạch ngọc lan tràn ngập khắp không gian, dày đặc đến mức như che trời lấp đất.

Hóa ra lời tam ca nói là thật.

Trong phòng ngủ, trên người cậu, trên ga giường... khắp nơi đều là mùi hương này, dày đến mức gần như sắp nổ tung.

Thì ra bấy lâu nay cậu vẫn luôn sống trong môi trường như vậy...

Hoặc cũng có thể chỉ là hôm nay, pheromone của Tạ Trầm Chu tràn ra quá nhiều...

Nhưng kỳ lạ là, Thẩm Thư Ý dường như không hề bài xích mùi hương ấy.

Rõ ràng nồng độ pheromone cao đến mức này, về mặt lý thuyết thậm chí có thể khiến người ta nghẹt thở...

Thế nhưng Thẩm Thư Ý lại không hề cảm thấy khó chịu.

Ngược lại, cậu còn có một loại... yêu thích mang tính sinh lý.

Là vì kỳ ph*t t*nh giả sao?

Thẩm Thư Ý hoàn toàn không khống chế được bản thân. Cậu chậm rãi vươn tay, tiến lại gần Tạ Trầm Chu, rồi vòng tay ôm lấy cổ hắn.

"Thẩm Thư Ý... tôi đã nói với em rồi..." hai mắt Tạ Trầm Chu đỏ ngầu, ánh nhìn dành cho Thẩm Thư Ý giống hệt như lần hắn bước vào kỳ mẫn cảm trước đó, "em không chịu nổi đâu..."

"Em chịu được..." Thẩm Thư Ý vừa nói, chóp mũi lại rất thành thật cọ lên cổ Tạ Trầm Chu.

Sao hắn lại thơm như vậy?

Chết tiệt... sao hắn lại thơm đến mức này?!

Hiếm hoi lắm Thẩm Thư Ý mới chửi thề trong lòng.

Ống kính camera trong phòng ngủ đang xoay nhẹ.

Thẩm Thư Ý nghe thấy âm thanh ấy.

Môi cậu chậm rãi dịch đến bên môi Tạ Trầm Chu, rồi... trong tuyệt vọng, dùng mu bàn tay che mắt mình lại.

"Đóng camera đi, Tạ Trầm Chu... em xin anh... với lại... không được đánh dấu vĩnh viễn..."

Cậu còn chưa nói xong, đã bị Tạ Trầm Chu — người vừa vung tay rút phích cắm camera hoàn toàn chặn lại bằng nụ hôn.

"Rầm—" một tiếng, camera bị Tạ Trầm Chu đang mất kiểm soát vô tình quật rơi xuống đất, hoàn toàn hỏng hóc.

Suốt tròn một tuần tiếp theo, Thẩm Thư Ý đều trải qua trên chiếc giường của Tạ Trầm Chu.

Toàn thân cậu đau nhức đến mức không thể nhúc nhích. Ngay cả thức ăn mỗi ngày cũng đều do Tiền thúc mang đến cửa, rồi Tạ Trầm Chu lấy vào, đút cho cậu ăn.

Điều mấu chốt là trạng thái của Tạ Trầm Chu cũng rất tệ. Hắn hẳn là cũng đã xin nghỉ kỳ mẫn cảm, mỗi ngày đều quấn lấy Thẩm Thư Ý trên giường, dường như không biết chán, cũng không hiểu thế nào là mệt mỏi...

Thẩm Thư Ý mệt thì ngủ, ngủ dậy lại không tự chủ được mà quấn chặt lấy cả người Tạ Trầm Chu.

Đến lúc này, cậu mới thực sự hiểu bị pheromone chi phối là một chuyện đáng sợ đến mức nào.

Tạ Trầm Chu nói không sai, cậu căn bản không thể chịu nổi.

Ngoài việc không có đánh dấu vĩnh viễn, trong mấy ngày này, giữa cậu và Tạ Trầm Chu thì chuyện nên làm, chuyện không nên làm cái gì cũng đã làm rồi...

Cậu thậm chí còn có chút bội phục Tạ Trầm Chu. Hắn là Enigma, mức độ bị pheromone ảnh hưởng chỉ có thể sâu hơn cậu, chẳng trách hắn lại cố chấp đến vậy...

Không thậm chí Thẩm Thư Ý còn cảm thấy, Tạ Trầm Chu là Enigma bình thường nhất trong số các Enigma... thậm chí còn tự chủ hơn không ít Alpha cấp thấp.

Ít nhất, ngoài lần ở Thành Đỉnh Công Quán kia, Tạ Trầm Chu chưa từng vì bị pheromone ảnh hưởng mà làm ra chuyện gì vi phạm pháp luật...

Những cố chấp, d*c v*ng kiểm soát mang tính b*nh h**n của hắn, trong mắt Thẩm Thư Ý lúc này, chẳng khác nào trò trẻ con.

Thẩm Thư Ý cảm thấy mình đã hiểu lầm hắn.

Trước mặt pheromone đáng sợ cùng bản năng sinh lý... mọi thứ đều không còn đáng kể nữa.

Trước đó cậu còn nói gì nhỉ... "đừng làm những chuyện khiến em hận anh" bây giờ nghĩ lại, Thẩm Thư Ý chỉ cảm thấy áy náy.

Hai ngày gần đây, thời gian cậu quấn lấy Tạ Trầm Chu thậm chí còn nhiều hơn cả thời gian Tạ Trầm Chu quấn lấy cậu.

Cậu có thể cảm nhận được sự kiềm chế của Tạ Trầm Chu.

Luôn luôn kiềm chế, không ngừng kiềm chế.

Nếu không phải vậy, có lẽ hai ngày này cậu thậm chí cũng chưa chắc đã sống nổi trên giường.

Một tuần ph*t t*nh trôi qua, tình trạng của Thẩm Thư Ý cuối cùng cũng ổn định lại.

Cậu hỏi Tạ Trầm Chu có ngửi được pheromone của mình hay không, Tạ Trầm Chu lại không nói rõ được, chỉ đáp: "Thư Ý... trên người em lúc nào cũng rất thơm."

Thẩm Thư Ý: "......"

Quả thực trong kỳ ph*t t*nh cậu chẳng còn dư sức để suy nghĩ mấy vấn đề này. Thêm vào đó tình huống lại đặc biệt, cậu càng không có tinh lực để nằm trên giường mà làm nghiên cứu học thuật.

Một tuần sau, Thẩm Thư Ý hoàn toàn tỉnh táo trở lại cũng lần nữa cầm được điện thoại của mình.

Điện thoại đã vì hết pin mà tự động tắt máy một lần, là Tạ Trầm Chu dậy buổi sáng giúp cậu sạc lại.

Thấy tình trạng của Thẩm Thư Ý đã ổn định, Tạ Trầm Chu cũng không còn còng chặt cậu nữa, thậm chí vì có một cuộc họp không thể tiếp tục trì hoãn mà sáng sớm đã ra ngoài đi làm.

Thẩm Thư Ý thật sự không thể không bội phục Tạ Trầm Chu.

Cậu xoa thân thể đau nhức rã rời, nằm sấp trên gối, ngửi mùi pheromone nồng đậm còn sót lại trên đó, mở khóa chiếc điện thoại suốt một tuần chưa từng đụng tới.

Màn hình tràn ngập tin nhắn chưa đọc và cuộc gọi nhỡ.

Có thầy cô và đồng nghiệp trong bệnh viện, bạn học trong trường, vài người quen trong công ty của Tạ Thành... có cả Thịnh Hành Dã, thậm chí còn có Đàm Duật...

Chỉ trong một đêm, vòng quan hệ của cậu dường như xảy ra động đất. Dĩ nhiên, người liên lạc với cậu nhiều nhất vẫn là Thẩm Thư Hoàn.

Thẩm Thư Ý không có thời gian đọc từng tin nhắn, trực tiếp gọi điện cho Thẩm Thư Hoàn trước.

Bên kia bắt máy rất nhanh, nhưng truyền đến lại là giọng của trợ lý: "Là Tứ thiếu gia Thẩm gia đúng không? Anh đợi một lát, Thư Hoàn còn đang bận... Thư Hoàn? Tứ thiếu gia gọi điện tới rồi..."

Rất nhanh bên kia có tiếng xao động, sau đó là giọng Thẩm Thư Hoàn: "Thẩm Thư Ý, em làm cái trò gì vậy?! Em không sao chứ? Tạ Trầm Chu có phải nhốt em lại rồi không?!"

Thẩm Thư Ý vừa mở miệng mới phát hiện cổ họng mình khàn đến mức không ra tiếng:
"Em..." cậu hắng giọng, lại ho một tiếng, rồi mới nói, "Em không sao."

"Thế này mà gọi là không sao à?" giọng Thẩm Thư Hoàn vừa lo lắng vừa nghi ngờ, "Em... rốt cuộc là chuyện gì thế?!"

Thẩm Thư Ý liền lựa chọn kể cho Thẩm Thư Hoàn nghe những chuyện xảy ra từ một tuần trước cho tới nay, nhưng vì vài cân nhắc, cậu vẫn giấu đi chuyện giới tính thật của Tạ Trầm Chu và việc mình mọc ra tuyến thể tạm thời...

Dù vậy, Thẩm Thư Hoàn sau khi nghe xong vẫn im lặng rất lâu. Một lúc sau anh mới nói: "Ý em là... Tạ Trầm Chu thích em đã lâu rồi? Lần đó hắn tới nhà họ Thẩm 'xem mắt' là có mục đích? Mục đích chính là tiếp cận em, muốn kết hôn với em?"

Thẩm Thư Ý: "Ừm..."

"Huyền huyễn thật..." Thẩm Thư Hoàn lẩm bẩm, "Nhưng... hành vi và biểu hiện của Tạ Trầm Chu dạo này đúng là rất khớp với những gì em nói..."

"Hiện tại anh chỉ biết lúc em đi D thị giao lưu học tập thì xảy ra chút chuyện. Mấy ngày nay anh không liên lạc được với em, cũng không liên lạc được với Tạ Trầm Chu, nên gọi thẳng cho thư ký của hắn... thư ký nói Tạ tổng gần đây đang bận xử lý chuyện của em, bảo anh chú ý tin tức liên quan đến Trương tổng của Huyễn Nghiên Dược Phẩm..."

"Anh có xem rồi, người đó vì tội tham ô chức vụ, hối lộ, cùng với việc mấy năm trước xâm hại một Beta gây tàn phế nên đã bị bắt..."

"Mấy tội này đều không nhẹ, chưa kể đội luật sư khởi tố còn có người của Tạ Thành, xem ra là muốn cho hắn ngồi tù đến mục xương. Hơn nữa anh hỏi đại ca rồi, đại ca nói gần đây Tạ Trầm Chu còn có động thái khác, hình như định nhắm vào mấy công ty dược ở D thị, động tĩnh khá lớn, rõ ràng là không định chừa đường sống..."

"Anh cứ nghĩ mãi, Tạ Thành có quan hệ làm ăn gì với mấy công ty đó sao? Lĩnh vực cũng chẳng liên quan... vậy chỉ có thể là vì em. Còn cả bệnh viện nơi em thực tập, anh cũng đặc biệt chú ý, vậy mà thật sự xảy ra biến động nhân sự, còn lên cả tin tức..."

"Tạ Trầm Chu bận như vậy... sao vẫn nhốt em ở nhà? Rốt cuộc hắn muốn làm gì?" Thẩm Thư Hàm vẫn không yên tâm, "Em nói Trương tổng kia ở D thị có ý đồ xấu với em, vậy hắn có thật sự làm gì quá đáng với em không? Đừng nói mấy ngày nay em trốn trong nhà họ Tạ là vì bị thương nhé? Không được, nghĩ tới tin tức nói hắn từng xâm hại Beta khiến người ta tàn phế... tim anh đập thình thịch... anh qua xem em ngay đây..."

"Không... không cần đâu tam ca..." Thẩm Thư Ý vội ngăn lại, "Em... thật ra là vì mấy ngày này Tạ Trầm Chu vào kỳ mẫn cảm, em ở bên cạnh anh ấy mấy hôm..."

Xin lỗi anh nhé, Tạ tiên sinh, đành phải lấy anh ra làm cái cớ.

"Kỳ mẫn cảm? Vậy tức là hai người đã..." Thẩm Thư Hoàn nghe xong còn khá vui, "Ồ... em nói hắn tiếp cận em là vì muốn cưới em, vậy xem ra em cũng rất có hảo cảm với hắn nhỉ? Thế thì anh yên tâm rồi..."

"Nhưng kỳ mẫn cảm của Alpha chắc khó đối phó lắm nhỉ... thảo nào giọng em khàn thế. Nhưng Tạ Trầm Chu cũng quá sung sức rồi chứ? Kỳ mẫn cảm mà còn xử lý được từng ấy việc? Thế hai người trên phương diện kia có hòa hợp không...? Anh không phải sắp được làm bác rồi chứ...?"

Tam ca chính là như vậy, chuyện bát quái của em trai cũng có thể buôn say sưa. Thẩm Thư Ý bị nói đến đỏ cả mặt, vội vàng đáp: "Anh, anh nghỉ ngơi đi, đừng để người khác nghe thấy..."

"Ối chà, còn biết ngại nữa cơ à. Nói cho em biết, bộ phim anh đang quay sắp xong rồi, chờ anh về H thị sẽ liên lạc lại với em. Em mà còn giấu anh chuyện gì, anh không tha cho em đâu, biết chưa?!"
Nói xong, dường như Thẩm Thư Hoàn nghe thấy có người gọi anh ở xa, đáp lại một tiếng dặn dò Thẩm Thư Ý thêm mấy câu rồi cúp máy.

Thẩm Thư Ý quả thật đang giấu Thẩm Thư Hoàn một chuyện rất lớn.

Cậu sờ lên phần lồi nho nhỏ ở sau gáy mình.

Tự vấn lòng mình, cậu không muốn biến thành Omega. Cậu có sự nhận thức rất rõ ràng đối với thân phận Beta của mình. Dù Beta trong cuộc sống hằng ngày không mang lại cho cậu nhiều tiện lợi, nhưng từ khi sinh ra cậu đã là Beta, chưa từng nghĩ tới việc trở thành một giới tính khác.

Huống chi, giới tính bị Enigma ảnh hưởng là khiếm khuyết, không hoàn chỉnh, giữ lâu cũng không có lợi cho cả thể chất lẫn tinh thần.

Nhưng...

Hiện tại, điều khiến Thẩm Thư Ý lo lắng hơn cả lại không phải chuyện này, mà là trạng thái của Tạ Trầm Chu.

Đây là lần đầu tiên trong đời Thẩm Thư Ý trải qua kỳ ph*t t*nh. Cậu đã tự mình cảm nhận được cơ thể con người sẽ thay đổi lớn đến mức nào dưới ảnh hưởng của pheromone. Với giới tính như Tạ Trầm Chu, quanh năm lơ lửng bên bờ mất kiểm soát pheromone, thật khó tưởng tượng mỗi ngày hắn phải trải qua những gì.

Dù một tuần trời tối tăm mịt mù này đã qua, Tạ Trầm Chu trông vẫn như thường lệ, thậm chí còn có tinh lực xử lý chuyện ở D thị thay cậu khi cậu mệt đến mức ngất đi...

Nhưng Thẩm Thư Ý vẫn cảm thấy, trạng thái tâm lý của hắn dường như còn tệ hơn trước.

Điều này rất nguy hiểm.

Tuy không có chứng cứ, nhưng Thẩm Thư Ý cho rằng việc cấp bách nhất của cậu lúc này, vẫn là phải giúp Tạ Trầm Chu giải quyết vấn đề của hắn.

Dù sao lần này Tạ Trầm Chu đã giúp cậu rất nhiều, còn bị cậu hiểu lầm thậm chí trong lời nói cậu còn làm tổn thương hắn.

Cậu phải bù đắp.

Sau chuyện này, Thẩm Thư Ý đã coi Tạ Trầm Chu là người bạn đời thực sự của mình. Bất kể Tạ Trầm Chu nghĩ thế nào, Thẩm Thư Ý đều cảm thấy chuyện của Tạ Trầm Chu đã không còn là chuyện của người khác nữa.

Đó là nghĩa vụ của cậu.

Là việc cậu nhất định phải làm.