Beta Bình Thường Ký Hợp Đồng Kết Hôn Với Enigma Cố Chấp

Chương 13

Sau đó rốt cuộc cũng không xảy ra thêm chuyện gì nữa.

Dù trong tiệc cưới không có mấy người ép rượu, nhưng xã giao một hồi, Thẩm Thư Ý và Tạ Trầm Chu vẫn uống không ít.

Thực ra ban đầu Thẩm Thư Ý hầu như không đụng tới rượu. Có Tạ Trầm Chu đứng ra đỡ giúp, bên cạnh Tạ Trầm Chu lại còn có Triệu Giản.

Khách mời không ép Tạ Trầm Chu uống, không có nghĩa là bản thân Tạ Trầm Chu sẽ không uống. Nửa sau buổi tiệc, anh vẫn uống khá nhiều.

Tạ Trầm Chu uống, Thẩm Thư Ý tự nhiên cũng không tiện trốn sang một bên, thế là cũng uống theo không ít.

Đến mức khi tiễn khách, đầu óc Thẩm Thư Ý cứ quay cuồng không ngừng.

Chỉ có Thẩm Thư Hoàn nhìn ra Thẩm Thư Ý có lẽ đã say. Ngày mai anh ta còn phải gấp rút vào đoàn phim, không có thời gian ở lại chăm sóc Thẩm Thư Ý, trước khi đi anh ta đặc biệt nhắc nhở Tạ Trầm Chu, trông có vẻ tỉnh táo hơn Thẩm Thư Ý một chút: "Đừng để Thư Ý ở một mình trong phòng, ít nhất cũng phải để em ấy tỉnh rượu đã."

Không biết Tạ Trầm Chu có nghe lọt tai hay không.

Thẩm Thư Hoàn thực sự không thích người "em rể" này. Nhưng bất đắc dĩ là đối phương "địa vị cao", "quyền thế lớn", lại còn có bản lĩnh; muốn Thẩm Thư Ý đừng kết hôn với Tạ Trầm Chu căn bản là không thể vì cha Thẩm tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Thẩm Thư Hoàn cũng chẳng làm được gì.

Nếu người mà Tạ Trầm Chu để mắt tới là anh, e rằng anh cũng không có bất kỳ cách nào để từ chối.

May mà người đó là Thư Ý.

Lại cũng chẳng hẳn là may, bởi anh hoàn toàn không biết rốt cuộc em trai mình có thật sự muốn kết hôn với Tạ Trầm Chu hay không.

Nhưng... biết hay không biết thì có khác gì nhau đâu?

Thẩm Thư Hoàn là người rời đi muộn nhất, thậm chí còn giúp nhà họ Thẩm tiễn nhóm khách cuối cùng.

Tiễn xong tất cả khách khứa đã là hơn mười một giờ đêm.

Thẩm Thư Ý và Tạ Trầm Chu cùng nhau trở về khách sạn.

Với thân phận như Tạ Trầm Chu, không ai dám làm ồn. Khách mời ở lại muộn phần lớn cũng chỉ mang tâm tư làm quen, kết giao hay bàn chuyện làm ăn với anh. Vì thế trên đường về phòng khách sạn, bên cạnh Thẩm Thư Ý chỉ còn lại Tạ Trầm Chu và Triệu Giản.

Triệu Giản cố gắng xác nhận xong lịch trình ngày mai với Tạ Trầm Chu thì cũng phải đi. Anh là người làm công ăn lương số khổ, lát nữa còn phải gọi xe về nhà ai bảo anh làm việc bên cạnh Tạ Trầm Chu, mà lại nhận mức lương cao nhất chứ.

Triệu Giản đi rồi, bên cạnh Thẩm Thư Ý chỉ còn lại Tạ Trầm Chu.

Thang máy đã có nhân viên khách sạn ấn sẵn giúp. Triệu Giản chuồn rất nhanh, vừa nãy còn đứng cạnh Tạ Trầm Chu lải nhải gì đó, Thẩm Thư Ý mơ mơ màng màng nghe được vài câu, quay đầu lại thì người đã biến mất.

"Sao không đặt phòng cho thư ký Triệu?" Thẩm Thư Ý theo phản xạ muốn đòi phúc lợi cho người làm công, "Anh ấy như vậy trông vất vả quá..."

Thực ra chính Thẩm Thư Ý lúc này cũng không rõ mình đang nói gì.

Tạ Trầm Chu cúi đầu: "Phòng là cậu ấy tự đặt, tôi đã để đủ ngân sách cho cậu ấy rồi."

Ý là nếu Triệu Giản thật sự muốn đặt, hoàn toàn có thể tự đặt cho mình một phòng; rõ ràng là Triệu Giản không muốn ở lại.

Có lẽ là biết ở lại làm bóng đèn đối với anh ta không phải chuyện tốt...

Những điều này Thẩm Thư Ý cũng không cần biết.

"Ồ..." Thẩm Thư Ý ngơ ngác nói, "Anh không thấy choáng sao? Em hình như hơi say rồi... Anh uống nhiều như vậy, sao trông lại chẳng sao cả?"

Thẩm Thư Ý lại nói: "Mấy Alpha các anh có phải có hệ enzyme phân giải cồn riêng không..."

"Ưm..." Thẩm Thư Ý loạng choạng đụng vào anh, "Xin lỗi, hình như em giẫm vào anh rồi..."

Thực ra không có, chỉ là chân cậu lâng lâng.

Tạ Trầm Chu đỡ lấy cậu.

Hóa ra khi say rượu, cậu sẽ nói nhiều hơn.

Tạ Trầm Chu cảm thấy mình lại hiểu Thẩm Thư Ý thêm một chút.

Được Tạ Trầm Chu đỡ, Thẩm Thư Ý ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người anh.

"Em vẫn luôn muốn hỏi... mùi trên người anh là mùi gì?" Thẩm Thư Ý tò mò hỏi, "Anh ba em nói tin tức tố của anh là hương mộc lan trắng, nhưng mùi trên người anh ngửi có vẻ không phải... là dùng thứ gì à?"

"Hương liệu." Tạ Trầm Chu đáp.

Là loại hương liệu anh tự điều chế.

Ôn hòa hơn hương mộc lan trắng; hương đầu là mùi gỗ, hương cuối là mùi rừng sau mưa.

Tạ Trầm Chu luôn cảm thấy mùi tin tức tố của mình có tính công kích quá mạnh. Dù phần lớn tin tức tố của Alpha cấp cao còn nồng gắt hơn như mùi thuốc súng, mùi khói thế nhưng Tạ Trầm Chu vẫn bản năng chán ghét tin tức tố của chính mình.

Ngay cả hương hoa dịu nhẹ nhất, cũng có thể trở thành vũ khí gây thương tổn.

Tạ Trầm Chu vĩnh viễn không thể quên cảnh mẹ mình dùng tin tức tố ngưng tụ thành một lưỡi kiếm vô hình, đâm thẳng vào tuyến thể của anh.

Khi đó, Tạ Trầm Chu suýt nữa đã nghĩ mình sẽ bị chính mẹ g**t ch*t.

Bản thân anh cũng là người như vậy giống hệt mẹ mình.

Anh không dám tưởng tượng, nếu Thẩm Thư Ý biết bộ mặt thật của mình, sẽ lộ ra vẻ sợ hãi thế nào.

Tạ Trầm Chu mặt không biểu cảm nghĩ vậy, nhưng anh vẫn không muốn buông Thẩm Thư Ý ra.

Anh vẫn muốn giăng lưới, chỉ để trói chặt Thẩm Thư Ý.

"Hương liệu à?" Thẩm Thư Ý lại dựa sát hơn, "Em thấy rất thơm."

"Đinh—" một tiếng, thang máy tới nơi.

Cửa thang máy chậm rãi mở ra trước mặt Tạ Trầm Chu.

Anh nhìn thấy trên bức tường gương trong thang máy phản chiếu hình ảnh của mình và Thẩm Thư Ý.

Thẩm Thư Ý đứng rất gần anh.

Chỉ vài tiếng trước, họ cũng từng cùng đi thang máy này.

Khi đó, giữa Thẩm Thư Ý và anh còn cách nhau chừng nửa thân người.

Còn bây giờ, Thẩm Thư Ý gần như dán sát vào người Tạ Trầm Chu.

Tạ Trầm Chu vững vàng đỡ Thẩm Thư Ý, đưa cậu vào thang máy.

Phòng ở tầng hai mươi, dọc đường thang máy đi thẳng một mạch.

Trong khoang thang máy lan tỏa ra nồng độ tin tức tố cực cao.

Lúc này, nếu giữa chừng có người ấn dừng thang máy bước vào, chắc chắn sẽ ngửi thấy mùi tin tức tố đậm đến bất thường này.

Tin tức tố của Tạ Trầm Chu không kiểm soát được nữa.

Trong khoang thang máy như nổi lên một cơn bão vô hình.

Còn Thẩm Thư Ý ở trung tâm cơn bão lại hoàn toàn không hay biết.

Cậu chỉ cảm thấy thân thể Tạ Trầm Chu rất vững vàng, rất đáng để dựa vào.

Cậu vô thức áp sát đến bên cổ Tạ Trầm Chu, thậm chí còn đưa tay vòng lấy cổ anh.

"Thơm quá..." Thẩm Thư Ý lẩm bẩm, dùng chóp mũi cao thẳng khẽ cọ lên làn da nơi cổ Tạ Trầm Chu.

Hơi thở Tạ Trầm Chu trở nên nặng nề. Để tránh Thẩm Thư Ý đứng không vững mà ngã, anh đành phải đưa tay đỡ lấy eo cậu.

Rất nhỏ.

Lòng bàn tay nóng rẫy của Tạ Trầm Chu áp lên eo Thẩm Thư Ý.

Eo cậu thật sự rất thon, như thể chỉ cần hơi dùng lực, đã có thể bị Tạ Trầm Chu bóp gãy.

Làn da mịn màng trơn mềm. Vì Tạ Trầm Chu cao, Thẩm Thư Ý khi bám lấy cổ anh buộc phải kiễng chân, vạt áo sơ mi nơi eo đã vô thức tuột ra khỏi cạp quần.

Lòng bàn tay Tạ Trầm Chu đã có thể chạm vào mảng da mềm mại ấy.

Thật sự là một sự giày vò.

Có người nói, khi một người trong trạng thái vô thức sẵn sàng không chút phòng bị mà tiến lại gần, áp sát một người khác, đó là bởi sự hấp dẫn và yêu thích mang tính sinh lý.

Giờ khắc này, Thẩm Thư Ý lại có thể hoàn toàn không phòng bị trước Tạ Trầm Chu.

Tạ Trầm Chu có chút không chịu nổi nữa; nơi thái dương nổi lên những giọt mồ hôi to, thậm chí gân xanh cũng hiện rõ.

Anh nên làm gì đây?

Tạ Trầm Chu nghĩ trong cơn bão tin tức tố.

Ăn Thẩm Thư Ý.

Tháo rời cậu, cởi bỏ quần áo, nuốt trọn vào bụng.

Hàm răng Tạ Trầm Chu ngứa ran, ánh mắt không ngừng lướt qua lướt lại nơi sau gáy Thẩm Thư Ý.

Anh đang theo bản năng tìm tuyến thể của Thẩm Thư Ý.

Nhưng Thẩm Thư Ý là Beta, không có tuyến thể.

Vậy thì ăn thẳng...

Trực tiếp ăn luôn.

Trong đầu Tạ Trầm Chu tràn ngập ý nghĩ này, thậm chí còn từng chút một mô phỏng các bước phải làm thế nào để "ăn" Thẩm Thư Ý.

Nghĩ đến mức đầu óc quay cuồng, chỗ đó đau nhức.

Nhưng không được.

Vì sao không được?

Tạ Trầm Chu không biết.

Anh chỉ cảm thấy không thể làm.

Lúc này Tạ Trầm Chu đã chẳng còn bao nhiêu lý trí, nhưng anh vẫn đợi đến khi thang máy dừng lại, đôi mắt đỏ ngầu đỡ Thẩm Thư Ý đi ra ngoài.

Bên ngoài thang máy có một nhân viên phục vụ Beta đang chờ sẵn.

Tạ Trầm Chu nhớ ra là do lúc nãy trong trạng thái mơ hồ anh đã ấn nút gọi dịch vụ trong thang máy.

"Xịt một chút." Khi bước ra, Tạ Trầm Chu nói với nhân viên đó.

Anh đang chỉ bình xịt xua tan tin tức tố.

Trong túi nhân viên vừa hay có sẵn. Thấy Tạ Trầm Chu và Thẩm Thư Ý trong tình trạng như vậy bước ra khỏi thang máy, trên người cả hai còn mặc lễ phục cưới, cậu ta lập tức hiểu đây là khách mới cưới hôm nay của khách sạn.

Cậu ta không hỏi gì cả, rút bình xịt ra, bắt đầu xử lý lượng tin tức tố còn lưu lại trong khoang thang máy.

Phòng của Thẩm Thư Ý chỉ cách một bước chân, nhưng Tạ Trầm Chu đã không còn đủ tinh lực để đưa cậu về nữa, chỉ có thể dẫn cậu quẹt thẻ mở phòng của mình.

Đẩy cửa phòng ngủ trong suite ra, Tạ Trầm Chu đưa Thẩm Thư Ý tới bên giường.

Thẩm Thư Ý lại tưởng mình sắp ngã, theo phản xạ không chịu buông anh ra.

Tạ Trầm Chu đành phải từng chút từng chút bẻ những ngón tay đang bám chặt nơi cổ mình ra.

"Anh... thơm quá..." Thẩm Thư Ý nói.

Cậu muốn tiếp tục ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người Tạ Trầm Chu.

Đáng chết thật, cái loại hương liệu này hôm nay đúng là không nên dùng nó.

Tạ Trầm Chu hoảng loạn, lý trí và bản năng giằng co đến cực hạn.

Bên chóp mũi Thẩm Thư Ý có một nốt ruồi nhỏ mờ nhạt. Cậu nhắm mắt, khẽ cọ vào cổ áo Tạ Trầm Chu, nốt ruồi ấy cứ lắc lư trước mắt anh không ngừng.

Tạ Trầm Chu không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, cúi đầu hung hăng hôn lấy Thẩm Thư Ý.

Anh c*n m*t viên môi tròn đầy của cậu, đầu lưỡi mang theo tính xâm lấn quét ngang khoang miệng, cướp đoạt không chút nương tay, hút sạch hơi nước trong miệng cậu. Mãi đến khi nghe Thẩm Thư Ý không ngừng khẽ rên đau bên tai mình, anh mới kéo lại lý trí, cưỡng ép bản thân lùi ra.

Môi Thẩm Thư Ý quả nhiên đã sưng lên.

Trên môi thậm chí còn bị cắn rách nhiều chỗ, mỗi vết thương đều rỉ ra những giọt máu nhỏ, vừa đỏ tươi vừa có chút đáng sợ.

Thẩm Thư Ý khẽ kêu đau, nơi khóe mắt thấm ra nước mắt.

Tạ Trầm Chu không dám nhìn cậu thêm nữa, run tay vớ lấy chiếc chăn mỏng bên cạnh, đắp hờ lên người Thẩm Thư Ý, rồi xoay người rời khỏi phòng thật nhanh.

Anh khóa cửa phòng ngủ lại, đè tay lên thái dương, không dám bước vào nữa.

Nhưng Thẩm Thư Hoàn đã nói, không thể để Thẩm Thư Ý ở một mình trong phòng, ít nhất cũng phải để cậu tỉnh rượu.

Tạ Trầm Chu cảm thấy mình đang đứng bên bờ sụp đổ.