Phản ứng của Tạ Trầm Chu còn nhanh hơn cả Thẩm Thư Ý. Thẩm Thư Ý còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm giác có người nghiêng người ôm lấy mình, hoàn toàn che chắn cậu vào lòng.
Cuối cùng, Thẩm Thư Ý đương nhiên chẳng bị dính chút nào, toàn bộ rượu đều hắt lên người Tạ Trầm Chu.
May là Tạ Trầm Chu cao, nước rượu chỉ tạt lên quần áo của anh chứ không bắn lên mặt.
Dù vậy, vết nước lớn trước ngực vẫn khiến anh nhìn không còn chỉnh tề như trước, so với ban nãy thêm vài phần lôi thôi.
Khách mời chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đều bật lên tiếng kinh hô.
Bạn bè của Thẩm Thư Hoàn cũng bị dọa sợ: "Tạ tổng, anh không sao chứ?!"
Thẩm Thư Ý đã nhanh hơn một bước lấy một gói khăn giấy trên bàn, rút ra vài tờ rồi ấn lên ngực Tạ Trầm Chu.
Mùi hương trầm nhẹ trên người anh lúc này đã biến thành mùi rượu nồng nặc.
"Anh không sao chứ?" — Thẩm Thư Ý hạ giọng hỏi, vừa lau phần áo trước ngực anh, vừa ngẩng đầu quan sát biểu cảm của Tạ Trầm Chu.
Tạ Trầm Chu lại chẳng có phản ứng đặc biệt nào, đôi mắt đen sâu lắng cúi xuống, yên tĩnh nhìn về phía Thẩm Thư Ý.
Lúc này, Thẩm phụ và Diệp Minh Hy cũng nghe tin chạy đến.
"Thẩm Tinh Dao!" - Thẩm phụ giận dữ quát - "Con vừa làm cái gì vậy?!"
Thẩm Tinh Dao nhận ra bản thân vừa rồi vì kích động mà làm chuyện sai trái, nhưng vẫn bực bội, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Thẩm Thư Ý và nhóm bạn của Thẩm Thư Hoàn phía sau anh.
"Vỡ phòng tuyến rồi chứ gì," mấy người bạn của Thẩm Thư Hoàn thì thầm, "phát hiện ra ngay cả so với Thẩm Thư Ý cũng không bằng..."
Diệp Minh Hy còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng lo rằng Thẩm Tinh Dao sẽ tiếp tục bị Thẩm phụ mắng ngay trước mắt bao người, vội bước lên kéo cậu ta lại, hói:
"Tinh Dao? Sao vậy? Vừa rồi không phải là vô ý chứ? Mau xin lỗi đi!"
Thẩm Tinh Dao cứng cổ, không nhúc nhích.
Khách khứa bắt đầu xì xào:
"Tôi đã nói là kiểu gì cũng có chuyện mà."
"Thật không hiểu nhà họ Thẩm nghĩ gì, lại để một Beta như Thư Ý liên hôn."
"Tôi thấy là vấn đề giáo dục, Minh Hy không biết dạy con, Tinh Dao thế này đúng là không có giáo dưỡng... Đúng là 'mẹ hiền thì con hư'."
"Nhìn xem, nhà mình mà còn náo loạn đến mức đánh nhau."
Từ nhỏ đến lớn Thẩm Tinh Dao chưa từng chịu uất ức như vậy. Cậu ta luôn tự cho mình là một Omega ưu tú: học trò giỏi trong mắt thầy cô, là niềm tự hào của cha mẹ.
Trong trường dành cho Omega, người ta dạy rằng một Omega phải hiểu lễ nghi, luôn chu đáo, dịu dàng, đúng mực và tao nhã.
Hôm nay, hành vi của cậu không chỉ phản bội những tín điều ấy, mà còn bị người xung quanh chê cười.
Tất cả đều là vì đám bạn củaThẩm Thư Hoàn... và Thẩm Thư Ý!
Thẩm Tinh Dao vừa định mở miệng thì nghe thấy Tạ Trầm Chu, người đang đứng đối diện, nói:
"Là tôi không xứng với Thư Ý."
Chỉ một câu, toàn bộ ánh nhìn đều đổ dồn lên anh.
Tạ Trầm Chu bước lên một bước, cúi đầu nhìnThẩm Tinh Dao đang ngẩng lên nhìn mình:
"Một người có xuất sắc hay không không liên quan đến giới tính. Điểm này... cậu vĩnh viễn cũng không bằng cậu ấy."
Tạ Trầm Chu rất cao, cao đến mức chỉ cần anh tiến lại gần, Thẩm Tinh Dao phải ngẩng đầu để nhìn.
Nhưng điều khiến Thẩm Tinh Dao sợ hãi không phải chiều cao của anh mà là mùi tin tức tố quá mạnh. Trong khoảnh khắc đó, cậu ta cảm nhận rất rõ ràng rằng Tạ Trầm Chu không hề nương tay khi trực tiếp giải phóng tin tức tố về phía mình.
Không có dẫn dụ.
Không có mê hoặc.
Chỉ là áp chế và uy h**p hoàn toàn.
Mặt Thẩm Tinh Dao trong nháy mắt tái mét, lùi lại một bước.
"Tôi không xứng với Thư Ý." Tạ Trầm Chu đi đến cạnh cậu ta, hơi cúi xuống, nói khẽ bên tai,
"Còn cậu... lại càng không bằng."
Chân Thẩm Tinh Dao mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.
Khách mời khẽ hỏi:
"Sao thế? Bài xích tin tức tố à?"
"Tin tức tố của Tạ tổng không phải loại Omega hay Alpha bình thường chịu nổi đâu."
"Chả trách lúc nãy tôi cứ thấy choáng đầu khi anh ấy lại gần..."
"Tin tức tố của Tinh Dao là cấp SSS đúng không?"
"Đúng vậy, giống Minh Hy."
"Vừa nãy thấy Minh Hy đứng trước mặt Tạ tổng cũng tái mét, tin tức tố bài xích..."
"Không thể tin nổi... lại khiến Omega sinh ra bài xích tin tức tố với mình. Như vậy thì đúng là chẳng Omega nào có thể ở cạnh anh ấy một cách tự nhiên hằng ngày. Đây không còn là vấn đề có thể bị đánh dấu hay không nữa mà là hoàn toàn không thể tìm được bất kỳ Omega nào có độ tương hợp tin tức tố đủ cao với anh ấy."
"Chả trách... chỉ có Thư Ý, một Beta, mới không bị ảnh hưởng khi ở cạnh anh ấy."
Hướng gió lời bàn tán của khách khứa bắt đầu thay đổi.
Khi bị "đánh gãy phòng tuyến", cuối cùng người ta sẽ rơi vào trạng thái tê dại và lúc Thẩm Tinh Dao nghe Tạ Trầm Chu dùng giọng trầm thấp, từng chữ cắt vào tai cậu rằng "cậu không bằng Thẩm Thư Ý", cậu đã ngừng suy nghĩ.
Một lúc sau, cậu bật dậy, đẩy mọi người ra, rồi chạy đi.
Diệp Minh Hy thấy vậy liền đuổi theo.
Thẩm phụ thì vội vàng xin lỗi mọi người, nói rằng mình dạy con không tốt.
Xảy ra trò hề thế này, dĩ nhiên là mất mặt nhà họT hẩm.
Trong khi đó, Thẩm Thư Ý chỉ quan tâm đến quần áo của Tạ Trầm Chu:
"Anh khó chịu không? Có ướt vào trong không? Hay là em đưa anh đi thay bộ mới nhé?"
Lễ phục dĩ nhiên có chuẩn bị sẵn trong phòng đã đặt trước trên lầu.
Tạ Trầm Chu nhìn Thẩm Thư Ý một lúc, rồi khẽ gật đầu.
Sau khi xin lỗi khách khứa, hai người cùng rời khỏi đại sảnh, đi thang máy lên lầu.
Trong thang máy chật hẹp, mùi rượu thoang thoảng lan ra.
Thẩm Thư Ý nghĩ rằng chuyện hôm nay phần nào cũng do mình mà ra, nên nhỏ giọng nói:
"Xin lỗi, từ nhỏ tôi với em năm đã không hợp, làm liên lụy anh rồi."
Tạ Trầm Chu đáp: "Là anh làm chưa tốt."
Thẩm Thư Ý ngẩng đầu nhìn anh, ngạc nhiên.
Tạ Trầm Chu không quay lại, chỉ nhìn Thẩm Thư Ý qua bóng phản chiếu trên cửa thang máy.
Thẩm Thư Ý đợi anh nói câu tiếp theo, nhưng anh không nói nữa.
Chỗ nào chưa làm tốt?
Thẩm Thư Ý nghĩ Tạ Trầm Chu hẳn cũng không nói rõ được.
Chuyện này vừa nằm ngoài dự đoán... nhưng cũng vừa nằm trong dự đoán. Tựa như từ khoảnh khắc họ tổ chức hôn lễ, chuyện này đã là điều tất yếu.
Tạ Trầm Chu không nói được mình chưa làm tốt ở đâu, có lẽ vì anh cho rằng đây là trách nhiệm mà mình phải gánh.
Thẩm Thư Ý nhớ lại trên bãi cỏ làm lễ, hai người đứng đối diện cùng nhau tuyên thệ.
Có những chuyện là giả, nhưng dường như cũng có những chuyện là thật.
Vì để thay đồ và làm tạo hình, Tạ Trầm Chu đã đặt tổng cộng hai phòng cho anh và Thẩm Thư Ý, mỗi người một phòng. Thẩm Thư Ý không cần thay quần áo, nên đương nhiên là đi theo Tạ Trầm Chu về phòng của anh.
Phòng của Thẩm Thư Ý, Tạ Trầm Chu đã từng vào; còn phòng suite khách sạn của Tạ Trầm Chu thì Thẩm Thư Ý lại chưa từng bước vào.
Tạ Trầm Chu lấy thẻ phòng, quẹt mở cửa.
Bên trong có bố cục gần giống phòng của Thẩm Thư Ý bên cạnh, chỉ là bài trí hơi khác. Tạ Trầm Chu đi tới tủ quần áo, mở cửa tủ ra.
Bên trong treo sẵn một bộ lễ phục được là phẳng phiu, kiểu dáng gần giống bộ anh đang mặc. Tạ Trầm Chu lấy xuống, rồi bắt đầu tháo cúc ở tay áo mình.
Thẩm Thư Ý nói sẽ giúp, nhưng còn chưa kịp phản ứng là giúp cái gì đã thấy Tạ Trầm Chu cởi áo vest ngoài. Lúc này cậu mới hoàn hồn, nhận ra mình dường như không nên nhìn chằm chằm vào anh như vậy.
Cậu vội vàng đưa tay chỉ ra bên ngoài: "Em ra ngoài đợi anh, cần em giúp thì cứ gọi."
Nói xong liền ra khỏi phòng ngủ, đi ra phòng khách bên ngoài.
Ánh mắt Tạ Trầm Chu dõi theo bóng lưng của Thẩm Thư Ý, mãi đến khi cậu rời khỏi phòng và khép cửa lại.
Anh mới bình thản thu hồi ánh nhìn.
Tin tức tố của Tạ Trầm Chu có chút bất ổn.
Bắt đầu từ lúc vừa nãy cùng Thẩm Thư Ý bước vào thang máy.
Thật ra, chỉ cần mỗi lần Thẩm Thư Ý lại gần anh một chút, tin tức tố của anh đều rất dễ mất ổn định.
Nhưng vừa rồi, lúc vạt áo anh bị rượu làm ướt, Thẩm Thư Ý đã đứng quá gần.
Tay cậu đặt trên ngực Tạ Trầm Chu, cầm khăn giấy lau qua lau lại trước ngực anh, giống như một con bồ câu nhẹ nhàng vỗ cánh trước mặt anh, khơi lên một làn gió, thổi bùng toàn bộ tin tức tố vốn đang lắng lại trên người Tạ Trầm Chu.
Hơi thở của Tạ Trầm Chu bắt đầu không ổn định.
Nhưng không được, Thẩm Thư Ý còn ở bên ngoài; nếu tin tức tố của anh bộc phát sẽ dọa cậu sợ.
Chưa đến mức mất kiểm soát, nhưng việc tin tức tố khuếch tán rất dễ bị người khác ngửi thấy, hiểu lầm rằng anh và Thẩm Thư Ý đã làm gì đó trong phòng.
Anh thì không ngại bị người khác hiểu lầm...
Nhưng anh sợ Thẩm Thư Ý hoảng.
Anh không dám để lộ bộ mặt thật của mình trước mặt Thẩm Thư Ý, sợ cậu cảm thấy anh nguy hiểm, rồi bỏ chạy.
Anh không thể để Thẩm Thư Ý chạy trốn; anh đã giăng sẵn lưới, chuẩn bị giữ chặt Thẩm Thư Ý cả đời.
Tạ Trầm Chu thay bộ vest mới, lấy từ trong tủ ra thuốc làm ức chế pheromone, uống một ngụm.
Có lẽ vì mất quá nhiều thời gian, Thẩm Thư Ý lo anh cần giúp đỡ, liền qua gõ cửa: "Xong chưa? Tạ tiên sinh?"
Tạ Trầm Chu không khóa cửa. Thấy anh không trả lời, Thẩm Thư Ý nói một câu: "Vậy em vào nhé?" rồi vặn tay nắm cửa.
Cậu bước vào phòng, vừa hay thấy Tạ Trầm Chu đặt chai thuốc ức chế trở lại trong tủ.
"Lại uống vitamin à?" Thẩm Thư Ý nhận ra cái chai đó, "Tạ tiên sinh có chỗ nào không khỏe sao?"
Tạ Trầm Chu lắc đầu: "Thực phẩm chức năng."
Tuổi của Tạ Trầm Chu như vậy mà đã bắt đầu cần uống thực phẩm chức năng rồi sao?
Anh cũng chỉ hơn mình năm tuổi?
Thẩm Thư Ý quan tâm nói: "Tạ tiên sinh bình thường chắc làm việc rất vất vả nhỉ? Quản lý một công ty lớn như vậy, hẳn là có rất nhiều việc phải lo."
Đợi hôn lễ kết thúc, cậu sẽ đến công ty của Tạ Trầm Chu ứng tuyển vị trí trợ lý tư vấn tâm lý giới tính... đến lúc đó cậu sẽ cố gắng hết sức, không để Tạ Trầm Chu mất mặt, cũng không gây thêm phiền phức cho anh.
Thẩm Thư Ý ngẩn ngơ nghĩ, Tạ Trầm Chu còn trẻ như vậy, chắc sẽ không mấy năm nữa là hói đầu chứ?
Cậu nghĩ lan man, mà không nhận ra Tạ Trầm Chu đang tiến lại gần mình.
Ánh mắt anh tùy ý dạo quanh, đánh giá thân thể cậu; tầm nhìn lướt qua từng tấc da thịt của cậu. Tin tức tố tỏa ra từ người Tạ Trầm Chu như những bàn tay mềm mại, v**t v* khắp mọi nơi trên người cậu.
Cuối cùng, cho đến khi Tạ Trầm Chu thỏa mãn thu hồi tin tức tố, đồng thời cũng thu lại ánh nhìn tùy tiện và có phần không lịch sự của mình.
"Trầm Chu." Tạ Trầm Chu bỗng nói.
"Hả?" Thẩm Thư Ý hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn về phía anh.
"Em có thể gọi tôi là Trầm Chu." Tạ Trầm Chu lặp lại.
Anh nhớ tới một phương thức liên lạc nào đó mà vị khách tên Thịnh Hành Dã đã gửi cho Thẩm Thư Ý.
Là một đối tượng từng thầm mến? Người đã từng thích?
Tạ Trầm Chu lấy điện thoại ra, nói: "Ghi chú đi."
"Ghi chú gì?" Thẩm Thư Ý có chút chưa kịp phản ứng.
"Những người đặc biệt đều cần ghi chú," Tạ Trầm Chu nói, "Tránh bị người khác hỏi han."
"Ồ, ồ..." Thẩm Thư Ý cảm thán không biết Tạ Trầm Chu có phải quá chu đáo rồi không, đồng thời lấy điện thoại ra, "Vậy ngài Tạ muốn tôi ghi chú anh thế nào?"
Tạ Trầm Chu quay đầu nhìn cậu, ánh mắt trầm sâu.
Thẩm Thư Ý sửa lời: "Trầm Chu."
Tạ Trầm Chu đưa tay ra, hỏi cậu xin điện thoại.
Thẩm Thư Ý theo phản xạ đưa điện thoại vào tay anh.
Tạ Trầm Chu mở ứng dụng nhắn tin của mình, liếc mắt một cái đã thấy ngay tin nhắn chưa đọc ở vị trí trên cùng, do người tên Thịnh Hành Dã gửi tới.
Anh chuyển tiếp tin nhắn đó, gửi thông tin liên lạc ấy cho chính mình, rồi xóa lịch sử trò chuyện.
Tiện tay, anh cũng đổi luôn ghi chú tên mình trên điện thoại của Thẩm Thư Ý.
Trầm Chu.
Sau đó anh đưa điện thoại trả lại cho Thẩm Thư Ý.
Thẩm Thư Ý nhìn ghi chú đó một cái, mỉm cười.
"Sao vậy?" Tạ Trầm Chu hỏi.
"Em tưởng là... không có gì." Thẩm Thư Ý lắc đầu.
Tưởng rằng anh sẽ sửa thành kiểu như "ông xã" gì đó.
Thẩm Thư Ý thấy ý nghĩ này có chút buồn cười, nên lại cười thêm một cái, rồi thấy Tạ Trầm Chu cũng đưa điện thoại của mình sang.
"À..." Thẩm Thư Ý không ngờ Tạ Trầm Chu lại "có qua có lại" với cậu như vậy. Nghĩ một lúc, cậu đổi tên mình trong điện thoại của Tạ Trầm Chu thành "Thư Ý".
Tuy dường như cũng không khác mấy so với nickname của cậu.
Nhưng lại tựa hồ mang ý nghĩa không giống nhau.
Tạ Trầm Chu nhận lấy điện thoại, ngón cái vô thức v**t v* cái tên vừa được Thẩm Thư Ý đổi trên màn hình.
Hết lần này đến lần khác.
Cho đến khi cái tên ấy như được khắc sâu vào tim, bị anh nhai đi nhai lại trong lòng, thầm gọi vô số lần.
Sau đó anh mới ép mình bình tĩnh lại, nói với Thẩm Thư Ý: "Đi thôi."
Anh muốn để bản thân mình, trong thế giới của Thẩm Thư Ý, mãi mãi là người đặc biệt.
Dù cho, so với bất kỳ ai trên đời này, cũng chỉ đặc biệt hơn một chút thôi.