Phạm Văn Tâm ngồi co ro bên một bức tường đổ nát, ánh mắt lờ đờ nhìn vào không trung. Cái lạnh của đêm thẩm thấu vào từng thớ thịt gầy guộc của anh, nhưng không khiến Tâm cảm thấy tê cóng như sự tê dại trong tâm hồn. Anh đã quen với việc sống sót trong những ngày tháng mịt mù này, nơi mà mỗi bữa ăn, mỗi giọt nước trở thành một cuộc chiến không ngừng nghỉ.
“Cậu có biết không, cái cảm giác khi thấy một chai nước trong siêu thị bỏ hoang, nhưng lại không với tới được không?” Tâm hỏi, giọng châm biếm nhưng ẩn chứa nỗi bi quan. “Nó giống như việc nhìn thấy một cô gái xinh đẹp qua cửa kính, nhưng không dám vào trong.”
Hòa, người vừa mới gia nhập nhóm sống sót, ngồi bên cạnh, lắng nghe. Anh không biết nói gì, chỉ cảm nhận được nỗi cô đơn mà Tâm đang phải gánh chịu. “Đôi khi, chúng ta chỉ cần một chút may mắn,” Hòa nói, cố gắng mang lại hy vọng cho người đàn ông gầy gò trước mặt.
Tâm bật cười khan. “May mắn? Cậu nghĩ rằng trong thế giới này, may mắn còn có nghĩa lý gì không?” Anh nhún vai, đôi mắt lờ đờ nhưng có vẻ sáng lên một chút. “Có lẽ tôi chỉ nên tiếp tục tìm kiếm nước và thực phẩm. Đó là kỹ năng duy nhất mà tôi còn sót lại.”
“Cậu làm rất tốt,” Hòa đáp, không muốn Tâm cảm thấy mình là gánh nặng. “Chúng ta cần cậu.”
“Cần tôi hay cần những thứ tôi có thể tìm thấy?” Tâm nói, giọng đã trở nên châm chọc hơn. “Tôi có thể tìm nước, nhưng tìm được niềm tin vào cuộc sống thì khó hơn nhiều.”
Hòa im lặng, anh cảm nhận được sự tuyệt vọng trong từng lời nói của Tâm. Đằng sau lớp mặt nạ đùa cợt, Tâm là một người đàn ông từng trải qua những tổn thương sâu sắc. Hòa không thể không nghĩ về những gì đã xảy ra với mình, với em gái, và cả những người xung quanh. Họ đều có những câu chuyện riêng, những bi kịch mà không ai có thể hiểu hết.
“Cậu có muốn đi tìm nước không?” Hòa hỏi, cố gắng thay đổi chủ đề. “Chúng ta có thể tìm thấy một nguồn nào đó gần đây.”
“Đi tìm nước à?” Tâm nhìn Hòa như thể anh vừa đề xuất một cuộc phiêu lưu. “Cậu có biết không, tôi từng tìm thấy một cái giếng cổ ở gần đây. Nhưng giờ thì nó đã cạn kiệt. Có thể chúng ta sẽ chỉ tìm thấy những kỷ niệm của nước.”
“Ít nhất thì chúng ta vẫn có thể thử,” Hòa nói, nắm lấy quyết tâm. “Nếu không đi, chúng ta sẽ không biết được.”
Tâm đứng dậy, gật đầu như thể đã quyết định. “Được thôi, nhưng nếu chúng ta không tìm thấy gì, cậu phải hứa sẽ không trách tôi nhé.”
Hòa mỉm cười. “Tôi hứa.”
Hai người rời khỏi chỗ trú ẩn, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Họ đi qua những con phố vắng vẻ, nơi những tòa nhà cũ nát đứng như những phác thảo mờ nhạt của quá khứ. Tâm đi phía trước, thỉnh thoảng lại dừng lại kiểm tra các góc khuất, ánh mắt anh đầy sự cẩn trọng. Hòa theo sát, luôn để ý đến những âm thanh xung quanh.
“Cậu có nghe thấy không?” Tâm bỗng dừng lại, ánh mắt căng thẳng. “Hình như có tiếng động.”
Hòa gật đầu, nghiêng tai lắng nghe. “Có thể là một băng nhóm khác. Chúng ta phải cẩn thận.”
“Cẩn thận mà sống sót thì có nghĩa lý gì?” Tâm lẩm bẩm, nhưng anh vẫn dõi theo hướng âm thanh phát ra. “Tôi đã từng thấy những kẻ cướp, và chúng không bao giờ mời bạn tham gia.”
Hòa nắm chặt tay, cảm giác hồi hộp tăng lên. “Chúng ta không phải là kẻ thù của nhau. Hãy giữ bình tĩnh.”Họ tiếp tục di chuyển, và đến khi bước đến một góc phố, Tâm bỗng dừng lại. “Đó! Cái giếng mà tôi đã nói!” Anh chỉ về phía một cấu trúc gạch vụn, nơi mà những tảng đá lớn đã bị thời gian bào mòn.
Hòa tiến lại gần, nhìn vào trong giếng. “Có nước không?” anh hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.
Tâm cúi xuống, đưa tay chạm vào mặt nước bên dưới. “Hình như vẫn còn nước, nhưng không nhiều.” Anh nhìn Hòa, một nụ cười nhạt hiện lên. “Có lẽ chúng ta sẽ phải chia nhau từng giọt.”
“Được, nhưng cẩn thận nhé,” Hòa nói, rồi lấy ra chiếc bình nhỏ trong ba lô. “Chúng ta cần phải lấy nhiều nhất có thể.”
Tâm bắt đầu kéo nước lên, nhưng đột nhiên, anh dừng lại. “Hòa, cậu có cảm thấy gì không?” Anh nghe thấy những tiếng bước chân từ phía xa.
“Chạy!” Hòa hét lên, kéo Tâm đứng dậy. Họ nhanh chóng lùi lại, nhưng không kịp thoát ra khỏi tầm nhìn của những kẻ đang tiến tới.
Một nhóm người xuất hiện, khuôn mặt họ đầy sự tàn nhẫn. Hòa cảm thấy tim mình đập mạnh. “Chúng ta phải đi ngay!”
Tâm quay lại, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. “Họ không có vẻ tốt đẹp. Chúng ta nên…”
Nhưng chưa kịp nói hết câu, nhóm người kia đã tiến lại gần, ánh mắt họ như những con thú hoang, khao khát máu. Hòa và Tâm biết rằng không còn thời gian để suy nghĩ. Họ phải hành động ngay lập tức.
“Chạy!” Hòa hét, và cả hai lao vào con hẻm bên cạnh, lòng đầy lo âu. Cảnh tượng hỗn loạn phía sau khiến họ không thể quay đầu lại. Cuộc sống mà họ từng biết đã hoàn toàn biến mất, giờ đây chỉ còn lại những bản năng sinh tồn.
Họ chạy, chạy đến khi không còn sức. Hòa nhìn Tâm, thấy sự bi quan lại hiện về trong mắt anh. “Cậu ổn chứ?”
“Có lẽ… tôi chỉ cần một chút nước,” Tâm thở hổn hển, nhưng trong ánh mắt vẫn còn hy vọng.
“Chúng ta sẽ tìm thấy. Chắc chắn sẽ có,” Hòa trấn an, nhưng lòng anh biết rằng cuộc sống này không thể dễ dàng hơn được nữa.
“Giống như việc tìm kiếm một điều gì đó không bao giờ có thật,” Tâm nói, nhưng trong giọng nói vẫn có chút ngập ngừng. “Cậu có tin rằng chúng ta sẽ tìm thấy em gái của cậu không?”
“Có,” Hòa đáp, không do dự. “Tôi tin.”
Hai người tiếp tục chạy, phía sau là những âm thanh rượt đuổi rợn người. Họ không chỉ chạy trốn khỏi kẻ thù mà còn chạy trốn khỏi chính nỗi sợ hãi trong lòng mình. Khi bước chân họ lướt qua những tàn tích của một thế giới đã mất, ánh sáng của hy vọng vẫn le lói, và Hòa biết rằng họ sẽ không bao giờ từ bỏ.