Bên Rìa Tận Thế

Chương 8: Bí Ẩn Về Em Gái

Hòa ngồi bên bờ tường cũ, ánh mắt mờ mịt nhìn về phía xa. Trong đầu anh, những hình ảnh về em gái cứ quẩn quanh. Cô bé ngày nào giờ đã trưởng thành, nhưng không biết giờ đang ở đâu, trong tình cảnh nào. Tin đồn về việc em gái có thể đang bị giam giữ lan ra như lửa cháy rừng. Cảm giác lo lắng, nỗi đau đớn và quyết tâm trỗi dậy trong anh như sóng biển vỗ về bờ.

“Mày phải tìm được nó,” Hòa tự nhủ. “Không thể để bất kỳ ai hay điều gì ngăn cản mày.”

Trong khi các thành viên khác trong nhóm bận rộn chuẩn bị cho những cuộc giao tranh sắp tới, Hòa đứng dậy, quyết định không để thời gian trôi qua vô ích. Anh cần thông tin và không có cách nào khác ngoài việc tìm kiếm. Trần Minh Châu, người lãnh đạo nhóm, đang kiểm tra trang thiết bị.

“Hòa!” Châu gọi, giọng đầy quyết đoán. “Cậu có nghe tin gì không? Có vẻ như băng nhóm của Đạt đang hành động mạnh mẽ hơn.”

Hòa gật đầu, nhưng tâm trí anh chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất. “Châu, em gái tôi… có thể cô ấy đang ở trong tay Đạt.”

Châu nhìn thẳng vào mắt Hòa, ánh mắt đầy lo lắng. “Cậu không thể lao vào một mình. Đạt không phải là kẻ dễ đối phó. Chúng ta cần lên kế hoạch.”

“Không có thời gian cho kế hoạch. Tôi phải đi ngay bây giờ!” Hòa khẳng định, giọng anh đầy quyết tâm.

“Cậu không thể hành động mù quáng như thế!” Châu đáp, giọng cương quyết. “Chúng ta có thể tìm cách tiếp cận thông qua thông tin từ những người khác trong thành phố. Phải cẩn thận, Hòa.”

Hòa cảm thấy cơn giận dữ trong lòng. Anh không thể chờ đợi thêm. Mỗi giây trôi qua như một nhát dao đâm vào tim anh. “Nếu em gái tôi đang bị giam giữ, tôi sẽ không để cô ấy chịu đựng thêm nữa.”

Châu chần chừ một chút, rồi thở dài. “Được rồi, nhưng cậu không thể đi một mình. Tôi sẽ đi cùng cậu.”

Họ bắt đầu tìm kiếm những thông tin có thể dẫn đến em gái Hòa. Qua những cuộc trò chuyện với những người sống sót khác, họ biết rằng Đạt đang xây dựng một căn cứ ở khu vực phía Bắc, nơi mà nhiều người đã biến mất.

“Chúng ta cần phải thận trọng,” Châu nhấn mạnh. “Đạt sẽ không dễ dàng để mất những gì hắn đã chiếm đoạt.”

Hòa gật đầu, nhưng trong lòng anh, quyết tâm không bao giờ lung lay. Những kỷ niệm về em gái, những ngày tháng vui vẻ bên nhau, tất cả đều như một ngọn lửa cháy bỏng trong lòng anh. Anh cần phải cứu cô ấy, không chỉ vì bản thân mà vì tất cả những gì họ đã trải qua.

Họ rời khỏi khu vực an toàn, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Mỗi bước đi của Hòa như một cú đấm vào thực tại tăm tối. Trên đường đi, họ phải đối mặt với những kẻ sống sót khác, những người có thể là bạn hoặc là thù. Châu luôn giữ khoảng cách an toàn, nhưng Hòa không thể không nhìn về phía trước.

“Cẩn thận!” Châu nói khi thấy một bóng người lén lút trong bóng tối.Hòa không chần chừ, anh lao tới. “Này! Đứng lại!”

Bóng người dừng lại, ánh mắt đầy sợ hãi. Đó là một thanh niên, gầy gò và nhợt nhạt. “Tôi không phải kẻ thù. Tôi chỉ đang tìm kiếm thức ăn.”

Châu và Hòa nhìn nhau, rồi quay lại nhìn thanh niên. “Có tin gì về băng nhóm của Đạt không?” Hòa hỏi.

“Nghe nói hắn đang giam giữ nhiều người, trong đó có cả trẻ con. Hắn cần nguồn nhân lực để phục vụ cho kế hoạch của mình,” thanh niên đáp, giọng run rẩy.

Hòa cảm thấy như có một cái gì đó lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Chúng ta phải đến đó ngay. Cảm ơn.”

Nhưng thanh niên đã biến mất vào bóng tối. Hòa cảm thấy nỗi lo lắng gia tăng. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Nếu không, sẽ không còn ai để cứu.”

Châu đồng ý, và cả hai tiếp tục bước đi, lòng đầy quyết tâm. Họ không chỉ tìm kiếm em gái Hòa mà còn phải đối mặt với những hiểm nguy đang rình rập. Đằng sau mọi quyết định là nỗi đau và hy vọng, và Hòa biết rằng cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.

Khi ánh đèn mờ dần phía xa, họ cảm nhận được sự hiện diện của băng nhóm Đạt. Những âm thanh rầm rập từ xa vọng lại, như những lời cảnh báo. Hòa siết chặt nắm tay, quyết tâm không để bất kỳ ai cản bước mình.

“Chúng ta phải chia ra,” Châu đề xuất. “Tôi sẽ tìm cách thu hút sự chú ý của chúng, còn cậu thì vào trong.”

Hòa không thích kế hoạch này, nhưng biết rằng đây có thể là cơ hội duy nhất. “Cẩn thận nhé.”

Châu gật đầu, rồi nhanh chóng lẩn vào bóng tối. Hòa chờ đợi, lòng đầy hồi hộp. Mỗi giây trôi qua như một cuộc chiến trong tâm trí anh. Anh không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình.

Cuối cùng, khi mọi thứ xung quanh trở nên im ắng, Hòa quyết định tiến vào căn cứ. Anh cảm nhận được sự tĩnh lặng, nhưng trong lòng anh, nỗi lo lắng vẫn gào thét. Anh phải tìm em gái, và không gì có thể ngăn cản anh.

Nhưng không lâu sau, âm thanh vang lên. Những tiếng la hét, những tiếng súng nổ. Hòa biết rằng thời gian không còn nhiều. Anh phải hành động.

Hòa bước vào căn cứ, lòng tràn đầy quyết tâm. Mọi thứ xung quanh tối tăm, nhưng ánh sáng của hy vọng vẫn cháy sáng trong tâm trí anh. Anh sẽ không để bất kỳ ai ngăn cản mình, không một lần nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn