Bên Rìa Tận Thế

Chương 4: Nhóm Sống Sót

Hòa bước vào căn cứ tạm bợ của nhóm sống sót, nơi những mảnh vải bạt được buộc chặt với nhau để tạo thành mái che. Ánh đèn lờ mờ hắt lên những khuôn mặt mệt mỏi nhưng vẫn đầy nghị lực. Châu, với đôi mắt sáng và nụ cười lạc quan, đứng giữa nhóm người, như một ngọn đèn trong bóng tối.

“Chào mừng anh đến với nhóm chúng tôi,” Châu nói, giọng cô đầy sức sống. “Chúng ta đang cần một người như anh.”

Hòa gật đầu, cảm giác như mình vừa tìm thấy một chút ánh sáng giữa thế giới tăm tối. Anh nhìn quanh, từng gương mặt đều mang trong mình những câu chuyện riêng, những nỗi đau chôn giấu.

Cường, người có khuôn mặt nghiêm nghị, bước lên, “Chúng ta cần làm rõ vai trò của từng người trong nhóm. Mọi người đều có kỹ năng riêng. Hòa, anh có thể cho chúng tôi biết về khả năng của mình không?”

“Lãnh đạo và chiến đấu,” Hòa trả lời ngắn gọn. “Tôi từng là cựu chiến binh.”

“Chúng tôi rất cần những người như anh,” Cường thừa nhận, sự tôn trọng hiện rõ trong ánh mắt. “Lan và Tâm sẽ phụ trách tìm kiếm thực phẩm và nước. Còn tôi sẽ chế tạo vũ khí. Châu có khả năng chữa trị. Mỗi người trong nhóm đều quan trọng.”

“Và tôi sẽ bảo vệ tất cả,” Hoàng, với vẻ lạnh lùng, thêm vào. “Nhưng chúng ta cần phải cẩn trọng. Mọi sai lầm sẽ phải trả giá đắt.”

Hòa cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Những người này, mặc dù có kỹ năng, nhưng đều mang trong mình những nỗi lo sợ riêng. Họ cần phải tin tưởng lẫn nhau.

“Chúng ta không chỉ là một nhóm,” Châu nhấn mạnh, “mà là một gia đình. Nếu ai đó gặp nguy hiểm, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”

“Đúng vậy,” Lan, cô gái nhỏ nhắn, cất tiếng. “Tôi từng sống trong khu ổ chuột, nơi mọi người đều phải tự lập. Nhưng ở đây, tôi cảm thấy mình không đơn độc.”

Tâm, người gầy gò với ánh mắt lờ đờ, thêm vào, “Chúng ta đã sống sót được đến giờ, không phải là ngẫu nhiên. Chúng ta phải giữ vững tinh thần.”

“Đúng vậy,” Hòa nói, cảm thấy lòng mình ấm lên. “Chúng ta có thể cùng nhau vượt qua bất kỳ thử thách nào.”

Sau khi trao đổi về kế hoạch tìm kiếm thực phẩm, nhóm bắt đầu phân công nhiệm vụ. Hòa và Châu sẽ đi cùng nhau để tìm kiếm nguồn nước, trong khi Cường, Lan và Tâm sẽ ở lại căn cứ để bảo vệ. Hòa cảm thấy có điều gì đó đặc biệt khi ở bên Châu. Cô không chỉ thông minh mà còn mang lại hy vọng cho những người xung quanh.

Khi trời bắt đầu tối, Hòa và Châu lên đường. Họ di chuyển qua những con hẻm tối tăm, nơi những dấu vết của thảm họa vẫn còn đọng lại. “Chúng ta sẽ tìm được nước ở gần đây,” Châu nói, giọng cô tự tin. “Tôi nhớ có một cái bể gần đây.”

Hòa gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn lo lắng. Ánh mắt anh không ngừng tìm kiếm những dấu hiệu nguy hiểm. “Chúng ta phải cẩn thận. Không biết có kẻ nào theo dõi chúng ta không.”

“Đừng lo,” Châu đáp, “chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra.”Khi họ đến nơi, một cái bể cạn nước hiện ra, chỉ còn lại một ít nước đục. Hòa cúi xuống, lấy tay thử nước. “Chúng ta không thể dùng nước này,” anh nói. “Nó có thể chứa vi khuẩn.”

“Chúng ta cần tìm một nguồn khác,” Châu nói, nét mặt có phần thất vọng. “Nhưng chúng ta không thể quay về tay không.”

“Một chút nước vẫn tốt hơn không có gì,” Hòa nhún vai. “Hãy lấy những gì có thể.”

Châu gật đầu, và họ bắt đầu tìm cách lấy nước. Bỗng, từ phía xa, tiếng động lạ vang lên. Hòa dừng lại, căng thẳng. “Nghe thấy không?” anh thì thầm.

“Có,” Châu đáp, ánh mắt cô lộ rõ vẻ lo lắng. “Có thể là… Kẻ Hủy Diệt.”

“Chúng ta cần phải đi, ngay bây giờ,” Hòa nói, giọng cương quyết. Họ nhanh chóng thu dọn, nhưng trong lòng không thể ngừng lo lắng. Nếu bị phát hiện, cả hai sẽ gặp nguy hiểm.

Khi họ bắt đầu rời đi, một bóng đen xuất hiện từ góc khuất. Hòa nắm chặt tay, sẵn sàng chiến đấu. “Châu, lùi lại!” anh quát.

Nhưng trước khi họ kịp phản ứng, một tiếng gầm gừ vang lên. Một Kẻ Hủy Diệt lao về phía họ, miệng há rộng, lộ ra những chiếc răng sắc nhọn. Hòa không còn thời gian suy nghĩ. Anh lao về phía con quái vật, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Chạy đi!”

Châu hoảng hốt, nhưng Hòa đã kịp đẩy cô về phía sau. Anh quật ngã con quái vật, nhưng sức mạnh của nó quá lớn. Hòa cảm thấy mình bị cuốn vào cuộc chiến sinh tử, từng giây từng phút đều là sự sống còn.

“Không!” Châu gào lên, nhưng Hòa biết mình phải bảo vệ cô. Anh dùng hết sức bình sinh để đối đầu với Kẻ Hủy Diệt, cảm giác như đang chiến đấu với cả những bóng ma trong quá khứ.

Trong một khoảnh khắc, khi Hòa đang sắp bị con quái vật hạ gục, một ánh sáng lấp lánh từ tay Châu xuất hiện. Cô đã kích hoạt khả năng "Định hình", tạo ra một không gian an toàn quanh họ. Hòa cảm nhận được sức mạnh từ Châu, và trong giây phút đó, anh đã thấy ánh sáng hy vọng.

“Chạy!” Châu nói, giọng cô đầy quyết tâm. Hòa không chần chừ, kéo Châu theo, lao ra khỏi tầm với của con quái vật. Họ chạy như bay, không dám quay đầu lại.

Khi đã thoát ra, cả hai dừng lại, thở hổn hển. “Chúng ta… đã sống sót,” Châu nói, ánh mắt vẫn đầy lo lắng.

“Nhưng không phải tất cả,” Hòa đáp, sự kiên quyết lại trở về. “Chúng ta cần phải trở về căn cứ, và chuẩn bị cho những gì sắp đến.”

Họ quay về, nhưng trong lòng Hòa, nỗi lo lắng về những gì đang chờ đợi phía trước chưa bao giờ nguôi ngoai. Cả nhóm đang đứng trước một cuộc chiến cam go hơn, một cuộc chiến không chỉ chống lại Kẻ Hủy Diệt mà còn với những thế lực khác trong thế giới tăm tối này. Ánh sáng hy vọng vẫn đang chờ đợi, nhưng con đường đi đến nó lại đầy chông gai.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn