Bên Rìa Tận Thế

Chương 3: Trần Minh Châu

Châu đứng bên cạnh Hòa, nhịp tim đập rộn ràng. Cô cảm nhận được sự căng thẳng từ anh, nhưng cũng hiểu rằng họ không thể chần chừ thêm nữa. “Chúng ta cần phải hành động ngay,” cô nói, giọng kiên quyết. “Nếu băng nhóm của Đạt chiếm được nguồn thực phẩm, họ sẽ mạnh lên, và những người sống sót sẽ gặp nguy hiểm.”

Hòa gật đầu, ánh mắt anh dán chặt vào nhóm người lạ đang tụ tập ở phía xa. “Chúng ta cần phải tìm cách tiếp cận mà không bị phát hiện,” anh thì thầm. “Có thể là lén lút từ phía bên trái.”

Châu quan sát bối cảnh xung quanh, rồi quay sang Hòa. “Còn cách nào khác không? Nếu chúng ta bị phát hiện, rất có thể sẽ phải đối mặt với họ ngay lập tức.”

“Chúng ta không có nhiều thời gian,” Hòa đáp, quyết tâm lộ rõ trong giọng nói. “Tôi sẽ tạo một phân tán, còn em thì tìm cách tiếp cận từ phía bên kia.”

Châu hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu. “Được. Hãy cẩn thận.”

Hòa khẽ mỉm cười với cô, sự tự tin từ cô như một nguồn sức mạnh. Anh bắt đầu lén lút tiến về phía nhóm người, trong khi Châu nhanh chóng di chuyển qua các mảnh vụn, tìm cách đến gần hơn.

Khi đã ở đủ gần, Hòa thấy rõ hơn nhóm người đang bàn bạc. Một người đàn ông cao lớn, chính là Đạt, đang thuyết phục những người khác về kế hoạch tấn công. “Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa. Nếu không hành động ngay, bọn họ sẽ chiếm hết nguồn lực,” hắn ta gầm lên, ánh mắt đầy tham vọng.

Hòa cảm nhận được sự tức giận trỗi dậy trong lòng. Hắn ta đang nói đến những người sống sót khác, những người mà họ đang cố bảo vệ. Anh cúi người, chuẩn bị cho bước tiếp theo.

Châu đã đến gần hơn, nghe thấy từng từ ngữ của Đạt. Cô cảm nhận được sự sợ hãi trong từng ánh mắt của những thành viên trong băng nhóm, nhưng điều đó không làm cô chùn bước. Cô biết rằng nếu họ không ngăn chặn Đạt, sẽ không còn ai an toàn.

“Hòa!” Cô thì thầm, “Tôi có thể thấy một số người đang do dự. Nếu chúng ta có thể thuyết phục họ, có thể sẽ giảm được sức mạnh của Đạt.”

“Để tôi thử,” Hòa đáp, quyết tâm trong ánh mắt. Anh tiến lên, giọng nói kiên định. “Chúng ta không cần phải làm điều này. Hãy dừng lại trước khi quá muộn!”

Đạt quay lại, ánh mắt đầy đe dọa. “Ngươi là ai mà dám ngăn cản ta?”

“Là một người sống sót, giống như các ngươi,” Hòa đáp. “Chúng ta có thể hợp tác, thay vì chiến đấu lẫn nhau.”

Một bầu không khí căng thẳng bao trùm. Châu cảm thấy tim mình đập mạnh, không biết phản ứng của nhóm người sẽ ra sao. Đạt cười khẩy, “Hợp tác? Ngươi nghĩ rằng ta có thể tin tưởng một kẻ như ngươi?”

“Tin hay không là quyền của các ngươi, nhưng hãy nhớ rằng cuộc chiến này chỉ mang lại cái chết và đau thương,” Hòa kiên quyết. “Chúng ta cần phải tìm cách sống sót cùng nhau.”

Một trong những thành viên trong băng nhóm, một người đàn ông có vẻ ngoài mệt mỏi, đã bắt đầu lưỡng lự. “Nhưng nếu chúng ta không có thực phẩm, chúng ta sẽ chết đói…”“Đúng vậy,” Châu nhanh chóng lên tiếng, “Chúng ta có thể giúp nhau tìm kiếm nguồn thực phẩm khác, thay vì đổ máu vì những thứ không đáng.”

Đạt nhíu mày, có vẻ như hắn ta không thích điều này. “Ngươi đang lừa phỉnh họ. Hãy nhớ rằng ta là người duy nhất có thể cung cấp thực phẩm.”

“Nhưng thực phẩm đó là của những người sống sót khác,” Hòa phản bác. “Ngươi chỉ đang đưa họ vào con đường tăm tối.”

Bầu không khí trở nên dày đặc hơn. Những người trong băng nhóm bắt đầu nhìn nhau, sự nghi ngờ dần nhen nhóm trong lòng họ. Hòa nắm lấy cơ hội, “Hãy đứng về phía chúng ta. Hãy chọn một con đường sáng sủa hơn.”

“Đúng,” Châu tiếp tục, “Chúng ta có thể bảo vệ nhau. Cùng nhau, chúng ta có thể mạnh mẽ hơn.”

Một vài người trong băng nhóm bắt đầu rục rịch, có vẻ như họ đang suy nghĩ về lựa chọn của mình. Đạt không còn giữ được vẻ tự tin ban đầu, sự tức giận hiện rõ trên gương mặt hắn. “Nếu các ngươi không đứng về phía ta, các ngươi sẽ phải trả giá!”

Hòa không lùi bước. “Ngươi có thể đe dọa chúng tôi, nhưng chúng tôi sẽ không sợ hãi. Chúng tôi sẽ chiến đấu vì những gì đúng đắn.”

Nhưng chưa kịp có phản ứng, một tiếng nổ vang lên từ phía bên phải. Khói và bụi bay lên mù mịt. Hòa cùng Châu bị cuốn vào sự hỗn loạn. “Chạy!” Hòa quát lên, kéo Châu theo.

Họ lao vào những mảnh vụn, cố gắng thoát khỏi sự hỗn loạn. Tiếng la hét và tiếng súng vang lên xung quanh, khiến lòng họ thắt lại. “Chúng ta không thể dừng lại!” Châu thở hổn hển, cảm giác sợ hãi tràn ngập.

“Phải, chúng ta cần tìm chỗ ẩn náu,” Hòa đáp, mắt vẫn dán chặt về phía trước. Anh cảm thấy trái tim mình đập mạnh, từng bước chân đều mang theo sự sống còn của họ.

Khi đã thoát khỏi khu vực nguy hiểm, họ dừng lại, thở hổn hển. “Họ sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy,” Hòa nói, sự lo lắng hiện rõ trong giọng nói. “Chúng ta cần lên kế hoạch lại.”

Châu gật đầu, ánh mắt vẫn đầy nghị lực. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta cần tìm cách khác để tiếp cận và cứu lấy những người sống sót.”

Hòa nhìn Châu, cảm nhận sức mạnh từ lời nói của cô. “Chúng ta sẽ làm điều đó. Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai phải chịu đựng thêm nữa.”

Khi ánh sáng của buổi chiều dần tắt, họ chuẩn bị cho hành trình mới. Một hành trình đầy rẫy thử thách, nơi mà sự sống còn không chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn là tình yêu và lòng dũng cảm. Họ không biết rằng bóng tối vẫn đang chực chờ, nhưng trong lòng mỗi người, ánh sáng hy vọng chưa bao giờ tắt.

Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn