Lâm Nguyệt và Tố Quyên dừng lại trước cánh cửa gỗ sơn đen, nơi Hạ Băng sống. Không khí lạnh lẽo bao trùm, như thể mọi âm thanh bên ngoài đều bị nuốt chửng. Tố Quyên đưa tay gõ nhẹ, nhưng không có tiếng trả lời. Lâm Nguyệt cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
“Cậu có nghĩ rằng cô ấy ở nhà không?” Tố Quyên hỏi, đôi mắt nâu sẫm có chút lo lắng.
“Cô ấy thường có những giấc mơ kỳ lạ. Có thể đang trong một trạng thái nào đó,” Lâm Nguyệt đáp, cảm giác bất an trong lòng càng lớn hơn.
Họ đứng chờ một lúc lâu. Ánh sáng mờ ảo từ bên trong hắt ra, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy Hạ Băng đang ở đó. Tố Quyên quyết định đẩy cửa. Nó kêu lên một tiếng cọt kẹt, rồi mở ra. Không gian bên trong tối tăm, chỉ có ánh sáng từ ngọn nến lung lay.
“Hạ Băng!” Lâm Nguyệt gọi, giọng hơi run.
Giọng nói của cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Một giọng nói nhẹ nhàng từ phía sau vọng lại. “Tôi ở đây.”
Hạ Băng đứng trong góc tối, đôi mắt xám lạnh lẽo nhìn thẳng vào họ. Không khí xung quanh như nặng nề hơn. Tố Quyên cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng.
“Chúng tôi cần sự giúp đỡ của cậu,” Tố Quyên lên tiếng, tay siết chặt lại. “Chúng tôi đã gặp Khánh Linh và Thiên Di.”
Hạ Băng im lặng một lúc, ánh mắt cô như đang lướt qua những suy nghĩ. “Họ không phải là những kẻ dễ dàng đối phó. Họ có sức mạnh và mưu mô.”
“Chúng tôi biết,” Lâm Nguyệt nói, “nhưng chúng tôi cần biết thêm về họ. Có điều gì chúng ta có thể làm để chuẩn bị không?”
“Có,” Hạ Băng đáp, “nhưng nó sẽ không dễ dàng.”
Cô bước ra khỏi bóng tối, ánh nến chiếu sáng khuôn mặt cô. Sự bí ẩn trong ánh mắt khiến Tố Quyên cảm thấy rùng mình. “Tôi đã thấy một giấc mơ. Trong đó, có một cơn bão lớn sắp ập đến. Nó sẽ không chỉ mang theo sự tàn phá mà còn là những lựa chọn khó khăn.”
“Lựa chọn khó khăn?” Lâm Nguyệt hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên.
“Đúng vậy. Có thể bạn sẽ phải hy sinh một điều gì đó để cứu lấy điều khác,” Hạ Băng nói, giọng điệu không hề có chút cảm xúc nào.
“Cái gì?” Tố Quyên cảm thấy lo lắng, “Chúng ta không thể để điều đó xảy ra.”
“Tôi không thể nói rõ hơn. Chỉ có thể nói rằng, khi cơn bão đến, các bạn sẽ phải đứng vững.” Hạ Băng quay lưng lại, như thể đang nói với chính mình.
Lâm Nguyệt và Tố Quyên nhìn nhau, trong lòng đầy lo âu. Họ biết rằng những gì sắp xảy ra sẽ không dễ dàng. Tình bạn của họ sẽ bị thử thách, và họ sẽ phải đối mặt với những quyết định khó khăn.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Tố Quyên nói, giọng kiên quyết. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”“Đúng vậy,” Lâm Nguyệt gật đầu. “Chúng ta sẽ tìm cách bảo vệ nhau.”
Hạ Băng nhìn họ, một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi. “Nếu các bạn quyết tâm như vậy, hãy chuẩn bị tinh thần. Cơn bão sẽ đến sớm thôi.”
Khi rời khỏi nhà Hạ Băng, không khí bên ngoài càng lạnh lẽo hơn. Tố Quyên cảm thấy như có một cái gì đó đè nặng lên vai mình. Họ đã bước vào một cuộc chiến không chỉ với kẻ thù bên ngoài mà còn với những nỗi sợ hãi bên trong.
“Cậu có nghĩ rằng chúng ta sẽ vượt qua được không?” Tố Quyên hỏi, giọng có chút lo lắng.
“Chúng ta phải tin tưởng vào nhau,” Lâm Nguyệt đáp, “và vào sức mạnh của mình.”
Trên đường trở về, ánh sáng mặt trời le lói chiếu qua những tán cây, nhưng Tố Quyên không cảm thấy ấm áp. Cô biết rằng những thử thách phía trước sẽ thử thách tình bạn của họ đến mức nào. Mỗi bước đi đều nặng nề hơn, như thể đất dưới chân đang kéo họ xuống.
“Chúng ta cần lập kế hoạch,” Lâm Nguyệt nói, cố gắng tạo ra một bầu không khí tích cực. “Phải chuẩn bị cho mọi tình huống.”
“Đúng,” Tố Quyên đồng ý, nhưng trong lòng vẫn ngổn ngang những suy nghĩ. Mỗi quyết định sẽ có những hệ quả mà họ không thể lường trước.
Khi về đến nhà, Diễm Hương đang đợi sẵn. “Có tin gì mới không?” cô hỏi, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Chúng ta cần chuẩn bị cho một cơn bão,” Lâm Nguyệt nói, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Cơn bão?” Diễm Hương nhíu mày. “Có nghĩa là gì?”
“Cơn bão sẽ không chỉ mang lại sự tàn phá mà còn là những quyết định khó khăn mà chúng ta phải đối mặt,” Tố Quyên giải thích. “Hạ Băng đã thấy giấc mơ.”
Diễm Hương im lặng, ánh mắt chuyển từ sự quan tâm sang lo lắng. “Chúng ta cần tìm cách đối phó với Khánh Linh và Thiên Di ngay bây giờ.”
“Chúng ta sẽ làm điều đó,” Lâm Nguyệt khẳng định. “Nhưng phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng.”
Trong khoảnh khắc đó, Tố Quyên cảm thấy một sức mạnh mới dâng lên trong lòng. Họ sẽ không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho nhau. Tình bạn của họ sẽ là sức mạnh lớn nhất để vượt qua những thử thách sắp tới.
Khi màn đêm buông xuống, ánh sáng từ ngọn nến trong nhà vẫn chưa tắt. Những bóng tối của lo âu và nỗi sợ hãi vẫn âm thầm bao trùm, nhưng lòng quyết tâm trong mỗi người lại càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ sẽ không để bản thân bị khuất phục.
“Cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua,” Tố Quyên nói, tay nắm chặt lại, ánh mắt đầy quyết tâm. Nhưng trong lòng, cô vẫn không thể ngừng lo lắng về những gì đang chờ đợi họ ở phía trước.