Bên Cạnh Nhau

Chương 4: Gặp gỡ nguy hiểm

Lâm Nguyệt và Tố Quyên đứng bên bờ suối, nơi nước chảy róc rách như tiếng thì thầm của thiên nhiên. Nhưng không khí hôm nay nặng nề, có điều gì đó lạ lẫm đang lẩn khuất. Một cảm giác không yên tâm trỗi dậy trong lòng họ.

“Nguyệt, cậu có nghe thấy không?” Tố Quyên lên tiếng, đôi mắt nâu sẫm nhìn xa xăm.

“Nghe gì?” Lâm Nguyệt hỏi, nhưng không khỏi cảm thấy sự lo lắng đang lan tỏa trong không gian.

“Có tiếng bước chân, như thể ai đó đang theo dõi chúng ta.” Tố Quyên đáp, lòng cô dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Lâm Nguyệt nhíu mày, cảm giác như có ai đó đang quan sát họ từ xa. “Chúng ta nên quay về thôi.”

Khi cả hai rời khỏi bờ suối, một bóng dáng xuất hiện từ giữa những tán cây. Khánh Linh, với làn da trắng như tuyết, mái tóc đen ngắn và đôi mắt đỏ rực như lửa. Cô đứng đó, lạnh lùng và đầy quyền lực.

“Chào mừng đến với thế giới của tôi,” giọng nói của Khánh Linh vang lên, mang theo sự kiêu ngạo.

“Cô là ai?” Lâm Nguyệt hỏi, giữ vững tinh thần. Tố Quyên đứng bên cạnh, cảm thấy căng thẳng.

“Tôi là người sẽ mang lại sức mạnh cho các cô,” Khánh Linh đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Nhưng cũng là người sẽ lấy đi mọi thứ nếu các cô không tuân theo.”

“Chúng tôi không cần sức mạnh của cô!” Tố Quyên phản kháng, nhưng lòng cô không khỏi lo lắng.

“Cô không hiểu đâu,” Khánh Linh nói, nụ cười của cô có phần đáng sợ. “Sẽ có những kẻ thù mạnh mẽ hơn cả các cô tưởng tượng. Và tôi sẽ là người dẫn đường cho các cô trong cuộc chiến này.”

“Chúng tôi sẽ tự tìm đường đi của mình,” Lâm Nguyệt khẳng định, nhưng trong lòng cô lại dấy lên sự nghi ngờ.

Khánh Linh tiến lại gần, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can. “Hãy nhớ, sự bình yên của Lathoria đang bị đe dọa. Và tôi không có thời gian cho những kẻ yếu đuối.”

Tố Quyên cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Cô đang đe dọa chúng tôi?”

“Chỉ là sự thật,” Khánh Linh nói, giọng điệu lạnh lùng. “Nếu các cô không muốn trở thành nạn nhân, hãy tìm tôi khi cần. Tôi sẽ giúp các cô. Hoặc không, các cô sẽ phải đối mặt với những kẻ như tôi.”

Và như vậy, Khánh Linh biến mất vào bóng tối, để lại hai cô gái đứng ngây người giữa không gian tĩnh lặng. Tố Quyên quay sang Lâm Nguyệt, ánh mắt họ chạm nhau, trong đó chất chứa nỗi lo âu và quyết tâm.

“Chúng ta không thể để cô ta có quyền lực,” Tố Quyên nói, giọng chắc nịch.

“Đúng vậy,” Lâm Nguyệt đáp, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải tìm hiểu thêm về Khánh Linh và Thiên Di.”

“Thiên Di?” Tố Quyên nhắc lại. “Ai vậy?”

“Cô ấy là đồng bọn của Khánh Linh,” Lâm Nguyệt giải thích. “Nghe nói Thiên Di có khả năng tạo ra ảo giác. Chúng ta phải cẩn thận.”

Hai cô gái quyết định trở về, nhưng trong lòng mỗi người đều cảm thấy nặng nề. Những đe dọa từ Khánh Linh và Thiên Di đã bắt đầu len lỏi vào cuộc sống bình yên của họ. Họ cần phải chuẩn bị, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh.Khi về đến nhà, không khí vẫn nặng nề. Diễm Hương đang ngồi ở bàn, chăm chú đọc sách. Lâm Nguyệt và Tố Quyên không cần phải nói, ánh mắt họ đã nói lên tất cả.

“Có chuyện gì vậy?” Diễm Hương hỏi, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

“Chúng ta đã gặp Khánh Linh,” Tố Quyên trả lời, giọng có phần run rẩy.

“Cô ta đến đây làm gì?” Diễm Hương nhíu mày, đôi mắt xám lạnh lẽo nhìn thẳng vào Tố Quyên.

“Cô ta nói sẽ mang lại sức mạnh cho chúng ta,” Lâm Nguyệt đáp, “Nhưng cũng đe dọa rằng chúng ta sẽ phải đối mặt với những kẻ thù mạnh mẽ hơn.”

Diễm Hương im lặng, suy nghĩ về những gì vừa nghe. “Chúng ta phải tìm cách đối phó với cô ta. Không thể để mình trở thành con cờ trong trò chơi của người khác.”

“Đúng vậy,” Tố Quyên gật đầu. “Chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ về Khánh Linh và Thiên Di.”

“Cần phải có kế hoạch,” Lâm Nguyệt bổ sung. “Chúng ta không thể hành động bốc đồng.”

“Chúng ta cần thêm thông tin,” Diễm Hương nói. “Có thể Hạ Băng sẽ có manh mối nào đó.”

Ngay khi nhắc đến Hạ Băng, một cảm giác khó chịu lại trỗi dậy trong lòng Tố Quyên. Cô nhớ đến những giấc mơ kỳ lạ mà Hạ Băng đã chia sẻ. “Cô ấy có thể giúp chúng ta.”

“Chúng ta sẽ tìm Hạ Băng,” Lâm Nguyệt khẳng định. “Cô ấy có khả năng dự đoán tương lai. Có thể sẽ giúp chúng ta tránh được những rắc rối.”

Khi đêm dần buông, những lo âu và căng thẳng vẫn còn đeo bám trong lòng họ. Tố Quyên không thể ngủ, những hình ảnh về Khánh Linh và những mối đe dọa từ cô ta liên tục hiện lên trong tâm trí. Cô biết rằng họ đang đứng trước một cuộc chiến lớn.

Sáng hôm sau, bầu không khí vẫn nặng nề. Tố Quyên, Lâm Nguyệt và Diễm Hương bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm Hạ Băng. Những con đường quen thuộc giờ đây trở nên xa lạ, như thể mọi thứ đều đang thay đổi.

“Cậu có cảm thấy không?” Tố Quyên hỏi khi họ đi qua một khu rừng nhỏ. “Hình như có điều gì không ổn.”

“Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Lâm Nguyệt thở dài, ánh mắt quét xung quanh.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Diễm Hương nói, giọng điệu nghiêm túc.

Cuộc hành trình của họ chỉ vừa bắt đầu, nhưng những đe dọa đã bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn. Họ biết rằng mình phải chuẩn bị cho những thử thách sắp tới, và không chỉ là về sức mạnh, mà còn về tâm trí và tình bạn.

Đến khi họ tìm thấy Hạ Băng, tất cả những lo lắng, bất an dồn nén bấy lâu giờ đây chỉ còn là một hạt bụi giữa bão tố. Những cơn gió lạnh lẽo thổi qua, như một điềm báo cho những điều sắp xảy ra. Họ sẽ phải đối mặt với những kẻ mạnh mẽ, nhưng không thể để bản thân bị đánh bại.

“Cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua,” Tố Quyên nói, tay nắm chặt lại, ánh mắt đầy quyết tâm.

Nhưng trong lòng, cô vẫn không thể ngừng lo lắng về những gì đang chờ đợi họ ở phía trước.