“Anh Thanh, anh Thanh, bọn tôi biết sai rồi, bọn tôi chỉ là nhất thời lú lẫn, muốn cầu xin Ôn Nùng giơ cao đánh khẽ…” Ô Chí Quốc liên tục van nài.
“Bớt nói nhảm đi!” Một giọng nói dữ dằn vang lên, mang theo cơn giận không hề che giấu: “Nhất thời lú lẫn mà bọn mày dám bén mảng đến tận buổi ký tặng để gây chuyện à? Đụ má, bọn mày chán sống rồi có phải không?!”
Chu Tây Lẫm ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ bên cửa sổ, đôi chân dài tùy ý duỗi ra.
Anh hơi cúi đầu, ngón tay kẹp một điếu thuốc, đốm lửa bập bùng lúc tỏ lúc mờ trong bóng tối. Anh không nói lời nào, cũng chẳng thèm nhìn vợ chồng Ôn Tinh Phương đang bị Trương Thanh tra hỏi, chỉ im lặng hút thuốc. Làn khói mù mịt khiến anh trông có phần tiều tụy, nhưng vẫn không thể che giấu được khí thế bức người xung quanh.
Trương Thanh cùng hai người đàn ông khác có vóc dáng cao lớn, nét mặt lạnh lùng đứng sừng sững trước mặt Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc, giống như ba bức tường cao không thể vượt qua.
Trương Thanh đập mạnh chiếc điện thoại xuống bàn trà, màn hình hiển thị chính là đoạn video quỳ lạy kia: “Nói cho rõ ràng đi.”
Vợ chồng Ôn Tinh Phương sợ đến mức cả người run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu.
“Bọn tôi… bọn tôi chỉ muốn làm Ôn Nùng mủi lòng, để con bé đi nói đỡ… nói đỡ với cậu Chu một tiếng… Bọn tôi thực sự không biết chuyện lại ầm ĩ đến mức này mà!” Ô Chí Quốc lắp bắp.
Trương Thanh cười khẩy, ánh mắt như dao găm lướt qua mặt họ: “Nhưng giờ chuyện đã rùm bén lên rồi, bọn mày định bù đắp thế nào?”
Ôn Tinh Phương nước mắt nước mũi giàn giụa: “Bọn tôi cũng đâu có ngờ chuyện lại ra nông nỗi này!”
“Đụ ám, mày còn dám cãi lý nữa hả!” Ánh mắt Trương Thanh hung tợn, quát một tiếng làm Ôn Tinh Phương run bắn người.
“Thanh, đừng kích động.”
Chu Tây Lẫm, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng hút thuốc, cuối cùng cũng lên tiếng.
Anh gạt tàn, dụi tắt điếu thuốc, chậm rãi đứng dậy, cảm giác áp bức trong phòng ngay lập tức tăng lên gấp đôi.
Anh bước đến bên cạnh Trương Thanh, ánh mắt lại như đèn pha quét thẳng lên người Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc.
“Mấy năm nay cậu đã làm gì bọn họ rồi?” Chu Tây Lẫm hỏi.
Trương Thanh theo bản năng đáp: “Đã làm gì đâu.”
“Không làm gì?” Ánh mắt Chu Tây Lẫm vẫn dán chặt vào cặp vợ chồng nọ, khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt chẳng có lấy một tia hơi ấm: “Không làm gì mà sao lại ép người ta phải quỳ xuống lạy lục thế kia.”
Trương Thanh nhất thời nghẹn lời, trên mặt thoáng qua vẻ vừa bực vừa tức: “Bọn mày tự nói xem, ông đây hành hạ tụi mày ra sao? Là đánh tụi mày, chửi tụi mày hay là bắt nhốt tụi mày lại?!”
Vợ chồng Ôn Tinh Phương rụt người về phía sau vài bước, ánh mắt lấm lét đảo quanh, không dám ho he nửa lời.
Trương Thanh đứng thẳng người, cao giọng: “Ông đây là công dân tuân thủ pháp luật, cùng lắm chỉ là nhìn bọn mày không thuận mắt nên thi thoảng qua lại đi dạo quanh nhà bọn mày, tán dóc với mấy ông già bà lão dưới lầu, kể cho họ nghe trước đây gia đình bọn mày đã đối xử tệ bạc với một cô bé như thế nào thôi.”
Mỗi câu Trương Thanh thốt ra, sắc mặt của Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc lại trắng đi một phần, đầu lại cúi thấp hơn một chút.
Trương Thanh nói không sai, ba năm qua những việc họ làm không đến mức vi phạm pháp luật gì ghê gớm, đơn giản là kiểu cóc ghẻ nhảy lên mu bàn chân, không cắn chết người nhưng thừa sức làm người ta sống không yên ổn.
Chu Tây Lẫm gật đầu, anh liếc nhìn Ôn Tinh Phương, rồi lại nhìn Ô Chí Quốc: “Vậy thì là tự bọn mày chuốc lấy cực khổ thôi.”
Da đầu Ô Chí Quốc bị ánh mắt của anh làm cho tê dại, một ngọn lửa giận pha lẫn nỗi sợ hãi tột cùng bốc lên, ông ta cố tỏ ra cứng rắn, lớn tiếng hét: “Cậu muốn làm gì! Tôi nói cho cậu biết! Đây là xã hội có pháp luật!”
Ôn Nùng nghe đến đây, chỉ sợ Chu Tây Lẫm sẽ làm ra hành động quá trớn. Cô suy nghĩ hai giây rồi giơ tay gõ lên cửa hai tiếng “cộc cộc”.
Ngay khoảnh khắc tiếng gõ cửa vang lên, mọi âm thanh bên trong phòng lập tức im bặt.
Ôn Nùng đứng ngoài cửa, hít một hơi thật sâu, dùng giọng điệu cố gắng bình tĩnh nhất nói vọng vào trong: “Là tôi, Ôn Nùng.”
Trương Thanh và Chu Tây Lẫm đưa mắt nhìn nhau.
Chu Tây Lẫm không có quá nhiều biểu cảm, anh chỉ khựng lại vài giây, sau đó gật đầu một cái, Trương Thanh mới tiến lên mở cửa.
Cánh cửa sắt bảo vệ kêu lạch cạch một tiếng, ngay sau đó, Ôn Nùng bước vào.
Chu Tây Lẫm mỏi mệt nâng mi mắt, ánh mắt trầm ngâm đổ dồn lên bóng dáng mảnh khảnh nơi cửa.
Cái nhìn đầu tiên của Ôn Nùng cũng dừng lại trên người Chu Tây Lẫm. Băng qua khoảng cách vài mét và bầu không khí hỗn độn, ánh mắt họ va chạm ngắn ngủi trong không trung, ngay sau đó cô im lặng dời tầm mắt đi, lần lượt quét qua gương mặt của Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc.
Ôn Tinh Phương vừa nhìn thấy Ôn Nùng thì giống như vớ được cọc cứu mạng, ánh mắt khẩn thiết muốn nói điều gì đó, nhưng vì có Chu Tây Lẫm ở đây, bà ta chỉ khẽ động đậy, miệng hơi há ra chứ không dám nói nửa lời.
Ôn Nùng bước vào phòng khách, đi thẳng đến trước mặt Chu Tây Lẫm. Cô ngước mắt, hơi ngửa đầu nhìn anh: “Anh đến đây làm gì?”
“Em đến đây làm gì?”
Gần như là đồng thanh, giọng hai người chồng chéo lên nhau.
Trương Thanh, Triệu Tự và cả vợ chồng Ôn Tinh Phương ở bên cạnh đều ngẩn ra, ngay sau đó như hiểu ý mà đồng loạt cụp mắt xuống, bầu không khí bỗng trở nên vô cùng kỳ lại.
Cõi lòng Ôn Nùng khẽ xao động, cô là người chủ động dời mắt đi trước.
Cô quay sang nhìn Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc đang mặt mày xám ngoét, ánh mắt né tránh, nhưng lời tiếp theo lại là nói với Chu Tây Lẫm: “Bất luận trước đây anh vì lý do gì, đã từng giúp em làm những gì, thì kể từ khoảnh khắc này trở đi, chuyện này cứ giao cho tự em xử lý, anh đừng can thiệp vào nữa.”
Lời này giống như một mũi kim, đột ngột đâm trúng sợi dây cót đang căng như dây đàn nơi đáy lòng Chu Tây Lẫm.
Cô muốn vạch rõ ranh giới với anh đến thế sao?
Anh nhếch khóe môi, nở một nụ cười lạnh tanh, người hơi rướn về phía trước, mang theo sự khiêu khích và mỉa mai đầy áp lực: “Giọng điệu lớn lối thật đấy, còn đòi giao cho em xử lý?” Giọng anh trầm xuống: “Em thì có bản lĩnh gì?”
“Anh…” Lồng ngực Ôn Nùng phập phồng.
Đúng lúc này, tiếng chìa khóa tra vào ổ kêu lạch cạch.
Cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, Ô Diệu Dương với khuôn mặt đầy mụn trứng cá đang đeo cặp sách đi học về. Cậu ta vừa bước vào cửa, nhìn thấy cảnh tượng đầy căng thẳng trong nhà thì gương mặt lập tức trắng bệch vì hoảng sợ, chân bủn rủn, suýt chút nữa là khuỵu xuống ngay ngưỡng cửa.
“Diệu Dương…” Ôn Tinh Phương thảng thốt kêu lên.
Ô Chí Quốc nhắm mắt lại, thở dài một tiếng đầy cam chịu.
Ôn Tinh Phương dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Ôn Nùng: “Nùng Nùng, em trai con dù sao tuổi đời còn nhỏ, con tha cho nó đi, cứ giữ hai người lớn tụi dì lại, muốn xử lí thế nào cũng được…”
Chu Tây Lẫm không nói không rằng, im lặng chờ đợi phản ứng của Ôn Nùng.
Ôn Nùng đến mi mắt cũng chẳng buồn nâng lên, không thèm liếc nhìn Ô Diệu Dương lấy một cái, lạnh lùng bảo: “Về phòng cậu đi.”
Cậu ta vẫn còn là một đứa trẻ đang đi học.
Dù có sai thì cũng là do người lớn giáo dục và định hướng không đúng. Ôn Tinh Phương nói phải, ít nhất là ở hiện tại, không cần thiết phải bỏ qua người lớn để đi làm khó một đứa trẻ.
Ô Diệu Dương như được đại xá, chẳng dám nhìn ai, cúi gầm mặt, nhanh như cắt lao tót vào phòng ngủ của mình rồi “rầm” một tiếng đóng chặt cửa lại. Cửa vừa đóng, cậu ta lập tức móc điện thoại ra, ngón tay run bẩy bẩy bấm số gọi cho Ô Nam.
Điện thoại vừa được kết nối, màng nhĩ cậu ta đã bị tấn công bởi tiếng nhạc xập xình điếc tai.
Ô Diệu Dương sốt sắng gọi một tiếng: “Chị!”
Ô Nam giọng đầy thiếu kiên nhẫn hỏi: “Chuyện gì.”
Ô Diệu Dương tóm tắt nhanh mọi chuyện.
Ô Nam nghe xong liền cười khẩy: “…Bố mẹ không phải bảo là không có đứa con gái như tao à, tao nói cho mày biết luôn, tao cũng chẳng cần loại bố mẹ như thế, cũng không cần đứa em trai như mày. Sau này có chuyện gì đừng có tìm tao, chỉ giỏi kéo chân tao xuống, chẳng cho tao được cái tích sự gì mà cứ đến làm phiền tao, đúng là xui xẻo, cút đi.”
Cuộc gọi bị dứt khoát ngắt ngang.
“Gì vậy, chị… mẹ kiếp…” Ô Diệu Dương thẹn quá hóa giận chửi thề một câu.
Ngoài phòng khách, cuộc đối đầu vẫn tiếp diễn.
Chu Tây Lẫm tận mắt chứng kiến Ô Diệu Dương trốn biệt vào phòng ngủ, anh nhướng mày, bật cười thành tiếng: “Đây chính là cách giải quyết của em đấy à?”
Ôn Nùng nhìn anh, im lặng.
Chu Tây Lẫm lại nói: “Ngay từ đầu anh đã nhúng tay vào chuyện này thì không bao giờ có chuyện để nó dở dang, càng không có chuyện để mặc em đóng vai kẻ ban phát lòng lành vô tội vạ đâu.”
Ôn Nùng tự động phớt lờ lời mỉa mai của anh.
Mỗi người đều có nguyên tắc hành xử của riêng mình, cô không cần phải giải thích nhiều.
Cô im lặng một lúc, ánh mắt lướt qua bức ảnh cả gia đình cũ kỹ treo trên tường trong phòng khách, trong ảnh Ô Nam cười rạng rỡ, nép vào lòng bố mẹ. Cô bỗng cảm thấy vô cùng châm biếm.
Cô ngước mắt lên nhìn Chu Tây Lẫm, giọng nói mang theo một tia dò xét khó lòng nhận ra: “Nhưng họ cũng là bố mẹ của Ô Nam, anh không sợ cô ta biết được sẽ đau lòng à?”
Chợt nghe thấy cái tên “Ô Nam” thốt ra từ miệng Ôn Nùng, Chu Tây Lẫm ban đầu hơi ngẩn ra, ngay sau đó như thể vừa nghe thấy một câu chuyện nực cười nhất trần đời.
Anh bật cười, tiếng cười tràn ngập sự giễu cợt.
Anh bước lên phía trước nửa bước, thu hẹp khoảng cách với Ôn Nùng, từ trên cao nhìn xuống để soi xét cô, ánh mắt sắc bén như dao: “Ôn Nùng, mặc dù anh không tự luyến đến mức nghĩ rằng chia tay ngần ấy năm rồi mà em vẫn còn ghen tuông vì cái tên này, nhưng biểu cảm vừa rồi của em khi nhắc đến cô ta…”
Anh cố tình dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua bờ môi đang mím chặt của cô: “Thực sự khiến anh cảm thấy dường như em vẫn rất để tâm đó.”
Tim Ôn Nùng giật thót, để ngăn không cho cảm xúc bị lộ tẩy, cô nhanh chóng cụp mi mắt xuống, khẽ mím chặt môi, khóa chặt tất cả những cảm xúc đang cuộn trào bên trong.
Chu Tây Lẫm nhìn cô, sự giễu cợt nơi đáy mắt càng sâu hơn: “Đến bao giờ em mới hiểu được nếu anh mà sợ cô ta đau lòng thì ngay từ đầu anh đã chẳng ra tay với họ rồi.”
Anh thẳng thắn đến mức gần như tàn nhẫn, thừa nhận một cách không chút gánh nặng.
Điều này khiến sự kiêu hãnh của Ôn Nùng trỗi dậy, cô không cho phép bản thân trốn tránh nữa. Cô đối mặt với anh, ngẩng đầu lên, ép mình nhìn thẳng vào mắt anh: “Vậy thì sao?”
“Vậy nên…” Ánh mắt Chu Tây Lẫm khóa chặt lấy cô: “Xin em đừng có giống như ba năm trước, cứ tùy tiện gán cái tội danh vô căn cứ lên đầu anh. Sự nhạy cảm, đa đoan, hẹp hòi trong lòng em, tất cả chẳng liên quan gì đến anh cả.”
Trong mắt Trương Thanh thoáng qua một tia kinh ngạc.
Từ khi quen biết Chu Tây Lẫm đến nay, anh ta đã quá quen với dáng vẻ phóng khoáng, bất cần của anh, cũng quen với vẻ im lìm, lạnh lùng của anh, chứ hiếm khi nào thấy anh ăn miếng trả miếng như thế này.
Chuyện này không bình thường chút nào.
“Em…” Ôn Nùng vốn không giỏi tranh luận, lúc này lại càng thêm nghẹn lời.
Lời nói của anh quá tuyệt tình, quá sắc bén, lại còn đâm trúng tim đen, khiến cô không có lấy một lý do nào để phản bác.
Trước đây cô chưa từng nghe anh nói những lời nặng nề như vậy và cũng chưa bao giờ biết anh có thể thốt ra những lời gây tổn thương sâu sắc đến thế.
Chu Tây Lẫm nhìn thấy tia tổn thương thoáng qua nơi đáy mắt cô, một nơi nào đó trong tim anh dường như cũng nhói lên.
Sự bốc đồng mang tính tự hủy hoại vừa rồi ngay lập tức rút đi như thủy triều.
Anh lấy lại bình tĩnh, dời tầm mắt đi không nhìn cô nữa, giọng nói trầm hẳn xuống: “Anh nói những lời này không phải vì lo em ghen đâu.”
Nói đến đây, anh dừng lại một chút: “Dĩ nhiên, mối quan hệ hiện tại của chúng ta từ lâu đã chẳng còn là kiểu quan hệ ghen tuông gì nữa rồi. Anh chỉ là ghét sự hiểu lầm, có là có, không là không.”
Ôn Nùng ngước mắt nhìn vào đôi mắt đang tránh né không nhìn mình của anh.
Phải mất một lúc lâu sau anh mới quay lại nhìn cô: “Ôn Nùng, anh dám làm dám chịu, nhưng em có dám tin không?”
Cõi lòng Ôn Nùng khẽ chấn động.
Cô nhìn gương mặt ở ngay cự ly gần nhưng lại có chút nhòe đi của anh, cảm thấy lòng mình như ướt sũng nước.
Đây là một thứ cảm giác không cách nào gọi tên hay diễn tả thành lời, giống như hồi còn đi học khi phân tích một bài thơ cổ, cho dù sách tham khảo có đưa ra lời dịch nghĩa chi tiết đến mấy, vẫn cứ thấy từ ngữ không lột tả hết được ý cảnh, luôn có những tầng cảm xúc ngổn ngang mà con chữ không thể giải đáp được.
Giống như lúc này đây, tâm trạng của cô rõ ràng có thể dùng hai chữ “chua chát” và “phức tạp” để khái quát, nhưng cô lại cảm thấy không chỉ đơn thuần là như thế.
Ôn Nùng một lần nữa dời tầm mắt đi trước.
Cô tự giễu nghĩ bụng, kể từ khi gặp lại cho đến nay, hai người họ hình như cứ mãi chơi cái trò chạm nhau rồi lại quay đi này.
Cô cũng không buồn tranh chấp cao thấp với anh về mặt ngôn từ nữa.
Cô mạnh mẽ đè nén tâm tư đang ngổn ngang xuống, xoay người lại, hướng ánh mắt về phía Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc đang im như thóc vì sợ hãi, giọng nói đã lấy lại sự bình thản như ban đầu: “Chuyện trên mạng chắc hẳn hai người đều biết cả rồi, ầm ĩ rất lớn. Nhưng hôm nay tôi đến đây không phải để nghe hai người kể khổ, càng không phải đến để hạch tội.”
Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc lo lắng nhìn cô, lại lén lút liếc nhìn Chu Tây Lẫm đang đứng im lìm như một vị hung thần bên cạnh.
“Tôi có thể hứa với hai người, từ nay về sau sẽ trả lại những ngày tháng bình yên cho hai người.” Giọng Ôn Nùng vang lên rõ ràng trong phòng khách: “Nhưng có hai yêu cầu, hai người bắt buộc phải thực hiện được.”
Trong mắt Ôn Tinh Phương lập tức bừng lên tia sáng của hy vọng, bà ta vội vàng gật đầu lia lịa: “Con nói đi, con nói đi, tụi dì đều đồng ý hết!”
“Thứ nhất.” Ánh mắt Ôn Nùng sắc như dao quét qua họ: “Về những việc mà Chu Tây Lẫm hoặc những người bên cạnh anh ấy đã làm với hai người trong suốt ba năm qua, hai người bắt buộc phải ngậm chặt miệng lại, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bất kể là ai hỏi đến, dù là truyền thông hay cảnh sát, đều phải sống để bụng chết mang theo, không được hé răng nửa lời.”
Lời này vừa thốt ra, Triệu Tự dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn Ôn Nùng, trong khi Trương Thanh lại là người đầu tiên quay sang nhìn Chu Tây Lẫm.
Chu Tây Lẫm chậm rãi ngước mắt lên nhìn bóng lưng Ôn Nùng.
Trương Thanh nhìn thấy rất rõ ràng nơi sâu thẳm trong đôi mắt anh đang chấn động dữ dội như có một trận bão càn quét qua.
Ôn Nùng không nhìn bất cứ ai, nhưng cô có thể cảm nhận được có một ánh nhìn bỏng rát đang thiêu đốt trên lưng mình.
Cô thẳng lưng, tiếp tục nói: “Thứ hai, cũng là điều quan trọng nhất, từ nay về sau tuyệt đối đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi và mẹ tôi nữa.”
Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc đầu tiên là nhanh chóng đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được sự vui mừng khôn xiết và vẻ không thể tin nổi trong mắt đối phương.
Ngay sau đó, họ cẩn thận, dè dặt nhìn sang Chu Tây Lẫm để dò xét.
Chỉ thấy Chu Tây Lẫm chỉ lạnh mặt đứng ở đó, ánh mắt âm u, không rõ vui buồn.
“Thật chứ?” Ô Chí Quốc ngập ngừng hỏi lại.
“Chắc chắn.” Ôn Nùng nói chắc như đinh đóng cột.
“Được được, tụi dì đồng ý!” Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc vội vàng gật đầu, chỉ sợ Ôn Nùng sẽ đổi ý.
“…” Ôn Nùng không thèm nhìn họ nữa, giống như chỉ cần liếc mắt nhìn thêm một cái thôi cũng đủ thấy bẩn thỉu.
Cô quay người bước đi, tầm mắt không dừng lại trên người bất kỳ ai, bao gồm cả Chu Tây Lẫm.
Cô đi thẳng ra khỏi nơi đã khiến cô nghẹt thở suốt mười mấy năm trời, cánh cửa đóng sầm lại sau lưng cô, ngăn cách hoàn toàn những điều phức tạp, khó nói ở bên trong.
Dưới sảnh tòa nhà.
Ôn Nùng đứng dưới cột đèn đường, ánh sáng vàng vọt phác họa nên bóng hình thanh mảnh, lạnh lùng của cô.
Triệu Tự bước ra ngay sau đó, theo sau anh ta là Chu Tây Lẫm, Trương Thanh và những người khác.
Ôn Nùng nhìn Triệu Tự, nhỏ giọng bảo: “Anh Tự, anh về trước đi.”
Triệu Tự lo lắng nhìn cô, lại nhìn Chu Tây Lẫm vơi skhis thế lạnh lùng đang đứng cách đó không xa, định nói lại thôi, cuối cùng chỉ đành thở dài một tiếng: “Được rồi, em tự mình cẩn thận nhé, có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”
Ở phía bên kia, Chu Tây Lẫm gần như cùng lúc nói với Trương Thanh: “Mấy cậu về trước đi.”
Trương Thanh nhìn anh, lại nhìn Ôn Nùng dưới ánh đèn đường, thấu hiểu gật đầu rồi nhanh chóng dẫn hai người kia rời đi.
Trong thoáng chốc, nơi lối ra vào âm u của tòa nhà chỉ còn lại hai người họ.
Gió đêm thổi qua, mang theo cái oi ả của những ngày chính hạ.
Ánh mắt Ôn Nùng lặng lẽ đổ dồn lên dải băng tang trên cánh tay Chu Tây Lẫm.
Sắc đen trang nghiêm ấy giống như một tảng đá nặng nề đè nặng lên tâm can cô, và cũng đè nặng lên bờ vai anh.
Cô hít một hơi thật sâu, dường như phải dùng hết sức bình sinh mới giữ cho giọng nói của mình nghe đủ bình thản. Cô nhìn vào đôi mắt vằn vện những tia máu của anh, khẽ hỏi: “Đi uống một ly không?”
Ngay khi lời vừa dứt, trong mắt cô chợt thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Bởi vì anh cũng nói với cô câu y hệt như vậy.
Đồng thanh tương ứng.
Không sai một chữ.
*
Tác giả có lời muốn nói:
“Uống đi thôi.”
“Rượu Vodka không biết nói, còn anh chỉ biết nuốt hết những lời tình tứ vào trong.”