Thành phố Thanh vừa phát đi cảnh báo nắng nóng trong những ngày gần đây. Không khí đặc quánh lại, mỗi nhịp hít vào phổi đều mang theo cái nóng hầm hập, ngột ngạt đến bỏng rát. Hàng cây bên đường rủ lá héo úa, tiếng ve sầu trong những tán cây khuất tầm mắt ra sức kêu râm ran, càng làm cho lòng người thêm phần bồn chồn, bứt rứt.
Chu Tây Lẫm đẩy cửa xe bước xuống, ngước nhìn cánh cổng lớn màu trắng quen thuộc.
Mọi thứ dường như vẫn vậy, ngoại trừ ngay chính giữa xà cửa, tờ giấy tiền vàng mã hình thoi được dán lên đó một cách đầy chói mắt.
Cánh cửa gỗ bị ánh mặt trời thiêu đốt nóng hầm hập, phản chiếu những tia sáng trắng xóa, lóa mắt. Cái chết cứ thế phơi bày một cách tr*n tr** dưới cái nóng gay gắt của mùa hè, khiến đầu óc Chu Tây Lẫm cảm thấy choáng váng.
Anh không biết mình đã bước vào nhà bằng cách nào. Trong phòng khách lúc này đông nghịt người, mọi người hạ thấp giọng bàn tán, ánh mắt của họ hoặc là đồng cảm, hoặc là mệt mỏi, hoặc chỉ là sự dửng dưng của kẻ đứng xem.
Cơ hàm của Chu Tây Lẫm căng ra, anh đảo mắt nhìn qua đám đông. Bà nội đang ngồi trên chiếc ghế mây gần chiếc quạt máy trong phòng khách, vây quanh bà là hai người cô họ hàng xa. Bà nội mặc chiếc áo lụa cũ màu nhạt, cả người như bị rút cạn hết nước, ngồi lọt thỏm trên chiếc ghế.
“A Lẫm…” Bà nội nhìn thấy anh, định đứng dậy bước về phía này.
Chu Tây Lẫm đã nhanh hơn bà nội một bước, anh sải bộ tới, cất tiếng gọi “Bà nội”. Giọng anh nghẹn ngào đến lạc đi, cuối cùng cũng thấu hiểu thế nào là chưa nói nước mắt đã tràn mi.
Ánh mắt bà nội lo lắng khóa chặt lấy anh, bên trong cuộn trào một nỗi hoang mang còn vượt qua cả sự đau thương của chính bà: “Đừng sợ, A Lẫm, ông nội đi thanh thản lắm, không phải chịu đau đớn gì đâu.”
Chu Tây Lẫm nghẹn ngào đến nóng bừng cả hốc mắt. Anh biết người mất thì cũng đã mất rồi, điều bà nội sợ nhất bây giờ là anh xảy ra chuyện.
Anh im lặng một lát, sau đó dang rộng vòng tay ôm bà nội vào lòng: “Con không sao đâu bà nội. Bà nội nghỉ ngơi đi, chuyện hậu sự cứ để con lo.”
“…”
Chu Thuận Thành đi công tác ở tỉnh ngoài, mãi đến chập tối mới lật đật chạy về.
Trước lúc đó, một mình Chu Tây Lẫm toàn quyền lo liệu mọi việc tang lễ của ông nội. Đến khi anh có được một khoảng lặng để thở, nặng nề đẩy cửa bước vào phòng làm việc của ông nội thì đồng hồ đã điểm một giờ sáng.
Trời bắt đầu đổ mưa, không khí lại càng thêm ẩm ướt, nóng nực.
Trong phòng thoang thoảng một mùi hương hỗn hợp giữa vị thanh nhẹ của cỏ cây, mùi mực thơm của những cuốn sách nhuốm màu thời gian và mùi nhang vòng mà người già vẫn hay dùng. Trên bàn làm việc, cuốn “Tư trị thông giám” đang lật dở ở một trang nào đó, chiếc kính lão nằm im lìm bên cạnh, giống như chủ nhân của nó chỉ vừa tạm rời đi xuống lầu pha một chén trà mà thôi.
Anh bước đến ngồi xuống ghế, đưa tay vuốt phẳng tờ giấy bị đè dưới nghiên mực trên bàn.
Ký ức bất chợt ùa về vào một buổi cuối hè oi bức năm anh sáu tuổi. Khi ấy chiều cao của anh mới vừa nhỉnh hơn cái bàn làm việc một chút, ông nội đã bắt anh nửa quỳ trên ghế, nắm lấy tay anh để nắn nót viết tên mình lên giấy.
Tên của anh là do một tay ông nội đặt, với hy vọng anh sẽ có được khí chất kiên cường bất khuất.
Về sau, khi anh bước vào tuổi dậy thì và chứng bệnh tâm lý bộc phát, ông nội đã luôn hối hận vì đã đặt cho anh cái tên như vậy, ông nội cảm thấy một mình anh sống như thế thì cô độc quá.
Nghĩ đến đây, anh khẽ mỉm cười, châm một nén nhang vòng.
Mùi cỏ cây ẩm ướt sau cơn mưa rừng bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng.
Ký ức đôi khi chính là một mùi hương nào đó.
Ngửi thấy mùi hương này, Chu Tây Lẫm lại nhớ tới một buổi sáng sớm khi cơn mưa bão vừa dứt, ông nội thẳng tay lật phăng chăn của anh ra, nghiêm mặt chống gậy đứng bên giường, lắc lắc chiếc giỏ tre nhỏ trên tay: “Chỉ biết ngủ thôi, dậy vào rừng hái nấm với ông.”
Trong rừng sâu, không khí sau trận mưa lớn gột rửa mang theo vị tanh nồng của bùn đất và sự trong lành của cây cỏ, nhưng cũng oi bức đến ngột ngạt.
Anh lững thững đi theo sau lưng ông nội, mồ hôi chảy ròng ròng từ trên trán xuống. Ông nội trông còn giống thanh niên hơn cả anh, lưng thẳng tắp, bước đi thoăn thoắt, thi thoảng lại ngoảnh đầu lườm anh một cái, ánh mắt nghiêm khắc: “Con đã bảy tám mươi tuổi rồi chắc? Không thể đi nhanh lên một chút à!”
Lời nói tuy nghe cộc lốc cứng nhắc là vậy, nhưng cứ hễ đến những đoạn dốc cao đầy rêu xanh trơn trượt, ông nội lại âm thầm đi chậm lại hoặc chìa bàn tay ra đỡ lấy khuỷu tay anh.
Hôm đó, cả giỏ nấm gần như đều do một tay ông nội hái.
Ông nội còn chê anh không có kinh nghiệm, nấm anh hái chẳng ai dám ăn.
Kết quả là trưa hôm đó ăn canh nấm ông nội hái xong, chẳng được bao lâu, trời đất liền quay cuồng, cả nhà bị xe cứu thương chở thẳng vào viện, hết rửa ruột, truyền dịch rồi lại hôn mê.
Ông nội và bà nội sau khi ngộ độc thì nhìn thấy gì anh không rõ, nhưng anh thì đã nhìn thấy mẹ mình.
Bà mặc chiếc váy màu xanh nước biển như trong ký ức của anh, quay lưng về phía anh, mái tóc dài tung bay trong gió, từng bước một đi về hướng ngược lại với anh. Anh ra sức la lên “Mẹ ơi “, bất chấp tất cả định nhào tới.
Để rồi sau đó, thứ anh nhìn thấy lại là trần nhà bệnh viện.
Tất nhiên, chuyện kịch tính hơn còn ở phía sau khi xuất viện.
Anh muốn được nhìn thấy mẹ thêm một lần nữa, thế là lại lén nấu canh nấm để uống.
Ông nội nhìn thấy, tưởng anh muốn tìm cái chết nên đã thẳng tay giáng cho anh một cái tát nảy lửa.
Đánh anh xong, chính vành mắt của ông nội cũng đỏ hoe.
Chu Tây Lẫm luôn cảm thấy người quan tâm đến mạng sống của anh nhất trên đời này vốn không phải là chính bản thân anh.
Mà là ông nội.
Mất đi ông nội rồi, anh lại bớt đi một lý do để thiết tha sống tiếp trên cõi đời này.
…
Sáng ngày hôm sau, mưa tạnh trời quang, thời tiết chuyển sang nóng nực ẩm ướt.
Tang lễ được tổ chức tại hội trường lớn nhất của nhà tang lễ thành phố Thanh.
Sắc màu đen trắng trang nghiêm bao trùm lên tất cả, từng tầng hoa cúc vây quanh chiếc linh sàng phủ lá cờ Đảng ở chính giữa hội trường. Những vòng hoa tang và câu đối phúng viếng rủ xuống, bên trên là những nét chữ mực tàu rồng bay phượng múa, tiếng nhạc trầm buồn khẽ vang lên.
Lúc sinh thời ông nội là người rất được mọi người kính trọng, ngày hôm đó trong hội trường người đông như nêm. Rất nhiều cụ già mặc quân phục kiểu cũ, trước ngực treo đầy huân chương đứng nghiêm nghị. Trên khuôn mặt hằn sâu nếp nhăn của họ khắc rõ nỗi đau thương vô hạn. Mỗi khi họ hướng về phía linh sàng, giơ tay chào kiểu chào quân đội chuẩn mực, bà nội lại lặng lẽ rơi nước mẳt.
Chu Tây Lẫm đứng ở rìa ngoài cùng của khu vực gia quyếnngười nhà đáp lễ, khẽ cụp mi mắt xuống.
Trình Hoắc cùng bố mẹ đến viếng, khi bố mẹ Trình Hoắc bước tới nhỏ giọng chia buồn với bà nội, cậu ta đã đi đến bên cạnh Chu Tây Lẫm, vỗ vỗ vào vai anh.
Chu Thuận Thành đứng ở vị trí chếch lên phía trước một chút, sắc mặt ông ta sa sầm đến mức đáng sợ. Ông ta liếc thấy động tác vỗ vai của Trình Hoắc dành cho Chu Tây Lẫm, lại quét mắt nhìn qua góc mặt nghiêng im lìm đến mức gần như lạnh lùng của con trai, trong mũi phát ra một tiếng hừ cực nhẹ.
Chu Tây Lẫm nghe thấy.
Nhưng anh không còn như mọi khi, quay sang đấu khẩu với ông ta nữa.
Khách khứa đều đang ở đây, bất kể có xảy ra chuyện gì thì cũng phải tổ chức tang lễ cho thật êm đẹp, vẻ vang, không thể để người ngoài xem như trò cười, càng không thể bôi nhọ thanh danh của ông nội.
Sau khi tất cả các nghi thức kết thúc, ông nội đã được chôn cất bình yên dưới lòng đất.
Họ hàng thân thích cũng lần lượt ra về, rất nhanh sau đó, trước tấm bia mộ chỉ còn lại một mình Chu Tây Lẫm.
Anh rút bao thuốc từ trong túi ra, lấy một điếu rồi ngậm lên môi.
Anh hút hết điếu này đến điếu khác, làn khói thuốc bay lên trong không khí nóng nực, che phủ gương mặt góc cạnh lạnh lùng của anh khiến nó trở nên mờ ảo.
Chẳng biết đã qua bao lâu, mặt trời đã ngả về tây.
Nơi lồng ngực ấy vẫn trống rỗng đến đau nhói, chất nicotin cũng không cách nào lấp đầy được.
Anh không biết nếu như lấp đầy dạ dày thì cõi lòng có dễ chịu hơn chút nào không, nhưng anh hạ quyết tâm muốn thử một lần, thế là anh nhấc chân, rốt cuộc cũng chịu rời đi.
Bắt xe đến quán mì quen thuộc, gương mặt Chu Tây Lẫm lạnh tanh như nước.
Anh im lặng bước vào trong quán.
Vừa mới đặt chân qua ngưỡng cửa, thời gian trong khoảnh khắc này như ngừng trôi.
Chu Tây Lẫm rõ ràng không lường trước được việc sẽ gặp Ôn Nùng ở nơi này. Ánh mắt vô tình lướt qua bóng hình cô, anh ngẩn ra nửa giây rồi quay mặt đi, ánh mắt chợt bừng sáng lên một tia rồi lại lập tức tắt ngấm, tối sầm xuống.
Anh là người chủ động dời mắt đi trước, bước thẳng về phía vị trí xa cô nhất trong quán rồi ngồi xuống, quay lưng về phía cô.
Bàn tay đang cầm đũa của Ôn Nùng siết chặt lại.
Từ góc độ của cô, vừa vặn có thể nhìn thấy bóng lưng rộng lớn hơi khom xuống của Chu Tây Lẫm chìm trong ánh đèn vàng lờ mờ, toát ra một nỗi cô độc và nặng nề không thể xua tan.
Cô chợt nhớ đến cuộc điện thoại mà anh vội vã bắt máy ngày hôm đó.
Lúc ấy đang trong cơn giận dữ, cô chỉ nghĩ đến việc tuyệt đối không được tỏ ra yếu thế trước mặt anh. Giờ đây nghĩ lại, có lẽ cô đã nhẫn tâm bồi thêm một nhát dao chí mạng vào cõi lòng vốn đã chằng chịt vết thương của anh.
Hàng mi cô khẽ run rẩy, cảm nhận được một cơn đau nhói sắc lẹm ập đến trong tích tắc, giống như mũi kim đâm sâu vào da thịt.
Cô thoáng nhìn thấy dải băng tang màu đen trên cánh tay trái của anh, không biết là anh đang để tang cho người thân ruột thịt nào, nhưng bất kể là ai đi chăng nữa thì tâm trạng của anh lúc này chắc chắn cũng chẳng hề dễ chịu.
Ôn Nùng ép bản thân phải cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào làn khói nóng nghi ngút bốc lên từ bát mì.
Cô cầm đũa, máy móc gắp vài sợi mì đưa vào miệng, vừa mới nuốt xuống được hai miếng thì chiếc điện thoại trong túi quần đã dồn dập rung lên.
Là Triệu Tự gọi đến.
“Alo.” Giọng Ôn Nùng có chút khàn đặc.
“Ôn Nùng, em mau vào xem Wechat đi, anh vừa gửi link cho em rồi đấy.” Giọng Triệu Tự lộ rõ vẻ hốt hoảng: “Chuyện dì của em quỳ xuống lạy em đã bị người ta quay lại rồi phát tán lên mạng rồi. Hiện tại tốc độ lan truyền đang rất nhanh, cư dân mạng nói đủ thứ chuyện hết, anh sợ cứ đà này sẽ leo lên hot search mất, lúc đó thì rắc rối to.”
Ôn Nùng nhíu mày, tim cô thót lại một cái: “Không đến mức đó chứ ạ, em đâu phải ngôi sao nổi tiếng gì.”
“Thời đại internet mà, tốc độ truyền thông tin còn nhanh hơn virus đấy. Danh tiếng của em đang cao, có thể coi là nửa người của công chúng rồi. Hiện tại hướng dư luận đang rất bất lợi cho em, mọi người đều nói em đối xử tệ bạc với người lớn tuổi, hình tượng sụp đổ, bề ngoài tỏ ra thanh cao dịu dàng nhưng bên trong thì độc ác… Em mau bắt xe về khách sạn đi.”
Ôn Nùng nắm chặt điện thoại, các đốt ngón tay trắng bệch, trong lòng dâng lên một nỗi phiền muộn đến tột cùng: “Em biết rồi, em về ngay đây.”
Cô cúp điện thoại, đứng dậy đi đến trước quầy thu ngân để thanh toán.
“Cô bé, sao mới ăn có hai miếng đã thôi rồi, không hợp khẩu vị à?” Bà chủ quán ân cần hỏi han, ánh mắt không quên liếc nhìn qua lại giữa cô và người đàn ông đang ngồi ở góc quán một cách đầy ẩn ý.
“Mì ngon lắm ạ.” Ôn Nùng cố nặn ra một nụ cười, giọng nói rất khẽ: “Chỉ là cháu đột xuất có chút việc gấp phải đi ngay.”
Cô quét mã trả tiền.
Cô quay người lại, vô thức liếc nhìn bóng hình ai đó.
Ngay khoảnh khắc cô vừa bước chân ra khỏi ngưỡng cửa, Chu Tây Lẫm ngoảnh đầu lại.
Lông mày anh nhíu chặt vào nhau.
Anh móc điện thoại ra, ngón tay thoăn thoắt mở khóa, đăng nhập vào ứng dụng mạng xã hội, gõ hai chữ “Ôn Nùng” vào thanh tìm kiếm.
Trang mạng tải dữ liệu, nội dung hot đầu tiên nhảy ra đập ngay vào mắt anh chính là cảnh tượng Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc ở cửa sau hiệu sách, vừa khóc lóc thảm thiết vừa quỳ sụp xuống cầu xin Ôn Nùng.
Bấm vào phần bình luận, bên trong là một bãi chiến trường hỗn loạn, nồng nặc mùi thuốc súng.
[Phải có thù oán lớn đến mức nào cơ chứ? Cô này chắc chắn có vấn đề rồi.]
[Trông thì hiền lành, thanh tú thế kia mà tâm địa độc ác quá, ép cả người lớn tuổi phải quỳ gối cầu xin cơ à?]
[Hơ hơ, biết người biết mặt không biết lòng, giới nhà văn giờ cũng loạn lạc thế này hả?]
Đồng tử của Chu Tây Lẫm co rút lại, áp suất toàn thân giảm xuống thấp đến đáng sợ.
Nỗi uất ức nghẹn ngào vì sự ra đi của ông nội vốn đang tích tụ trong lòng chưa có chỗ giải tỏa.
Anh đứng phắt dậy, sải bước lớn đi ra ngoài.
“Ơ này, cậu thanh niên ơi, mì của cậu…” Bà chủ quán bưng bát mì vừa mới nấu xong đi ra, lời còn chưa kịp nói hết.
Chu Tây Lẫm lại giống như không nghe thấy gì, mang theo một luồng sát khí ngút trời, hiên ngang sải bước rời đi.
Thím Trương bưng bát mì, nhìn góc bàn trống trơn và cánh cửa quán vẫn còn đang đung đưa qua lại, bất lực lắc đầu thở dài: “Haiz, chuyện gì thế này không biết…”
Sự việc quả nhiên đúng như những gì Triệu Tự dự đoán, đang lao dốc một cách chóng mặt vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
Từ khóa “Nhà văn Ôn Nùng ép người lớn tuổi quỳ gối” sau vài tiếng đồng hồ đã âm thầm leo lên vị trí cuối của bảng xếp hạng hot search, tuy thứ hạng chưa cao nhưng lượt thảo luận lại đang tăng lên một cách chóng mặt.
Dư luận gần như nghiêng hẳn về một bên để lên án Ôn Nùng, những phát ngôn kiểu như “Người lớn quỳ lạy kẻ bề dưới, dù thế nào đi nữa cũng là điều không nên” xuất hiện tràn lan trên các diễn đàn.
Các tài khoản antifan và blog giải trí thi nhau nhảy vào xâu xé, thêm mắm dặm muối, thêu dệt nên hình ảnh một Ôn Nùng tâm địa đen tối, là kẻ ăn cháo đá bát.
Bên trong phòng khách sạn của Ôn Nùng, bầu không khí vô cùng nặng nề.
Triệu Tự nhíu chặt lông mày, ngón tay lướt nhanh trên màn hình máy tính để phối hợp với các đồng nghiệp xử lý khủng hoảng dư luận trên mạng.
Ôn Nùng ngồi trên chiếc ghế sofa bên cạnh cửa sổ, hai tay nâng chén nước đã nguội ngắt từ lâu, ánh mắt cô hướng ra khung cảnh đêm rực rỡ ánh đèn của thành phố Thanh ở bên ngoài cửa kính.
Góc nghiêng của cô dưới ánh đèn hiện lên một vẻ bình thản đến lạ lùng, chỉ có bờ môi mím chặt mới vô tình để lộ ra một chút sự căng thẳng trong lòng.
Trong phòng bỗng vang lên một hồi chuông điện thoại, át cả tiếng gõ bàn phím lạch cạch của Triệu Tự.
Là Ôn Tuyết Bình gọi tới.
Không ngoài dự đoán, bà gọi đến vì đã nhìn thấy tin tức trên mạng.
Ôn Nùng nói vài câu ngắn gọn để trấn an bà rồi cúp máy.
Triệu Tự bước đến trước mặt Ôn Nùng, giọng điệu nghiêm túc: “Ôn Nùng, không thể cứ để mặc thế này được nữa, dư luận lan truyền nhanh quá, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến các buổi ký tặng tiếp theo của em đấy.”
“Anh muốn làm thế nào?” Ôn Nùng ngước mắt nhìn anh ta.
“Đến tận nhà gặp gia đình dì của em.” Triệu Tự nói.
Ôn Nùng im lặng vài giây, rồi chậm rãi lắc đầu: “Không cần đâu. Em và họ chẳng có gì để gặp mặt nhau nữa cả.”
“Ôn Nùng.” Triệu Tự bắt đầu có chút sốt ruột: “Em đừng có nghĩ cây ngay không sợ chết đứng, ở cái thời đại bây giờ chi phí để bịa đặt một bài phốt quá thấp, trắng cũng có thể đổi thành đen được đó.”
“Anh Tự.” Ôn Nùng ngắt lời anh ta, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào đối phương: “Em không còn là trẻ con nữa, không ngây thơ đến vậy đâu. Em không đi không phải vì sợ họ, cũng không phải vì trốn tránh. Em chỉ cảm thấy giữa em và họ chẳng có gì đáng để trò chuyện cả. Gặp mặt chẳng qua là cho họ thêm một cái sân khấu để diễn kịch mà thôi.”
Triệu Tự bị sự thấu suốt trong lời nói của cô làm cho nghẹn lời, ngay sau đó lại càng sốt sắng khuyên nhủ: “Ít nhất thì cũng phải đi làm cho rõ xem Chu Tây Lẫm rốt cuộc đã làm gì họ sau lưng em chứ, để bản thân mình còn biết đường mà tính toán, sau này còn dễ gột rửa sạch sẽ cho bản thân.”
Ngón tay đang cầm chén nước của Ôn Nùng bỗng chốc siết chặt, các đốt ngón tay vì dùng lực quá mạnh mà trở nên nhợt nhạt.
Cô ngẩng đầu lên, Triệu Tự nhìn rõ trong đôi mắt luôn bình lặng và mang theo chút khoảng cách xa xăm kia, lần đầu tiên nhen nhóm lên một đốm lửa lạnh lùng: “Gột rửa sạch sẽ thế nào đây anh? Đổ hết lên đầu Chu Tây Lẫm à?”
“Ôn Nùng…” Triệu Tự định khuyên can tiếp.
“Làm vậy là không có đạo đức.” Ôn Nùng thẳng thắn nói.
Cô có thể hận sự cạn tình của Chu Tây Lẫm, oán trách sự dứt khoát không một lần quay đầu lại của anh sau khi chia tay, nhưng từ trước đến nay cô luôn là người rạch ròi chuyện nào ra chuyện nấy. Anh đã dùng phương thức của riêng mình để thay cô đòi lại món nợ uất ức mà cô chưa từng dám mơ tới, vậy nên ngày hôm nay, cô không nên lấy oán báo ân.
Triệu Tự nhìn thấy sự kiên định không chút lay chuyển trong mắt cô, biết rằng có khuyên thêm cũng bằng thừa.
Anh ta im lặng, trong phòng chỉ còn lại tiếng rầm rì của máy điều hòa và tiếng xe cộ loáng thoáng từ xa vọng lại.
“Được rồi, được rồi.” Ánh mắt Triệu Tự một lần nữa khóa chặt lấy Ôn Nùng, mang theo một vẻ kiên quyết muốn đánh cược một trận: “Nhưng em bắt buộc phải đến nhà dì của em một chuyến. Nếu như cánh truyền thông nhanh chân hơn chúng ta một bước tìm đến họ, với sự sợ hãi và căm hận của họ dành cho Chu Tây Lẫm, em nghĩ xem liệu họ có nhân cơ hội này mà đâm sau lưng cậu ta một dao không?”
“…”
Hơi thở của Ôn Nùng bỗng khựng lại.
Đêm mỗi lúc một sâu, khu chung cư cũ kỹ của thành phố Thanh chìm trong bầu không khí tĩnh mịch dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Ôn Nùng ngồi trong xe, nhìn khung cảnh đường phố vừa quen thuộc lại vừa xa lạ lướt nhanh qua cửa sổ. Bóng cây ngô đồng đung đưa xào xạc, quầng sáng của đèn đường kéo dài thành những vệt bóng loang lổ trên mặt đất.
Chiếc xe dừng lại trước cổng một khu chung cư.
Ôn Nùng đẩy cửa bước xuống xe, đứng bên ngoài cánh cổng sắt đã hoen rỉ, ngước mắt nhìn vào bên trong.
Năm mười lăm tuổi, lần đầu tiên cô đứng ở nơi này, ngửa cổ nhìn những tòa nhà xa lạ. Ánh đèn đường khi ấy cũng vàng vọt như thế này, chặng đường phía trước và tương lai đều bị bao phủ trong nỗi mịt mờ khôn nguôi.
Sự tủi hờn của kiếp sống ăn nhờ ở đậu, sự khép nép cung kính để lấy lòng người khác, những trò cố ý làm khó dễ của Ô Nam, sự sai bảo hạch sách của vợ chồng Ôn Tinh Phương… Những mảnh vỡ ký ức vốn bị cô cố tình chôn sâu vào lòng, nay theo khung cảnh quen thuộc trước mắt mà thi nhau cuộn trào lên một cách không thể kiểm soát.
Nơi đây từng là chiếc lồng giam tăm tối nhất trong năm tháng thanh xuân của cô.
Nhiều năm trôi qua, không ngờ lại có một ngày cô quay trở lại đây bằng cách này.
Cô đang đi thăm lại chốn cũ, Triệu Tự không hề hay biết về tâm trạng của cô, vẫn đang liên tục dặn dò cô lát nữa gặp mặt phải nói những gì.
Cô im lặng suốt cả quãng đường, đi đến tòa nhà chung cư của Ôn Tinh Phương, bước từng bước lên cầu thang.
Cuối cùng, cô đã đứng trước cửa nhà.
Nghe thấy tiếng trò chuyện vọng ra từ bên trong cánh cửa, trái tim cô thắt lại. Cô và Triệu Tự đưa mắt nhìn nhau, rồi cô nhanh chóng bước tới, gần như là ghé sát người vào bên cửa, cách một tấm ván cửa vốn chẳng mấy dày dặn, lắng nghe cuộc đối thoại ở bên trong.