Cô rất thích ăn dâu tây, thích cái vị chua chua ngọt ngọt đó, không biết Đỗ Phong Thanh đã phát hiện ra bằng cách nào.
Dâu tây mùa này đáng lẽ còn rất chua, nhưng hộp trái cây Đỗ Phong Thanh mang đến, quả nào cũng ngọt lịm, đỏ mọng.
Yến Thanh bước lại gần. Đúng lúc này, Đỗ Phong Thanh đứng dậy, phủi quần áo, cố tình tỏ ra thoải mái: "Không còn sớm nữa, đi thôi, anh đưa em về."
Nói rồi, anh bước về phía Yến Thanh, lướt qua cô.
Yến Thanh lại vươn bàn tay lạnh buốt níu lấy anh, đầu ngón tay cô vẫn cảm nhận được hơi ấm từ làn da anh, xuyên qua lớp vải mỏng. Đỗ Phong Thanh cao hơn cô rất nhiều, khi đứng gần, cô phải hơi ngẩng lên mới nhìn rõ gương mặt anh.
"Em còn vài lời chưa nói."
Đỗ Phong Thanh cười khổ: "Thôi, đừng nói nữa."
"Anh đoán, anh biết em định nói gì rồi."
Ở cùng một nơi, lại bị từ chối lần nữa, đêm nay anh ta chắc chắn sẽ mất ngủ.
Gà Mái Leo Núi
Yến Thanh im lặng một lúc, nhìn anh. Đôi mắt anh ấy dường như biết nói, mọi cảm xúc đều ẩn chứa sâu trong đó.
Giọng Đỗ Phong Thanh trầm xuống: "Có lẽ những lời em nói trước đây là thật, ai cũng có người định mệnh của riêng mình..." Dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý thất vọng, anh vẫn không tránh khỏi buồn bã. Nhưng lời đến bên môi, anh vẫn cố nuốt lại nửa câu sau.
Anh khẽ nhếch môi cười, nhưng nụ cười đó, lọt vào mắt Yến Thanh lại mang đầy sự cay đắng.
"Không sao đâu, dù sao cũng bao nhiêu năm rồi, cứ như thế này cũng tốt."
Nhưng chính vào khoảnh khắc này, Yến Thanh chợt nhận ra, cô vẫn thích nhìn Đỗ Phong Thanh tươi cười rạng rỡ hơn, chứ không phải vẻ mặt cố tỏ ra không sao nhưng vẫn âm thầm quan tâm đến cảm xúc của cô như lúc này.
"Em còn chưa nói, sao anh biết em muốn nói gì?" Bàn tay cô đang nắm cánh tay Đỗ Phong Thanh khẽ siết chặt, nhìn anh chăm chú: "Anh thật sự không muốn nghe em nói sao?"
Lời của Yến Thanh khiến trái tim đang chùng xuống của Đỗ Phong Thanh bỗng nảy lên đầy hy vọng. Vì căng thẳng, yết hầu anh khẽ chuyển động, giọng hơi khàn: "Em muốn nói gì?"
Mái tóc dài hơi rối bời trong gió, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, đôi mắt cô như có ma lực, níu chặt lấy trái tim đối phương.
Ánh mắt hai người giao nhau thật chặt, kéo nhau vào vòng xoáy cảm xúc mãnh liệt.
Tựa như làn gió đêm lướt qua trái tim, Yến Thanh nhón gót chân, đôi môi mềm mại hôn lên khóe môi anh.
Hơi thở ấm áp dịu dàng phả vào mũi, cảm giác mềm mại, mát lạnh nơi khóe môi khiến tim Đỗ Phong Thanh đập loạn xạ, mãi không định thần lại được. Mãi đến khi Yến Thanh lùi ra, anh vẫn ngây người nhìn cô, cảm giác không chân thực, tựa như đang lạc vào một giấc mơ.
Thấy phản ứng của Đỗ Phong Thanh, Yến Thanh khẽ cong môi cười: "Trước đây không phải anh luôn nói người thắng trời, anh chỉ tin vào bản thân mình, không tin vào số mệnh sao?"
"Sao giờ lại tin vào số phận hơn tin vào chính mình rồi?"
Giọng cô mang theo chút ý cười. Đến khoảnh khắc này, Đỗ Phong Thanh mới cảm nhận được chút chân thực.
Đôi môi mỏng của anh khẽ mấp máy, trái tim trong lồng n.g.ự.c như muốn nhảy vọt ra ngoài, niềm vui trong mắt anh gần như sắp tràn ra khỏi khóe mắt: "Bây giờ, anh tin em rồi."
Nói rồi, anh đưa tay v**t v* má Yến Thanh. Lúc này, anh dường như có thêm dũng khí lớn lao, cúi xuống, ôm chặt lấy cô, bàn tay kia siết nhẹ eo cô. Nụ hôn lướt từ má đến đôi môi đỏ mọng của cô, anh cúi đầu đầy do dự, mãi không dám thật sự đặt xuống.
Một lúc lâu sau, nụ hôn mới chạm nhẹ. Vốn dĩ chỉ định lướt qua, nhưng Yến Thanh lại như bị thôi miên, vòng tay ôm lấy vai anh.
Hơi thở quyện vào nhau, vị dâu tây ngọt ngào dịu nhẹ vương vấn giữa môi lưỡi hai người.
Không biết bao lâu sau, Đỗ Phong Thanh mới buông cô ra. Trên đường về ký túc xá, gió đêm mùa đông thổi qua người hai người nhưng không sao xua đi hơi ấm nồng nàn trong tim.
Khi gần đến dưới tòa nhà ký túc xá, Yến Thanh đột nhiên lên tiếng, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh giữa hai người: "Thật ra, hôm nay em còn chuyện khác muốn nói."
Đỗ Phong Thanh cúi xuống nhìn cô, khóe mắt anh cong lên dịu dàng: "Em nói đi."
Lúc này, từ lầu trên, Cao Lăng vọng tiếng vào ký túc xá: "Về rồi! Về rồi!"
Tiêu Trà vội vàng ra ban công nhìn xuống. Trương Tiêu trong phòng tắm cũng cuống quýt mặc quần áo rồi chạy ra. Cả ba người túm tụm ở ban công, tò mò dõi theo.
Dâu tây mùa này đáng lẽ còn rất chua, nhưng hộp trái cây Đỗ Phong Thanh mang đến, quả nào cũng ngọt lịm, đỏ mọng.
Yến Thanh bước lại gần. Đúng lúc này, Đỗ Phong Thanh đứng dậy, phủi quần áo, cố tình tỏ ra thoải mái: "Không còn sớm nữa, đi thôi, anh đưa em về."
Nói rồi, anh bước về phía Yến Thanh, lướt qua cô.
Yến Thanh lại vươn bàn tay lạnh buốt níu lấy anh, đầu ngón tay cô vẫn cảm nhận được hơi ấm từ làn da anh, xuyên qua lớp vải mỏng. Đỗ Phong Thanh cao hơn cô rất nhiều, khi đứng gần, cô phải hơi ngẩng lên mới nhìn rõ gương mặt anh.
"Em còn vài lời chưa nói."
Đỗ Phong Thanh cười khổ: "Thôi, đừng nói nữa."
"Anh đoán, anh biết em định nói gì rồi."
Ở cùng một nơi, lại bị từ chối lần nữa, đêm nay anh ta chắc chắn sẽ mất ngủ.
Gà Mái Leo Núi
Yến Thanh im lặng một lúc, nhìn anh. Đôi mắt anh ấy dường như biết nói, mọi cảm xúc đều ẩn chứa sâu trong đó.
Giọng Đỗ Phong Thanh trầm xuống: "Có lẽ những lời em nói trước đây là thật, ai cũng có người định mệnh của riêng mình..." Dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý thất vọng, anh vẫn không tránh khỏi buồn bã. Nhưng lời đến bên môi, anh vẫn cố nuốt lại nửa câu sau.
Anh khẽ nhếch môi cười, nhưng nụ cười đó, lọt vào mắt Yến Thanh lại mang đầy sự cay đắng.
"Không sao đâu, dù sao cũng bao nhiêu năm rồi, cứ như thế này cũng tốt."
Nhưng chính vào khoảnh khắc này, Yến Thanh chợt nhận ra, cô vẫn thích nhìn Đỗ Phong Thanh tươi cười rạng rỡ hơn, chứ không phải vẻ mặt cố tỏ ra không sao nhưng vẫn âm thầm quan tâm đến cảm xúc của cô như lúc này.
"Em còn chưa nói, sao anh biết em muốn nói gì?" Bàn tay cô đang nắm cánh tay Đỗ Phong Thanh khẽ siết chặt, nhìn anh chăm chú: "Anh thật sự không muốn nghe em nói sao?"
Lời của Yến Thanh khiến trái tim đang chùng xuống của Đỗ Phong Thanh bỗng nảy lên đầy hy vọng. Vì căng thẳng, yết hầu anh khẽ chuyển động, giọng hơi khàn: "Em muốn nói gì?"
Mái tóc dài hơi rối bời trong gió, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, đôi mắt cô như có ma lực, níu chặt lấy trái tim đối phương.
Ánh mắt hai người giao nhau thật chặt, kéo nhau vào vòng xoáy cảm xúc mãnh liệt.
Tựa như làn gió đêm lướt qua trái tim, Yến Thanh nhón gót chân, đôi môi mềm mại hôn lên khóe môi anh.
Hơi thở ấm áp dịu dàng phả vào mũi, cảm giác mềm mại, mát lạnh nơi khóe môi khiến tim Đỗ Phong Thanh đập loạn xạ, mãi không định thần lại được. Mãi đến khi Yến Thanh lùi ra, anh vẫn ngây người nhìn cô, cảm giác không chân thực, tựa như đang lạc vào một giấc mơ.
Thấy phản ứng của Đỗ Phong Thanh, Yến Thanh khẽ cong môi cười: "Trước đây không phải anh luôn nói người thắng trời, anh chỉ tin vào bản thân mình, không tin vào số mệnh sao?"
"Sao giờ lại tin vào số phận hơn tin vào chính mình rồi?"
Giọng cô mang theo chút ý cười. Đến khoảnh khắc này, Đỗ Phong Thanh mới cảm nhận được chút chân thực.
Đôi môi mỏng của anh khẽ mấp máy, trái tim trong lồng n.g.ự.c như muốn nhảy vọt ra ngoài, niềm vui trong mắt anh gần như sắp tràn ra khỏi khóe mắt: "Bây giờ, anh tin em rồi."
Nói rồi, anh đưa tay v**t v* má Yến Thanh. Lúc này, anh dường như có thêm dũng khí lớn lao, cúi xuống, ôm chặt lấy cô, bàn tay kia siết nhẹ eo cô. Nụ hôn lướt từ má đến đôi môi đỏ mọng của cô, anh cúi đầu đầy do dự, mãi không dám thật sự đặt xuống.
Một lúc lâu sau, nụ hôn mới chạm nhẹ. Vốn dĩ chỉ định lướt qua, nhưng Yến Thanh lại như bị thôi miên, vòng tay ôm lấy vai anh.
Hơi thở quyện vào nhau, vị dâu tây ngọt ngào dịu nhẹ vương vấn giữa môi lưỡi hai người.
Không biết bao lâu sau, Đỗ Phong Thanh mới buông cô ra. Trên đường về ký túc xá, gió đêm mùa đông thổi qua người hai người nhưng không sao xua đi hơi ấm nồng nàn trong tim.
Khi gần đến dưới tòa nhà ký túc xá, Yến Thanh đột nhiên lên tiếng, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh giữa hai người: "Thật ra, hôm nay em còn chuyện khác muốn nói."
Đỗ Phong Thanh cúi xuống nhìn cô, khóe mắt anh cong lên dịu dàng: "Em nói đi."
Lúc này, từ lầu trên, Cao Lăng vọng tiếng vào ký túc xá: "Về rồi! Về rồi!"
Tiêu Trà vội vàng ra ban công nhìn xuống. Trương Tiêu trong phòng tắm cũng cuống quýt mặc quần áo rồi chạy ra. Cả ba người túm tụm ở ban công, tò mò dõi theo.