Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 710

Là anh đã không nhận ra tình cảm của em kịp thời, nhưng trong lòng anh thực sự có em mà, lẽ ra em phải thấy được điều đó chứ."

Đôi môi căng mọng của Yến Thanh khẽ mím lại, cô chỉ im lặng nhìn Yến Tu Văn, ánh mắt bình thản, cảm xúc không hề d.a.o động: "Đều là quá khứ rồi."

Phản ứng dửng dưng đó lại mang đến cho Yến Tu Văn sự bất an tột độ, đặc biệt là khi nhìn thấy bộ trang phục cô đang mặc, cơn ghen tuông gần như thiêu đốt lý trí anh.

Anh ôm chặt lấy Yến Thanh, thân hình run rẩy. Anh ý thức rõ ràng, nếu hôm nay không giữ được Yến Thanh, chính là mất cô mãi mãi.

"Nhưng anh không muốn quá khứ trôi đi. Chúng ta trước kia tốt đẹp như vậy, tại sao không thể quay lại như trước, vẫn đối xử với nhau như xưa? A Thanh, anh không muốn mất em. Anh đã chờ đợi bao nhiêu năm, anh không hề cố ý tổn thương em, anh thật sự rất sợ mất em."

Giọng Yến Tu Văn trở nên khẩn cầu, hai tay ôm Yến Thanh siết chặt đến run rẩy, chỉ sợ cô sẽ vùng vẫy thoát ra, chạy mất khỏi vòng tay mình.

Mà Yến Thanh quả thực đang giãy giụa, nhưng Yến Tu Văn đã dùng hết sức lực, cô không cách nào thoát ra được dễ dàng. Cô nhíu chặt mày, cuối cùng bỏ cuộc giãy giụa nhưng lời nói lại vô cùng sắc bén: "Đối với tôi, những chuyện đó đã kết thúc rồi. Yến Tu Văn, anh nên nhìn về phía trước, đừng mãi đắm chìm trong quá khứ."

"Buông tôi ra! Yến Tu Văn, anh đừng ép tôi phải ra tay!"

Yến Tu Văn dường như chẳng nghe thấy gì, gần như cầu xin: "A Thanh, em quay về bên anh được không?"

Yến Tu Văn lúc này đâu còn vẻ tự tin và hăng hái thường ngày. Anh ta trông tiêu tụy, giống như một động vật nhỏ bị thương, ai nhìn thấy cũng không khỏi mềm lòng.

Cách đó không xa, Đỗ Phong Thanh đuổi theo đến nơi, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lòng anh chùng xuống.

Anh sợ nhất chính là Yến Tu Văn buông bỏ sĩ diện, và cũng sợ Yến Thanh sẽ mềm lòng. Từ góc nhìn của anh, Yến Thanh đã thích Yến Tu Văn bao nhiêu năm, cho dù đã buông bỏ thì anh ta vẫn giữ một vị trí khó thay thế trong lòng cô.

Và khoảnh khắc này, anh thực sự cảm nhận được nỗi sợ hãi đang cào xé trong lòng mình, như thể đang không ngừng nhắc nhở anh rằng, lại đến muộn rồi.

Ông trời dường như luôn trêu đùa anh, luôn để anh chậm một bước.

Nụ cười trên môi Đỗ Phong Thanh tắt lịm, khóe môi anh giật giật, vẽ lên nụ cười chua chát. Cảnh tượng đó quá đau mắt, anh thậm chí không dám nghe tiếp câu trả lời của Yến Thanh. Tia hy vọng mong manh cuối cùng trong anh cũng vụn vỡ. Anh quay lưng, bước đi nặng nhọc, rời khỏi nơi đó.

Thấy Yến Tu Văn hoàn toàn không nghe, Yến Thanh dồn lực vào lòng bàn tay, đ.á.n.h mạnh vào người anh ta. Nhân lúc anh ta đau đớn, cô giật phắt ra khỏi vòng kìm kẹp. Cánh tay vừa bị anh ta nắm chặt vẫn còn hơi đau nhức.

Cô liếc mắt, thoáng thấy bóng người rời đi không xa, ánh mắt cô lập tức thay đổi.

Ánh mắt ấy lọt vào mắt Yến Tu Văn, tựa như một thoáng hoảng hốt.

Anh ta ôm lấy lồng n.g.ự.c đau nhói, hoàn toàn không ngờ Yến Thanh lại thật sự ra tay với mình. Cũng giống như anh ta chưa từng thấy vẻ mặt này trong mắt Yến Thanh, trong phút chốc, nỗi mất mát dâng trào ngập tràn trong lòng anh ta.

"Tôi rất cảm kích những gì anh đã làm cho tôi, nhưng chuyện quá khứ đã qua rồi, sau này đừng nhắc lại nữa. Tôi có người mình thích rồi."

Đồng tử Yến Tu Văn co rút lại, như có ngàn mũi kim nhỏ đang dày đặc đ.â.m xuyên tim anh ta.

Yến Thanh khẽ hé đôi môi đỏ mọng: "Rất tiếc, không phải anh."

Xung quanh trống trải, chỉ nghe thấy tiếng gió lạnh rít qua kẽ lá. Yến Tu Văn đứng đó, ngẩn người nhìn về phía trước. Yến Thanh đã đi rồi.

Gà Mái Leo Núi

Anh ta cảm nhận rõ ràng rằng, thứ anh ta trân trọng, muốn níu giữ đã hoàn toàn vuột khỏi tầm tay trong đêm nay.

Anh ta đã chẳng còn cơ hội nào để cứu vãn.

Mùa đông này lạnh lẽo lạ thường, đóng băng trái tim anh ta đến độ sắp vỡ vụn. ...

Yến Thanh giật phăng chiếc dây buộc tóc đuôi ngựa bị rối trong lúc giằng co, mái tóc dài như dòng thác đổ xõa xuống tấm lưng. Cô quay lại đình nghỉ mát trong khu rừng nhỏ. Đỗ Phong Thanh vẫn kiên nhẫn đợi ở đó, như thể chưa từng rời đi nửa bước. Bên cạnh anh là hộp trái cây cắt sẵn, còn lại vài quả dâu tây căng mọng.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn