Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 695

Bản thân cô không câu nệ chỗ ngủ. Trước kia khi đi theo Huyền Dương, đến gầm cầu cô cũng từng ngủ rồi, chỉ cần có một tấm chiếu là ngủ đâu cũng được.

Ngược lại, cô còn lo cho Đỗ Phong Thanh, dù là kiếp trước hay kiếp này, anh đều là cậu ấm nhà họ Đỗ, sợ rằng không quen ngủ ở quán trọ nhỏ thế này.

Thấy Yến Thanh chẳng hề có chút khó chịu nào về việc nam nữ chung phòng, Đỗ Phong Thanh hơi sững người, nhìn cô, chỉ vào mình: "Nam nữ chung phòng sao?"

Nghe vậy, Yến Thanh quay lại nhìn anh một cái, ánh mắt cực kỳ kỳ lạ: "Anh thiệt thòi rồi." Đỗ Phong Thanh: "?"

Anh cứ cảm thấy câu nói này có gì đó không đúng nhưng lại hình như chẳng có gì sai cả. Ngược lại, phản ứng của Yến Thanh khiến chính anh cảm thấy mình mới là người kỳ cục.

Anh vội kéo tay Yến Thanh lại, nhận lấy chiếc chăn từ tay cô, ngồi xổm xuống trải ra sàn nhà cạnh giường, trầm giọng nói: "Anh ngủ dưới đất."

Gà Mái Leo Núi

Làm gì có chuyện để con gái ngủ dưới sàn chứ.

Yến Thanh nhìn anh chằm chằm một lúc lâu, chỉ thấy bộ dạng gượng gạo này của anh cũng khá đáng yêu, cô không kìm được mà nhếch môi cười nhẹ, không nói gì thêm.

Đêm đó, đèn tắt, một người nằm trên giường, một người nằm dưới đất. Xung quanh tối om, gần như không thấy ánh sáng, yên tĩnh đến mức cả hai đều có thể nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của đối phương trong phòng.

Đỗ Phong Thanh mở mắt, chẳng buồn ngủ chút nào. Người mình thích đang ở ngay bên cạnh, ai mà ngủ cho được cơ chứ. Một trái tim xao động đập loạn xạ, anh gần như không kiểm soát nổi.

Cũng không phải anh đang nghĩ vẩn vơ, chỉ là không biết lúc ngủ mình có ngáy không, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của Yến Thanh, để lại ấn tượng xấu cho cô.

Lúc này, Đỗ Phong Thanh cứ như một cậu trai mười tám tuổi mới biết yêu.

Cảm nhận được Đỗ Phong Thanh chưa ngủ, Yến Thanh từ từ mở mắt: "Không ngủ được à?"

Giọng nói của cô đột ngột vang lên khiến tim Đỗ Phong Thanh "thịch" một tiếng: "Em cũng không ngủ được sao?"

Yến Thanh không trả lời. Cô không thể nói là vì thính giác quá nhạy bén, nghe rõ ràng nhịp tim và hơi thở dồn dập, hỗn loạn của Đỗ Phong Thanh nên giờ không tài nào chợp mắt nổi.

Cô xoay người, trong bóng tối mờ mịt, nhìn thẳng về phía Đỗ Phong Thanh: "Anh đã không quay về."

Lần này, tim Đỗ Phong Thanh đập còn nhanh hơn.

Căn phòng chìm vào im lặng, Đỗ Phong Thanh không lên tiếng, coi như ngầm thừa nhận.

Yến Thanh chậm rãi nói: "Lúc này tôi và anh ta mới quen nhau, anh ta không đến mức đuổi theo tìm tôi đâu. Mà dù có tìm thật, với tính cách thích phô trương của anh ta cũng sẽ không đi bộ đến đây như anh."

Nhà họ Đỗ nhiều xe như vậy, đời nào lại để cậu ấm nhà mình phải chịu khổ thế.

Vậy chỉ có thể là Đỗ Phong Thanh của tương lai thôi.

Lúc này Đỗ Phong Thanh mới nhận ra sơ hở của mình ở đâu, nhưng anh thật sự không thể mặc kệ Yến Thanh mà cứ ngồi chờ trong căn nhà lớn kia được.

"Lát nữa tôi sẽ đưa anh đi vậy." Yến Thanh khẽ thở dài. Là do cô sơ suất, vậy mà không phát hiện ra Đỗ Phong Thanh đã ở lại.

Nghe thấy lời này, đôi môi mỏng của Đỗ Phong Thanh khẽ mấp máy, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: "Yến Thanh."

Yến Thanh đáp một tiếng: "Ừm?"

Đỗ Phong Thanh: "Thật ra... em có thích anh chút nào không?"

Anh đã hỏi ra nghi vấn trong lòng suốt bấy lâu nay. Rõ ràng anh cảm nhận được sự khác biệt và thay đổi của cô đối với mình nhưng cô lại luôn hết lần này đến lần khác đẩy anh ra xa. Giống như đêm đó đã nói rõ ràng, bất kể cô quyết định thế nào, anh đều sẽ ở lại đây bên cạnh cô cho đến giây phút cuối cùng. Vậy mà đêm đó, cô lại vội vàng muốn đưa anh đi.

Trước đây không biết quá khứ của Yến Thanh đã xảy ra chuyện gì, Đỗ Phong Thanh chỉ nghĩ đó là ảo giác của mình. Dù sao anh cũng chưa từng yêu ai, không rõ một người thích một người khác thì sẽ như thế nào.

Nhưng bây giờ, khi đã biết nhiều chuyện như vậy, trong lòng anh không thể nào đơn thuần cho rằng đó là ảo giác của mình như tr

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn