Mà những gì cô đang trải qua lúc này, chẳng qua chỉ là một trong vô số lần trải nghiệm của anh ta.
Một khi cô bước sai một bước, cũng sẽ giống như anh ta, bị mắc kẹt mãi trong vòng lặp đó: không ngừng sửa đổi, phạm sai lầm, bù đắp, rồi lại lặp đi lặp lại.
Tất cả những kẻ cố gắng đùa giỡn với thời gian mà chưa từng đạt được mục đích thay đổi quá khứ, cuối cùng đều sẽ bị chính thời gian trêu đùa lại.
Thái Thiện bị mắc kẹt trong vòng lặp ấy, có lẽ đã sớm không còn tâm tư muốn thay đổi vận mệnh của em trai mình như thuở ban đầu nữa. Mà bây giờ, việc cô có thể làm chỉ là đi theo quỹ đạo vốn có, trở về tương lai.
Đợi đến khi Yến Thanh đã nghĩ thông suốt, Thái Thiện cũng đã trả tiền trà và rời khỏi quán.
Khi cô nhìn ra ngoài, lại thoáng thấy một người vốn dĩ không nên xuất hiện ở đây, đang đứng lặng lẽ ngoài cửa, ánh mắt hướng về phía cô.
Lúc Thái Thiện đi ngang qua, liếc nhìn Đỗ Phong Thanh một cái. Chỉ một ánh mắt đó đã nhìn thấu kiếp này và kiếp sau của anh.
Kiếp này c.h.ế.t vì chiến loạn, kiếp sau...
Anh ta xách theo hộp thức ăn, vội vã lướt qua Đỗ Phong Thanh, đi về hướng phủ họ Thái. Yến Thanh đứng dậy, bước ra ngoài: "Sao anh lại ở đây?"
Đỗ Phong Thanh giải thích: "Tìm em khắp nơi không thấy, sợ em xảy ra chuyện nên hỏi thăm qua loa một chút, biết em đi về hướng này thì đến đây."
Lời giải thích của anh nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng trong lòng Yến Thanh lại hiểu rõ. Cô đi lại rất kín đáo, Đỗ Phong Thanh nếu chỉ hỏi thăm qua loa thì không thể nào tìm được cô, e là anh đã tốn không ít công sức.
Đỗ Phong Thanh nhìn theo bóng Thái Thiện đang đi xa dần, hỏi: "Người vừa ngồi với em là bạn em à?"
Vừa rồi người kia liếc nhìn anh một cái, anh liền có cảm giác như bị nhìn thấu tâm can, một cảm giác vô cùng kỳ lạ, trực giác mách bảo anh rằng người đó không hề đơn giản.
Yến Thanh lắc đầu, không muốn kéo Đỗ Phong Thanh vào chuyện này. Cô nói qua loa vài câu cho xong chuyện: "Một người tốt bụng không quen biết thôi, thấy tôi không mang tiền nên mời tôi một ly trà."
Đỗ Phong Thanh mỉm cười, trong lòng thừa biết Yến Thanh đến đây phần lớn là vì Thái Mẫn mà cô từng nhắc tới. Nhưng cô đã không nói thì anh cũng không hỏi thêm
"Giờ về lại Lăng Hà sao?"
Yến Thanh hơi ngập ngừng, rồi lắc đầu: "Lần đầu đến đây, tôi muốn ở lại thêm mấy hôm nữa."
Cô muốn quan sát thêm. Thái Mẫn biết rõ mọi chuyện về cô nhưng cô lại gần như không biết gì về anh ta cả.
Sau lần đó, Thái Mẫn chắc chắn sẽ đề phòng cô hơn. Chiêu cũ đã bị Yến Tu Văn phá hỏng, rõ ràng không thể dùng lại được nữa.
Nhưng con người ai cũng có điểm yếu, có lẽ nếu tìm hiểu thêm một chút, khi trở về tương lai đối phó với Thái Mẫn mới có thể nắm chắc phần thắng hơn.
Đỗ Phong Thanh nhìn cô, trong lòng đã đoán được mục đích chuyến đi này của cô nhưng không nói ra.
"Vậy để anh đi cùng em, tiện thể ngắm nghía quanh đây." Anh khẽ nhếch mày, nở nụ cười nhẹ.
Gà Mái Leo Núi
Yến Thanh hơi do dự, rồi khẽ gật đầu: "Được..." Đêm đó, hai người tìm kiếm khá vất vả mới tìm được một quán trọ có thể ngủ lại qua đêm ở cái thị trấn heo hút này.
Hai người lần lượt bước vào căn phòng duy nhất còn lại của quán. Đỗ Phong Thanh đi sau, tay xách hành lý. Căn phòng không lớn, ngoài chiếc giường và một bàn viết đơn sơ thì chỉ có thêm một tủ quần áo và một cây treo đồ.
Vừa vào phòng, sự có mặt của hai người đứng cạnh nhau càng khiến căn phòng có vẻ chật chội hơn.
Đỗ Phong Thanh nhìn chiếc giường duy nhất trong phòng, khẽ nhíu mày. Đến cả chiếc ghế sofa cũng không có, nam nữ ở chung một phòng thế này, biết ngủ sao đây? Lo Yến Thanh không thoải mái, anh trầm giọng nói: "Em nghỉ trước đi, anh ra ngoài tìm xem còn quán nào khác có thể ngủ lại không."
"Không cần tìm đâu, đây vốn dĩ là thị trấn nhỏ, lại thêm tình hình mấy năm nay, buôn bán càng ế ẩm, chắc cả trấn này chỉ có độc một quán này thôi."
Yến Thanh vừa nói vừa ôm chăn từ trên giường xuống: "Tôi ngủ dưới đất, anh ngủ trên giường."
Một khi cô bước sai một bước, cũng sẽ giống như anh ta, bị mắc kẹt mãi trong vòng lặp đó: không ngừng sửa đổi, phạm sai lầm, bù đắp, rồi lại lặp đi lặp lại.
Tất cả những kẻ cố gắng đùa giỡn với thời gian mà chưa từng đạt được mục đích thay đổi quá khứ, cuối cùng đều sẽ bị chính thời gian trêu đùa lại.
Thái Thiện bị mắc kẹt trong vòng lặp ấy, có lẽ đã sớm không còn tâm tư muốn thay đổi vận mệnh của em trai mình như thuở ban đầu nữa. Mà bây giờ, việc cô có thể làm chỉ là đi theo quỹ đạo vốn có, trở về tương lai.
Đợi đến khi Yến Thanh đã nghĩ thông suốt, Thái Thiện cũng đã trả tiền trà và rời khỏi quán.
Khi cô nhìn ra ngoài, lại thoáng thấy một người vốn dĩ không nên xuất hiện ở đây, đang đứng lặng lẽ ngoài cửa, ánh mắt hướng về phía cô.
Lúc Thái Thiện đi ngang qua, liếc nhìn Đỗ Phong Thanh một cái. Chỉ một ánh mắt đó đã nhìn thấu kiếp này và kiếp sau của anh.
Kiếp này c.h.ế.t vì chiến loạn, kiếp sau...
Anh ta xách theo hộp thức ăn, vội vã lướt qua Đỗ Phong Thanh, đi về hướng phủ họ Thái. Yến Thanh đứng dậy, bước ra ngoài: "Sao anh lại ở đây?"
Đỗ Phong Thanh giải thích: "Tìm em khắp nơi không thấy, sợ em xảy ra chuyện nên hỏi thăm qua loa một chút, biết em đi về hướng này thì đến đây."
Lời giải thích của anh nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng trong lòng Yến Thanh lại hiểu rõ. Cô đi lại rất kín đáo, Đỗ Phong Thanh nếu chỉ hỏi thăm qua loa thì không thể nào tìm được cô, e là anh đã tốn không ít công sức.
Đỗ Phong Thanh nhìn theo bóng Thái Thiện đang đi xa dần, hỏi: "Người vừa ngồi với em là bạn em à?"
Vừa rồi người kia liếc nhìn anh một cái, anh liền có cảm giác như bị nhìn thấu tâm can, một cảm giác vô cùng kỳ lạ, trực giác mách bảo anh rằng người đó không hề đơn giản.
Yến Thanh lắc đầu, không muốn kéo Đỗ Phong Thanh vào chuyện này. Cô nói qua loa vài câu cho xong chuyện: "Một người tốt bụng không quen biết thôi, thấy tôi không mang tiền nên mời tôi một ly trà."
Đỗ Phong Thanh mỉm cười, trong lòng thừa biết Yến Thanh đến đây phần lớn là vì Thái Mẫn mà cô từng nhắc tới. Nhưng cô đã không nói thì anh cũng không hỏi thêm
"Giờ về lại Lăng Hà sao?"
Yến Thanh hơi ngập ngừng, rồi lắc đầu: "Lần đầu đến đây, tôi muốn ở lại thêm mấy hôm nữa."
Cô muốn quan sát thêm. Thái Mẫn biết rõ mọi chuyện về cô nhưng cô lại gần như không biết gì về anh ta cả.
Sau lần đó, Thái Mẫn chắc chắn sẽ đề phòng cô hơn. Chiêu cũ đã bị Yến Tu Văn phá hỏng, rõ ràng không thể dùng lại được nữa.
Nhưng con người ai cũng có điểm yếu, có lẽ nếu tìm hiểu thêm một chút, khi trở về tương lai đối phó với Thái Mẫn mới có thể nắm chắc phần thắng hơn.
Đỗ Phong Thanh nhìn cô, trong lòng đã đoán được mục đích chuyến đi này của cô nhưng không nói ra.
"Vậy để anh đi cùng em, tiện thể ngắm nghía quanh đây." Anh khẽ nhếch mày, nở nụ cười nhẹ.
Gà Mái Leo Núi
Yến Thanh hơi do dự, rồi khẽ gật đầu: "Được..." Đêm đó, hai người tìm kiếm khá vất vả mới tìm được một quán trọ có thể ngủ lại qua đêm ở cái thị trấn heo hút này.
Hai người lần lượt bước vào căn phòng duy nhất còn lại của quán. Đỗ Phong Thanh đi sau, tay xách hành lý. Căn phòng không lớn, ngoài chiếc giường và một bàn viết đơn sơ thì chỉ có thêm một tủ quần áo và một cây treo đồ.
Vừa vào phòng, sự có mặt của hai người đứng cạnh nhau càng khiến căn phòng có vẻ chật chội hơn.
Đỗ Phong Thanh nhìn chiếc giường duy nhất trong phòng, khẽ nhíu mày. Đến cả chiếc ghế sofa cũng không có, nam nữ ở chung một phòng thế này, biết ngủ sao đây? Lo Yến Thanh không thoải mái, anh trầm giọng nói: "Em nghỉ trước đi, anh ra ngoài tìm xem còn quán nào khác có thể ngủ lại không."
"Không cần tìm đâu, đây vốn dĩ là thị trấn nhỏ, lại thêm tình hình mấy năm nay, buôn bán càng ế ẩm, chắc cả trấn này chỉ có độc một quán này thôi."
Yến Thanh vừa nói vừa ôm chăn từ trên giường xuống: "Tôi ngủ dưới đất, anh ngủ trên giường."