Đỗ Phong Thanh dường như có thể thấy ánh sáng trên người cô lan tỏa đến tận ngọn tóc. Âm thanh dương cầm đôn hậu, dịu dàng tuôn chảy từ đầu ngón tay cô, rơi vào hồ tâm, từ từ khuấy động từng gợn sóng lăn tăn trong lòng anh.
Anh dừng lại ở cửa, ánh mắt trở nên xa xăm. Quen biết Yến Thanh đã lâu, anh chưa từng biết cô biết chơi piano, lại còn chơi hay đến thế. Nhưng trong lòng anh luôn mơ hồ cảm thấy dường như đã từng thấy cảnh này rồi. Hình ảnh trong đầu giống như âm nhạc, lướt qua đầu ngón tay cô, nhanh đến mức không thể nắm bắt. Mãi cho đến khi tiếng nhạc dừng lại, Đỗ Phong Thanh mới sực tỉnh, nhờ một người vào trong chuyển lời giúp mình.
Tiền Hân Hân vào phòng đàn, kéo nhẹ tay áo Yến Thanh: "A Thanh, có người tìm cậu ở ngoài kìa.
Yến Thanh theo bản năng nhìn về phía Tiền Hân Hân chỉ. Người đàn ông ăn mặc lịch sự, vóc dáng cao ráo, gương mặt nổi bật đang đứng ngoài cửa. Trường nữ sinh rất hiếm khi có đàn ông vào, huống hồ là người có ngoại hình và khí chất xuất chúng như vậy, lập tức thu hút không ít ánh mắt tò mò.
Là người gặp ở cổng trường hôm đó, Đỗ Phong Thanh.
Cô đứng dậy đi ra ngoài. Thực ra mấy ngày nay cô có để ý thấy người này đều đến tìm mình, nhưng vì Yến Tu Văn cứ kè kè bên cạnh nên cô không tiện tiến lại gần. Không ngờ anh lại vào tận trong này để tìm cô.
Lần này anh đến tìm mình, là muốn nói nốt những lời lần trước chưa nói xong sao?
Nghĩ đến thái độ tránh né người này như rắn rết của Yến Tu Văn, cùng với bao nghi vấn trong lòng, cô bước ra cửa, nhìn Đỗ Phong Thanh: “Chào anh?”
Đỗ Phong Thanh nhìn quanh, người qua kẻ lại đông đúc, không phải nơi thích hợp để nói chuyện: "Gần đây có chỗ nào yên tĩnh không?”
Yến Thanh do dự một lát rồi khẽ gật đầu. Hai người họ bước vào một hành lang vắng tanh phía sau tòa nhà. Khu vực vừa được tân trang này vắng vẻ lạ thường, bao trùm một sự tĩnh lặng đến khó tả.
Đỗ Phong Thanh giải thích: "Mấy hôm trước anh có đến tìm em nhưng Yến Tu Văn ở đó, anh không tiện lộ diện.”
Yến Thanh gật đầu: "Tôi biết, tôi có thấy anh. Vậy hôm nay anh đến tìm tôi là có chuyện gì khác sao?”
Nhìn phản ứng của Yến Thanh, rõ ràng cô vẫn còn hoài nghi về những gì anh đã nói trước đó. Dù sao thì đối với cô hiện tại, anh vẫn chỉ là một người xa lạ, không hề để lại chút ấn tượng nào.
"Anh biết những lời anh nói lần trước, em khó mà tin được. Nhưng việc em nói trí nhớ hỗn loạn trước đây, rất có thể là do Yến Tu Văn gây ra. Có lẽ em có thể xem nơi này như một thế giới ảo được ngụy trang tinh vi dưới lốt quá khứ. Chúng ta đều là những người từ tương lai trở về, và Yến Tu Văn đang cố giữ em mắc kẹt ở đây."
Nghe Đỗ Phong Thanh nói xong, Yến Thanh nhìn anh chằm chằm: "Vậy anh muốn đưa tôi ra ngoài?"
Đỗ Phong Thanh không chút che giấu mục đích: "Đúng vậy."
Yến Thanh nheo mắt khó hiểu hỏi: "Tại sao?"
Đỗ Phong Thanh không chút do dự, anh đáp ngay: "Bố mẹ, anh trai và em gái em đều đang đợi em ở bên ngoài. Họ rất yêu thương và lo lắng cho em.”
Yến Thanh lại hỏi: "Vậy còn anh?" Đỗ Phong Thanh nhìn Yến Thanh, vẻ mặt khó hiểu: "Ý em là gì?"
Yến Thanh: "Những người anh kể, vì là người thân nên mới muốn tôi thoát ra. Còn anh thì sao? Anh là vì lý do gì mà lại giúp đỡ tôi?"
Gà Mái Leo Núi
Nghe vậy, Đỗ Phong Thanh khựng lại, nhất thời á khẩu.
Yến Thanh lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt. Theo lời anh, những người kia vì là người thân nên mong cô thoát khỏi đây. Vậy còn anh, anh là ai, và động cơ gì khiến anh đến giúp cô?
Không phải cô muốn suy diễn ác ý về Đỗ Phong Thanh, nhưng đối với một người đàn ông gần như xa lạ như anh, những lời anh nói ra khiến cô không biết phải tin vào đâu. Suy cho cùng, mọi việc đều cần có lý do mới hợp lý.
Sự tĩnh lặng xung quanh càng làm không khí thêm căng thẳng và khó xử.
Đối diện với ánh mắt nghi ngờ của Yến Thanh, Đỗ Phong Thanh mấp máy môi, cuối cùng lại thốt ra lời từ tận đáy lòng: "Vì anh yêu em."