Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 669

Huyền Dương khẽ nheo mắt, thái độ đầy hứng thú: "Chuyện à? Con bé này, kể ta nghe xem nào."

"Chiếc vòng này là do ông nội cháu thời trẻ đấu giá được với giá rất cao trong một buổi đấu giá, rồi tặng cho bà nội làm vật đính ước. Nghe nói nó là đồ vật từ thời Dân Quốc. Có một vị công tử nhà giàu sau khi vừa gặp đã yêu một cô gái nên đã tự tay chế tác chiếc vòng này. Anh ấy tặng hai lần nhưng đều bị cô gái từ chối. Sau đó, cô gái ấy nhảy lầu tự vẫn. Vị công tử kia đã đeo chiếc vòng vào tay cô ấy. Về sau không biết thế nào, chiếc vòng lại lưu lạc đến một tiệm cầm đồ, qua tay nhiều người, cuối cùng mới đến tay bà nội cháu." Nghe Yến Thù kể về lai lịch chiếc vòng, Huyền Dương đạo trưởng dường như đã hiểu ra điều gì đó. Ánh mắt ông lướt sang nhìn Đỗ Phong Thanh đang đứng cạnh Yến Thanh, khẽ lẩm bẩm: "Kẻ si tình à..."

Yến Thù tinh ý quan sát vẻ mặt Huyền Dương. Ông ấy có vẻ đã nắm được điều gì đó, ánh mắt còn không ngừng lướt qua Đỗ Phong Thanh. Cô bé không kìm được tò mò: "Đạo trưởng, ngài biết chuyện gì sao?"

Nghĩ đến Huyền Dương là sư phụ của Yến Thanh, chắc chắn cũng phải biết xem bói toán, đôi mắt Yến Thù chợt sáng lên: "Đạo trưởng, ngài có biết xem bói không ạ? Vậy ngài có thể cho cháu biết, bạn trai sau này của chị cháu là ai không?” Nếu biết trước, cô có thể đi tìm người đó, trực tiếp đưa đến trước mặt chị gái, như vậy sẽ tránh được mọi phiền phức và sai lầm, tốt biết bao.

Huyền Dương vuốt râu, nhìn Yến Thù. Cô bé này có lẽ đã bị ảnh hưởng bởi đồ đệ của ông nên số mệnh vốn có đã thay đổi: "Cô bé, thay vì quan tâm đến lương duyên của chị cô, cô nên quan tâm đến chính mình thì hơn. Hãy trân trọng mọi thứ trước mắt..."

"Chính duyên đến rồi đấy, phải nắm chắc lấy, nếu không một khi bỏ lỡ, chính là lỡ mất cả đời."

Yến Thù chớp mắt, tỏ vẻ không hiểu: "Cháu làm gì có chính duyên nào đâu, chẳng thấy ai cả." Huyền Dương cười đầy ẩn ý: "Cô chỉ là không nhìn thấy, không có nghĩa là người đó không ở đây."

Nghe Huyền Dương nói vậy, Yến Thù lại càng thêm mơ hồ. ...

 

Trong Mê Cản

Đỗ Phong Thanh đã ngồi canh gần khu trường nữ sinh hai ngày nay, cố gắng tìm cơ hội để nói chuyện riêng với Yến Thanh. Nhưng Yến Tu Văn cứ như hình với bóng, lúc nào cũng kè kè bên cạnh Yến Thanh, khiến anh không có cách nào tiếp cận được.

Vừa về đến sân nhà, m.ô.n.g còn chưa kịp chạm ghế, quản gia đã dẫn một người vào. Người đó mang đến một chiếc hộp gỗ đàn hương tinh xảo: "Đỗ thiếu gia, chiếc hộp ngài đặt làm để đựng vòng tay trước đây đã xong rồi. Mãi không thấy ngài đến lấy nên tôi mang đến đây. Ngài xem có cần chỉnh sửa gì thêm không."

Ánh mắt Đỗ Phong Thanh thoáng chút nghi hoặc, nhìn vào chiếc hộp gỗ. Anh nhận lấy, mở ra xem. Bên trong là một chiếc vòng ngọc với sắc trắng trong trẻo, toát lên vẻ tinh khiết của ngọc thượng hạng. Chỉ là... anh cảm thấy chiếc vòng này trông rất quen mắt...

Hình như đã từng thấy ở đâu đó rồi.

Quản gia cười nói: "Cô Yến mà biết thiếu gia đã tự tay mài dũa cho cô ấy một chiếc vòng ngọc tốt như vậy, chắc chắn sẽ hiểu được tấm lòng của thiếu gia." Đỗ Phong Thanh chợt bừng tỉnh nhớ ra. Ở thế giới hiện thực, lúc Yến Thanh hôn mê bất tỉnh, trên tay cô chính là đeo một chiếc vòng ngọc y hệt thế này!

Gà Mái Leo Núi

Đỗ Phong Thanh gần như ngay lập tức nghĩ đến, liệu món đồ giống hệt thế này có phải là chìa khóa để rời khỏi không gian bí mật đó và mấu chốt nằm ở chính chiếc vòng này không?

Anh nắm chặt chiếc vòng. Dù sao thì bây giờ cũng chẳng còn cách nào khác, có lẽ nên thử xem sao. ...

Hôm sau, Đỗ Phong Thanh chỉ một ít tiền để vào trường, hỏi thăm một chút rồi đi thẳng đến chỗ Yến Thanh.

Còn chưa tới phòng đàn, tiếng dương cầm du dương đã nhẹ nhàng vọng lại. Một cảm giác quen thuộc đến khó tả len lỏi khắp tâm hồn anh. Đỗ Phong Thanh nhìn qua cánh cửa đang mở, cô gái tóc dài ngồi giữa phòng đàn, những ngón tay thon thả lướt trên phím đàn đen trắng, tiếng đàn tuyệt diệu như thể chiếu rọi một vầng hào quang lên người cô.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn