Yến Thù phản ứng nhanh nhạy nhất, khẽ nắm chặt lại bàn tay gầy guộc, gân guốc của bà cụ, gần như chỉ còn da bọc xương: "Quen ạ, mọi người đối xử với con rất tốt, bà không cần lo lắng đâu."
Bà cụ thở dài một tiếng: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi..."
Yến Thù khẽ cong môi cười nhưng không ai biết lúc này lòng cô đau khổ đến nhường nào.
Hai người mà cô ấy thương yêu nhất, một người nằm trên giường bệnh, lú lẫn đến nỗi nhận nhầm người, một người nằm ở nhà, đến giờ vẫn chưa tỉnh. Mà bản thân cô ấy lại chẳng thể làm gì, chỉ còn biết đứng bên cạnh, chờ đợi trong vô vọng.
Cảm giác bất lực này khiến tim cô ấy đau nhói.
Yến Trăn đứng bên cạnh vỗ vai cô ấy, cùng cô nói chuyện, làm bạn với bà cụ.
Phải đến khi dỗ được bà cụ ngủ thiếp đi, ba người mới đi ra ngoài phòng bệnh. Gần một tháng không gặp Yến Thanh, Yến Kiều Kiều bắt đầu nghi ngờ. Dù không thực sự thân thiết với Yến Thanh, cô ta cũng biết Yến Thanh không phải kiểu người mà bà nội ốm nặng đến vậy cũng không đến thăm một lần nào.
Ai cũng nói Yến Thanh đang ở nước ngoài nhưng dù có về từ nước ngoài, cũng chỉ mất một hai ngày là cùng.
"Yến Thanh xảy ra chuyện rồi à?" Yến Kiều Kiều hỏi.
Yến Thù nhíu mày, theo phản xạ quay đầu nhìn lại, bà cụ vẫn đang ngủ.
"Đừng nói chuyện này trước mặt bà nội."
Gà Mái Leo Núi
Yến Kiều Kiều gật đầu: "Tôi biết rồi."
Yến Trăn nhìn Yến Kiều Kiều, hỏi: "Chú hai thật sự không đến à?”
Từ sau khi tách ra ở riêng, đã không gặp chú hai Yến nữa. Những ngày bà cụ ốm, ông ta cũng không đến thăm lấy một lần. Dù sao đây cũng là mẹ ruột của ông ta, đã đến lúc nguy cấp thế này mà ông ta vẫn không xuất hiện, thật sự quá sức vô tình.
Ngược lại là Yến Kiều Kiều, việc học ở nước ngoài cũng tạm gác lại, chưa quay về trường, cứ ở lại đây chăm sóc bà.
Giọng Yến Kiều Kiều thờ ơ: "Ông ta bây giờ đầu óc chỉ toàn thằng quý tử của ông ta thôi, làm gì còn tâm trí mà bận tâm đến mấy chuyện này."
Có con trai rồi thì coi như không cần mẹ nữa. Chắc là từ lúc chia gia tài đến giờ vẫn còn oán bà nội chia tài sản cho mình quá ít, chẳng thèm nghĩ cho ông ta lấy một chút.
Luôn có những người mà trước đồng tiền, trước lợi ích, mọi thứ khác đều trở nên tầm thường, vô giá trị.
Nếu là bình thường, với tính cách thường ngày của Yến Thù, lúc này chắc chắn sẽ châm chọc vài câu. Nhưng hiện giờ, trong nhà đang có hai người lâm bệnh nặng, cô ấy chẳng còn chút tâm trạng nào để châm chọc, cũng không muốn nói thêm bất cứ lời nào.
Chỉ là cô ấy cũng không ngờ Yến Kiều Kiều chỉ trong hai ba năm ngắn ngủi vừa qua lại thay đổi lớn như vậy.
Đối xử với bố ruột như người lạ cũng không còn bốc đồng và điên cuồng như trước, tâm tính cũng đã ổn định hơn nhiều, nghe nói việc học hành cũng rất thuận lợi.
Như lời người lớn thường nói, con bé đã thực sự trưởng thành, hiểu chuyện rồi.
Có thể thấy, quyết định năm đó của bà cụ sau khi Yến Kiều Kiều gặp chuyện, kiên quyết đưa cô bé ra nước ngoài, tránh xa mọi rắc rối ở Vân Thành, quả thực là một quyết định vô cùng sáng suốt. Nếu không, con bé thật sự đã bị vợ chồng chú hai dạy hư rồi.
Yến Thù nói với hai người: "Hai người đi ăn chút gì đi, em sẽ ở đây trông nom bà. Có chuyện gì, em sẽ gọi cho hai người."
Yến Trăn gật đầu. Yến Kiều Kiều cũng không từ chối, đi theo sau Yến Trăn.
Dường như vì biến cố lần này, Yến Trăn không còn vẻ hồn nhiên như xưa nữa. Ai nấy dường như đều lớn khôn, hiểu chuyện hơn bao giờ hết. Dẫu là điều đáng mừng, nhưng Yến Thù trong lòng lại chẳng vui vẻ chút nào.
Cô nhìn bà cụ đang nghỉ ngơi trong phòng bệnh, sống mũi lại cay cay. Liệu rằng cứ lớn lên, những người thân yêu rồi sẽ dần rời xa ta?
"Yến Thù?"
Một giọng nam trầm ấm bất chợt vang lên sau lưng cô. Yến Thù vội nuốt ngược nước mắt vào, quay phắt lại. Người đàn ông phía sau mặc áo sơ mi đen, đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai, toàn thân anh ta chìm trong sắc đen, chỉ để lộ đôi mắt. Vậy mà Yến Thù vẫn nhận ra ngay, đó chính là Tạ Cảnh Thần, người cô đã lâu không gặp.
"Tạ Cảnh Thần."
Nghe nói dạo gần đây anh ấy tham gia một đoàn phim, đang trong giai đoạn chuyển mình phát triển sự nghiệp diễn xuất.
Vừa nhìn thấy vành mắt Yến Thù ửng đỏ, Tạ Cảnh Thần khẽ khựng lại, rồi vội vàng bước tới. Người con gái anh thầm mến đang đỏ hoe mắt, anh vô thức muốn đưa tay ra, nhưng cuối cùng lại không dám chạm vào.
Bà cụ thở dài một tiếng: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi..."
Yến Thù khẽ cong môi cười nhưng không ai biết lúc này lòng cô đau khổ đến nhường nào.
Hai người mà cô ấy thương yêu nhất, một người nằm trên giường bệnh, lú lẫn đến nỗi nhận nhầm người, một người nằm ở nhà, đến giờ vẫn chưa tỉnh. Mà bản thân cô ấy lại chẳng thể làm gì, chỉ còn biết đứng bên cạnh, chờ đợi trong vô vọng.
Cảm giác bất lực này khiến tim cô ấy đau nhói.
Yến Trăn đứng bên cạnh vỗ vai cô ấy, cùng cô nói chuyện, làm bạn với bà cụ.
Phải đến khi dỗ được bà cụ ngủ thiếp đi, ba người mới đi ra ngoài phòng bệnh. Gần một tháng không gặp Yến Thanh, Yến Kiều Kiều bắt đầu nghi ngờ. Dù không thực sự thân thiết với Yến Thanh, cô ta cũng biết Yến Thanh không phải kiểu người mà bà nội ốm nặng đến vậy cũng không đến thăm một lần nào.
Ai cũng nói Yến Thanh đang ở nước ngoài nhưng dù có về từ nước ngoài, cũng chỉ mất một hai ngày là cùng.
"Yến Thanh xảy ra chuyện rồi à?" Yến Kiều Kiều hỏi.
Yến Thù nhíu mày, theo phản xạ quay đầu nhìn lại, bà cụ vẫn đang ngủ.
"Đừng nói chuyện này trước mặt bà nội."
Gà Mái Leo Núi
Yến Kiều Kiều gật đầu: "Tôi biết rồi."
Yến Trăn nhìn Yến Kiều Kiều, hỏi: "Chú hai thật sự không đến à?”
Từ sau khi tách ra ở riêng, đã không gặp chú hai Yến nữa. Những ngày bà cụ ốm, ông ta cũng không đến thăm lấy một lần. Dù sao đây cũng là mẹ ruột của ông ta, đã đến lúc nguy cấp thế này mà ông ta vẫn không xuất hiện, thật sự quá sức vô tình.
Ngược lại là Yến Kiều Kiều, việc học ở nước ngoài cũng tạm gác lại, chưa quay về trường, cứ ở lại đây chăm sóc bà.
Giọng Yến Kiều Kiều thờ ơ: "Ông ta bây giờ đầu óc chỉ toàn thằng quý tử của ông ta thôi, làm gì còn tâm trí mà bận tâm đến mấy chuyện này."
Có con trai rồi thì coi như không cần mẹ nữa. Chắc là từ lúc chia gia tài đến giờ vẫn còn oán bà nội chia tài sản cho mình quá ít, chẳng thèm nghĩ cho ông ta lấy một chút.
Luôn có những người mà trước đồng tiền, trước lợi ích, mọi thứ khác đều trở nên tầm thường, vô giá trị.
Nếu là bình thường, với tính cách thường ngày của Yến Thù, lúc này chắc chắn sẽ châm chọc vài câu. Nhưng hiện giờ, trong nhà đang có hai người lâm bệnh nặng, cô ấy chẳng còn chút tâm trạng nào để châm chọc, cũng không muốn nói thêm bất cứ lời nào.
Chỉ là cô ấy cũng không ngờ Yến Kiều Kiều chỉ trong hai ba năm ngắn ngủi vừa qua lại thay đổi lớn như vậy.
Đối xử với bố ruột như người lạ cũng không còn bốc đồng và điên cuồng như trước, tâm tính cũng đã ổn định hơn nhiều, nghe nói việc học hành cũng rất thuận lợi.
Như lời người lớn thường nói, con bé đã thực sự trưởng thành, hiểu chuyện rồi.
Có thể thấy, quyết định năm đó của bà cụ sau khi Yến Kiều Kiều gặp chuyện, kiên quyết đưa cô bé ra nước ngoài, tránh xa mọi rắc rối ở Vân Thành, quả thực là một quyết định vô cùng sáng suốt. Nếu không, con bé thật sự đã bị vợ chồng chú hai dạy hư rồi.
Yến Thù nói với hai người: "Hai người đi ăn chút gì đi, em sẽ ở đây trông nom bà. Có chuyện gì, em sẽ gọi cho hai người."
Yến Trăn gật đầu. Yến Kiều Kiều cũng không từ chối, đi theo sau Yến Trăn.
Dường như vì biến cố lần này, Yến Trăn không còn vẻ hồn nhiên như xưa nữa. Ai nấy dường như đều lớn khôn, hiểu chuyện hơn bao giờ hết. Dẫu là điều đáng mừng, nhưng Yến Thù trong lòng lại chẳng vui vẻ chút nào.
Cô nhìn bà cụ đang nghỉ ngơi trong phòng bệnh, sống mũi lại cay cay. Liệu rằng cứ lớn lên, những người thân yêu rồi sẽ dần rời xa ta?
"Yến Thù?"
Một giọng nam trầm ấm bất chợt vang lên sau lưng cô. Yến Thù vội nuốt ngược nước mắt vào, quay phắt lại. Người đàn ông phía sau mặc áo sơ mi đen, đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai, toàn thân anh ta chìm trong sắc đen, chỉ để lộ đôi mắt. Vậy mà Yến Thù vẫn nhận ra ngay, đó chính là Tạ Cảnh Thần, người cô đã lâu không gặp.
"Tạ Cảnh Thần."
Nghe nói dạo gần đây anh ấy tham gia một đoàn phim, đang trong giai đoạn chuyển mình phát triển sự nghiệp diễn xuất.
Vừa nhìn thấy vành mắt Yến Thù ửng đỏ, Tạ Cảnh Thần khẽ khựng lại, rồi vội vàng bước tới. Người con gái anh thầm mến đang đỏ hoe mắt, anh vô thức muốn đưa tay ra, nhưng cuối cùng lại không dám chạm vào.