Mẹ Yến lắc đầu, sắc mặt không mấy tốt: “Anh con và Kiều Kiều đang trông bà ở bệnh viện. Bố mẹ về nghỉ ngơi một lát đây.”
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, nhìn con gái nằm hôn mê trên giường, không chút phản ứng, trái tim bà đau như bị ai bóp nghẹt.
“Mấy ngày nay chị con thế nào rồi?”
Yến Thù lắc đầu: “Vẫn vậy ạ.”
Cô liếc nhìn Yến Thanh, rồi mới nói với bố mẹ: “Bố mẹ, con thu dọn chút đồ rồi sẽ qua bệnh viện thăm bà.”
Yến Đình Chu vỗ vai Yến Thù: “Đi đi con.” Sau khi cô rời đi, Yến Đình Chu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Hai vợ chồng không ai đi tắm rửa, chỉ lặng lẽ nhìn con gái đang hôn mê.
Đột nhiên, Mẹ Yến lên tiếng hỏi chồng bên cạnh: “Tu Văn rốt cuộc là sao vậy?”
Bà không ngốc, đến lúc này rồi, làm sao còn không nhận ra vấn đề của Yến Tu Văn.
Yến Đình Chu do dự một lát, nhìn vợ mình, cuối cùng vẫn quyết định nói ra sự thật.
“Cậu ấy không phải em ruột của anh. Theo anh được biết, nhà họ Yến có mối liên hệ trực tiếp với cậu ấy, đó là lý do ông cụ mới giữ cậu ấy lại nhà họ Yến. Còn lại thì anh cũng không rõ tường tận lắm.” Nguồn gốc của người em trai này và cả con gái mình, e rằng còn ẩn chứa rất nhiều bí mật mà anh không hề hay biết. Nhưng giờ đây, những điều đó đã chẳng còn quan trọng nữa.
Bà Yến còn muốn hỏi thêm nhưng thấy chồng quả thực không biết gì nên không hỏi nữa. Giờ đây, bà chỉ còn nỗi lo lắng cho con gái mình – Yến Thanh. Dù con bé đến từ đâu, hay thân phận thế nào, trong mắt bà, nó vẫn là con gái bà.
Yến Đình Chu: “Yến Thanh không phải trẻ con, nhiều chuyện, lý lẽ có lẽ con bé còn thấu đáo hơn cả chúng ta. Những chuyện này đợi nó tỉnh lại, nó sẽ tự mình xử lý tốt. Hơn nữa, chuyện tình cảm vốn là việc riêng của con bé, làm bố mẹ, chúng ta cũng chẳng thể can thiệp quá sâu.”
Lúc Yến Thù đến bệnh viện, bà cụ Yến vừa hay đang tỉnh, Yến Trăn và Yến Kiều Kiều đang chăm sóc bên cạnh.
Đầu óc bà cụ dạo này cứ lơ mơ, mọi chuyện đều nhớ không hết, người khác nói gì với bà, bà cũng quay đầu là quên, đến cả người thân cũng khó lòng nhận ra.
Bà kéo tay Yến Trăn, nhìn hồi lâu mà cũng không nhớ ra là ai.
Yến Trăn ở bên cạnh, kiên nhẫn nhắc đi nhắc lại: "Bà nội, bà nhìn kỹ lại đi, cháu là Trăn Nhi đây mà, cháu trai của bà, Yến Trăn đó ạ....”
Yến Kiều Kiều ngồi bên cạnh không nói gì, chỉ nhìn, tâm trạng phức tạp.
Trước kia, cô ta luôn cảm thấy bà cụ thiên vị gia đình bác cả, yêu quý Yến Thù và Yến Trăn, còn bản thân cô ta thì chẳng mấy bận tâm nên cô ta rất bất mãn và oán trách bà.
Nhưng gần đây, nhìn thấy sức khỏe bà cụ ngày một yếu đi, đầu óc lú lẫn, người thân không nhớ, chuyện cũ không hay, cô ta không khỏi nhớ lại những chuyện trước kia, trong lòng có chút hối hận.
Bà cụ Yến nghe thấy hai chữ "cháu trai", đôi mắt vẩn đục nhìn quanh phòng bệnh: "Thanh Nhi, cháu gái cưng của bà đi đâu rồi... Thanh Nhi...”
Bà gọi tên Yến Thanh hết lần này đến lần khác, giọng nói yếu ớt, không còn sức lực.
Ngoài phòng bệnh, lòng Yến Thù dâng lên nỗi chua xót, vành mắt cô ấy đỏ hoe. Trong phòng bệnh, bà cụ cứ thều thào gọi Yến Thanh. Mặc dù Yến Trăn liên tục giải thích rằng Yến Thanh đã đi nước ngoài nhưng chỉ sau vài giây, bà lại tiếp tục gọi tên Yến Thanh, hoàn toàn không lọt tai lời của Yến Trăn. Những tiếng gọi đó nghe sao mà xót xa, bất lực đến vậy.
Yến Thù lau nước mắt, hít sâu một hơi, cố nặn ra một nụ cười, đi vào phòng bệnh: "Bà nội, cháu đến rồi đây."
Khoảnh khắc cô ấy bước vào phòng bệnh, bà cụ run rẩy đưa bàn tay gầy guộc ra: "Cháu gái ngoan của bà, mau lại đây, để bà nhìn cho kỹ nào."
Gà Mái Leo Núi
Yến Thù đi tới ngồi xuống, tay cô được bà cụ nắm chặt, bà không gọi Yến Thanh nữa, Yến Trăn lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng câu nói tiếp theo của bà cụ dành cho Yến Thù lại khiến cả ba người trong phòng bệnh đồng loạt tái mặt.
"Thanh Nhi, con mới về, ở với bố mẹ có quen không?”
"Nếu không quen thì qua chỗ bà ở...”
Không ai ngờ rằng, bà cụ lại nhận nhầm Yến Thù mấy ngày không gặp thành Yến Thanh - người đang hôn mê bất tỉnh ở nhà.
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, nhìn con gái nằm hôn mê trên giường, không chút phản ứng, trái tim bà đau như bị ai bóp nghẹt.
“Mấy ngày nay chị con thế nào rồi?”
Yến Thù lắc đầu: “Vẫn vậy ạ.”
Cô liếc nhìn Yến Thanh, rồi mới nói với bố mẹ: “Bố mẹ, con thu dọn chút đồ rồi sẽ qua bệnh viện thăm bà.”
Yến Đình Chu vỗ vai Yến Thù: “Đi đi con.” Sau khi cô rời đi, Yến Đình Chu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Hai vợ chồng không ai đi tắm rửa, chỉ lặng lẽ nhìn con gái đang hôn mê.
Đột nhiên, Mẹ Yến lên tiếng hỏi chồng bên cạnh: “Tu Văn rốt cuộc là sao vậy?”
Bà không ngốc, đến lúc này rồi, làm sao còn không nhận ra vấn đề của Yến Tu Văn.
Yến Đình Chu do dự một lát, nhìn vợ mình, cuối cùng vẫn quyết định nói ra sự thật.
“Cậu ấy không phải em ruột của anh. Theo anh được biết, nhà họ Yến có mối liên hệ trực tiếp với cậu ấy, đó là lý do ông cụ mới giữ cậu ấy lại nhà họ Yến. Còn lại thì anh cũng không rõ tường tận lắm.” Nguồn gốc của người em trai này và cả con gái mình, e rằng còn ẩn chứa rất nhiều bí mật mà anh không hề hay biết. Nhưng giờ đây, những điều đó đã chẳng còn quan trọng nữa.
Bà Yến còn muốn hỏi thêm nhưng thấy chồng quả thực không biết gì nên không hỏi nữa. Giờ đây, bà chỉ còn nỗi lo lắng cho con gái mình – Yến Thanh. Dù con bé đến từ đâu, hay thân phận thế nào, trong mắt bà, nó vẫn là con gái bà.
Yến Đình Chu: “Yến Thanh không phải trẻ con, nhiều chuyện, lý lẽ có lẽ con bé còn thấu đáo hơn cả chúng ta. Những chuyện này đợi nó tỉnh lại, nó sẽ tự mình xử lý tốt. Hơn nữa, chuyện tình cảm vốn là việc riêng của con bé, làm bố mẹ, chúng ta cũng chẳng thể can thiệp quá sâu.”
Lúc Yến Thù đến bệnh viện, bà cụ Yến vừa hay đang tỉnh, Yến Trăn và Yến Kiều Kiều đang chăm sóc bên cạnh.
Đầu óc bà cụ dạo này cứ lơ mơ, mọi chuyện đều nhớ không hết, người khác nói gì với bà, bà cũng quay đầu là quên, đến cả người thân cũng khó lòng nhận ra.
Bà kéo tay Yến Trăn, nhìn hồi lâu mà cũng không nhớ ra là ai.
Yến Trăn ở bên cạnh, kiên nhẫn nhắc đi nhắc lại: "Bà nội, bà nhìn kỹ lại đi, cháu là Trăn Nhi đây mà, cháu trai của bà, Yến Trăn đó ạ....”
Yến Kiều Kiều ngồi bên cạnh không nói gì, chỉ nhìn, tâm trạng phức tạp.
Trước kia, cô ta luôn cảm thấy bà cụ thiên vị gia đình bác cả, yêu quý Yến Thù và Yến Trăn, còn bản thân cô ta thì chẳng mấy bận tâm nên cô ta rất bất mãn và oán trách bà.
Nhưng gần đây, nhìn thấy sức khỏe bà cụ ngày một yếu đi, đầu óc lú lẫn, người thân không nhớ, chuyện cũ không hay, cô ta không khỏi nhớ lại những chuyện trước kia, trong lòng có chút hối hận.
Bà cụ Yến nghe thấy hai chữ "cháu trai", đôi mắt vẩn đục nhìn quanh phòng bệnh: "Thanh Nhi, cháu gái cưng của bà đi đâu rồi... Thanh Nhi...”
Bà gọi tên Yến Thanh hết lần này đến lần khác, giọng nói yếu ớt, không còn sức lực.
Ngoài phòng bệnh, lòng Yến Thù dâng lên nỗi chua xót, vành mắt cô ấy đỏ hoe. Trong phòng bệnh, bà cụ cứ thều thào gọi Yến Thanh. Mặc dù Yến Trăn liên tục giải thích rằng Yến Thanh đã đi nước ngoài nhưng chỉ sau vài giây, bà lại tiếp tục gọi tên Yến Thanh, hoàn toàn không lọt tai lời của Yến Trăn. Những tiếng gọi đó nghe sao mà xót xa, bất lực đến vậy.
Yến Thù lau nước mắt, hít sâu một hơi, cố nặn ra một nụ cười, đi vào phòng bệnh: "Bà nội, cháu đến rồi đây."
Khoảnh khắc cô ấy bước vào phòng bệnh, bà cụ run rẩy đưa bàn tay gầy guộc ra: "Cháu gái ngoan của bà, mau lại đây, để bà nhìn cho kỹ nào."
Gà Mái Leo Núi
Yến Thù đi tới ngồi xuống, tay cô được bà cụ nắm chặt, bà không gọi Yến Thanh nữa, Yến Trăn lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng câu nói tiếp theo của bà cụ dành cho Yến Thù lại khiến cả ba người trong phòng bệnh đồng loạt tái mặt.
"Thanh Nhi, con mới về, ở với bố mẹ có quen không?”
"Nếu không quen thì qua chỗ bà ở...”
Không ai ngờ rằng, bà cụ lại nhận nhầm Yến Thù mấy ngày không gặp thành Yến Thanh - người đang hôn mê bất tỉnh ở nhà.