Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 661

Nghĩ đến đây, cô quyết định gạt bỏ những lời ban sáng khỏi tâm trí, không suy nghĩ thêm nữa.

Thấy Yến Thanh không có phản ứng gì đặc biệt, Yến Tu Văn lại thăm dò: "A Thanh, hôm nay hai người đã nói gì trước cửa vậy?”

"Cũng không nói gì nhiều, dù sao cũng không quen biết. Chỉ không hiểu sao anh ta lại biết em thôi." Yến Thanh vừa nói vừa cầm quần áo mang vào phòng.

Ở bên ngoài, ánh mắt Yến Tu Văn chợt tối sầm. Đỗ Phong Thanh đúng thật là miếng kẹo cao su phiền phức, muốn dứt cũng không dứt ra được. Điều Yến Thanh không hề nhận ra là, ngay khi cô vừa khuất bóng sau cánh cửa, sắc mặt Yến Tu Văn đứng sau lưng cô đã hoàn toàn tối sầm lại. ...

Ban đêm, Yến Thanh trằn trọc không sao chợp mắt nổi, trong đầu cô cứ quay cuồng với những chuyện gần đây. Nhưng dù cố gắng tĩnh tâm để nhớ lại thế nào, tất cả cũng chỉ là những mảnh ký ức rời rạc, không tài nào ghép nối lại được.

Càng nghĩ càng thêm bực bội, cô đành nhắm chặt mắt, ép mình chìm vào giấc ngủ.

Vừa lúc cô lơ mơ chìm vào giấc ngủ, một tiếng bước chân cực khẽ vang lên, khiến cô choàng tỉnh ngay lập tức.

Cánh cửa khẽ mở, một bóng người bước vào. Tiếng bước chân gần như không thể nghe thấy nhưng Yến Thanh vẫn cảm nhận được có người đang tiến lại gần mình. Cô cảm nhận được đó là Yến Tu Văn. Theo phản xạ tự nhiên, cô không lên tiếng, tiếp tục giả vờ ngủ say.

Yến Tu Văn khẽ khàng bước đến bên giường. Trong màn đêm dày đặc, anh vẫn có thể nhìn rõ mồn một mọi vật xung quanh. Ánh mắt anh dừng lại rất lâu trên thân hình Yến Thanh đang say ngủ, gương mặt anh lúc này chất chứa sự phức tạp và đầy do dự.

Anh không rõ hôm nay Đỗ Phong Thanh rốt cuộc đã nói những gì với Yến Thanh. Nếu không phong tỏa đoạn ký ức hôm nay, anh sợ nó sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa cô và anh. Nhưng anh cũng lo ngại rằng sau khi phong tỏa ký ức, Yến Thanh sẽ quên sạch những gì đã diễn ra hôm nay...

Khó khăn lắm anh và A Thanh mới có thể thổ lộ tâm tư, để rồi đến được với nhau.

Lòng anh giằng xé dữ dội, Yến Tu Văn chần chừ mãi, không đưa tay ra.

Tim Yến Thanh đập dồn dập như trống. Cô cảm nhận rõ có người đang đứng ngay cạnh giường mình. Nhưng anh ta không nói một lời, cũng chẳng làm gì. Càng không thể là vào chỉ để kéo chăn giúp cô.

Căn phòng tĩnh lặng như tờ, tĩnh đến mức tim cô đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Chẳng hiểu vì sao, dù mắt nhắm nghiền, cô vẫn cảm nhận được từng cử động nhỏ của Yến Tu Văn trong phòng. Cô cảm thấy bàn tay anh đang từ từ giơ lên, dừng lại ngay phía trên trán mình... Một nỗi bất an mãnh liệt trào dâng trong lòng cô.

Cô bỗng dưng mở choàng mắt. Trong màn đêm tối đen như mực, cô vẫn nhìn thấy rõ mồn một một bàn tay đang lơ lửng ngay trên trán mình. Gương mặt Yến Tu Văn lúc này âm trầm đáng sợ đến lạ, một vẻ mặt cô chưa từng thấy bao giờ, hoàn toàn xa lạ.

"Anh?”

Nghe tiếng gọi, bắt gặp ánh mắt ngơ ngác tột độ của Yến Thanh đang nhìn thẳng vào mình, Yến Tu Văn lập tức bừng tỉnh, vội thu tay về.

Yến Thanh chống tay ngồi dậy, đôi mắt cô nhìn Yến Tu Văn không chớp, ánh mắt tràn đầy sự dò hỏi: "Anh, muộn thế này rồi sao anh còn chưa ngủ?”

Gà Mái Leo Núi

Yến Tu Văn ngồi xuống cạnh giường, kéo chiếc chăn bị cô đạp lệch sang một bên, cẩn thận đắp lại ngang eo cho cô, rồi dịu dàng xoa đầu Yến Thanh: "Hôm nay anh vui quá, hơi khó ngủ nên mới ghé qua xem em thế nào rồi.."

Lúc này, khi anh nhìn Yến Thanh, trong mắt anh chỉ còn lại sự dịu dàng vô hạn.

Ánh mắt anh thay đổi quá đột ngột, đến mức Yến Thanh không kịp phản ứng. Thậm chí cô còn nghi ngờ liệu cảnh tượng vừa rồi là mình mơ hay chỉ là ảo giác. Yến Thanh nhìn Yến Tu Văn. Rõ ràng anh đã đứng cạnh cô lâu như vậy, nếu muốn kéo chăn giúp thì đã làm từ lâu rồi. Nhưng vừa rồi anh lại đưa tay ra một cách khó hiểu, chẳng rõ anh định làm gì.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn