Cô cố gắng nén lại sự khó chịu trong lòng, khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Yến Tu Văn: "Anh, về nhà thôi."
Nhận thấy tâm trạng Yến Thanh không vui, Yến Tu Văn khựng lại. Sắc mặt anh ta sa sầm, môi mím chặt, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm Đỗ Phong Thanh đang đứng trước mặt, tự hỏi liệu Đỗ Phong Thanh đã nói gì không hay với Yến Thanh hay không, chẳng hạn như chuyện tối qua.
Anh ta lập tức buông cô ra, quay sang nói với Yến Thanh: "A Thanh, anh có chuyện cần nói với người này, em qua kia đợi anh một lát nhé."
Khi nói câu này, ánh mắt Yến Tu Văn không rời khỏi Đỗ Phong Thanh lấy một giây, luôn tràn đầy đề phòng. Người này luôn xuất hiện vào những lúc không thích hợp, làm xáo trộn mọi kế hoạch của anh ta.
Yến Thanh nhìn Đỗ Phong Thanh, rồi lại nhìn Yến Tu Văn, cảm thấy giữa hai người phảng phất mùi khói thuốc s.ú.n.g gay gắt. Cô do dự một lúc rồi gật đầu, lùi ra xa.
Đợi đến khi Yến Thanh đi xa hẳn, Yến Tu Văn mới lạnh lùng nhìn Đỗ Phong Thanh, nói: "Đỗ thiếu gia có lẽ không biết, tôi và A Thanh tình cảm sâu đậm, đã đính hôn rồi. Mong Đỗ thiếu gia đừng làm phiền chúng tôi nữa."
Đỗ Phong Thanh cười khẩy, đôi mắt đào hoa thường ngày khiến bao cô gái phải mê mẩn, giờ đây lại chẳng có lấy một chút ý cười, chỉ còn vẻ chế giễu và lạnh lẽo: "Tình cảm gắn bó ư?"
"Sao tôi chẳng thấy cô ấy có chút tình cảm nào với anh? Cảm giác như chỉ coi anh là một người anh trai bình thường thôi. Là anh tự lừa dối bản thân hay mắt tôi thật sự có vấn đề?"
Lúc này, anh chỉ muốn xông lên xé toang bộ mặt giả tạo của Yến Tu Văn. Ở ngoài thì thề thốt sẽ cứu Yến Thanh ra, về đến đây lại giở đủ trò đê tiện. Đúng là phụ lòng tin tưởng của gia đình họ Yến. Sao trước đây mình lại không nhận ra anh ta là kẻ hai mặt như vậy chứ!
Yến Tu Văn cười nhạt: "Gia đình họ Đỗ giàu có đến thế, chắc chắn đủ tiền chữa khỏi bệnh mù cho Đỗ thiếu gia rồi."
Nói xong, anh ta toan đi về phía Yến Thanh. Những gì cần nói đã nói, không cần thiết phải lãng phí thời gian với Đỗ Phong Thanh thêm nữa.
Đỗ Phong Thanh vội gọi với theo: “A Thanh dạo này hơi mơ màng, đãng trí lắm, giờ đến cả tôi mà em cũng quên mất rồi. Anh không thấy lạ sao?”
Anh nói vậy để thăm dò, đồng thời quan sát kỹ phản ứng của Yến Tu Văn, muốn tìm ra chút manh mối.
Yến Tu Văn khẽ cười khẩy, đáp: “Mấy chuyện không đáng bận tâm hay những người không quan trọng, quên đi thì cũng là lẽ thường, có gì lạ đâu. Đỗ thiếu gia, anh thấy đúng không?”
Hai người đàn ông nhìn nhau chằm chằm hồi lâu, ánh mắt chạm nhau như điện xẹt, căng như dây đàn. Lời nói sắc như dao, không ai chịu nhường ai, không khí ngập tràn mùi thuốc súng. Những người đi ngang qua đều không nhịn được mà liếc nhìn họ vài lần.
Yến Thanh đứng từ xa nhìn cảnh tượng này, chợt nhớ lại lời Đỗ Phong Thanh ban nãy. Dù anh chưa nói hết vế sau, cô cũng lờ mờ đoán ra ý anh muốn nói chứng hay quên gần đây của mình có thể có liên quan đến Yến Tu Văn.
Nhưng Yến Tu Văn từ nhỏ đã lớn lên cùng cô, hai người nương tựa vào nhau bao nhiêu năm nay, sao anh có thể hại cô được?
Thế nhưng, đối với người đàn ông xa lạ này, cô lại thực sự có một cảm giác thân quen và tin tưởng kỳ lạ.
Nhất thời, đầu óc cô bỗng chốc quay cuồng. ...
Sau bữa tối, khi trở về nhà họ Yến, lúc Yến Tu Văn đang gấp những bộ quần áo đã phơi khô, Yến Thanh đứng bên cạnh đột nhiên hỏi: "Anh, người đàn ông ban sáng đó, anh quen anh ta không?”
Yến Tu Văn khựng lại, anh quay đầu nhìn cô: "Có gặp một hai lần, không thân lắm." Rồi anh hỏi dò: "Sao vậy, em quen anh ta à?”
Yến Thanh lắc đầu: "Không quen nhưng lạ là anh ta lại biết tên em." Yến Tu Văn gấp gọn quần áo, đặt sang một bên rồi bước đến cạnh Yến Thanh: "Anh với anh ta từng có chút hiểu lầm, chắc là anh ta nghe được tên em từ người khác thôi."
Yến Thanh lập tức nhớ lại những lời Đỗ Phong Thanh đã nói, họ rõ ràng đang đối đầu rất gay gắt. Nhưng dù sao đi nữa, cô thực sự hoàn toàn không có chút ấn tượng nào về người đàn ông ban sáng, lời nói của anh ta cũng thật kỳ quặc. Yến Tu Văn mới là người lớn lên cùng cô từ nhỏ, cô không nên chỉ vì một người mình không hề nhớ rõ mà đi nghi ngờ anh.
Gà Mái Leo Núi
Nhận thấy tâm trạng Yến Thanh không vui, Yến Tu Văn khựng lại. Sắc mặt anh ta sa sầm, môi mím chặt, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm Đỗ Phong Thanh đang đứng trước mặt, tự hỏi liệu Đỗ Phong Thanh đã nói gì không hay với Yến Thanh hay không, chẳng hạn như chuyện tối qua.
Anh ta lập tức buông cô ra, quay sang nói với Yến Thanh: "A Thanh, anh có chuyện cần nói với người này, em qua kia đợi anh một lát nhé."
Khi nói câu này, ánh mắt Yến Tu Văn không rời khỏi Đỗ Phong Thanh lấy một giây, luôn tràn đầy đề phòng. Người này luôn xuất hiện vào những lúc không thích hợp, làm xáo trộn mọi kế hoạch của anh ta.
Yến Thanh nhìn Đỗ Phong Thanh, rồi lại nhìn Yến Tu Văn, cảm thấy giữa hai người phảng phất mùi khói thuốc s.ú.n.g gay gắt. Cô do dự một lúc rồi gật đầu, lùi ra xa.
Đợi đến khi Yến Thanh đi xa hẳn, Yến Tu Văn mới lạnh lùng nhìn Đỗ Phong Thanh, nói: "Đỗ thiếu gia có lẽ không biết, tôi và A Thanh tình cảm sâu đậm, đã đính hôn rồi. Mong Đỗ thiếu gia đừng làm phiền chúng tôi nữa."
Đỗ Phong Thanh cười khẩy, đôi mắt đào hoa thường ngày khiến bao cô gái phải mê mẩn, giờ đây lại chẳng có lấy một chút ý cười, chỉ còn vẻ chế giễu và lạnh lẽo: "Tình cảm gắn bó ư?"
"Sao tôi chẳng thấy cô ấy có chút tình cảm nào với anh? Cảm giác như chỉ coi anh là một người anh trai bình thường thôi. Là anh tự lừa dối bản thân hay mắt tôi thật sự có vấn đề?"
Lúc này, anh chỉ muốn xông lên xé toang bộ mặt giả tạo của Yến Tu Văn. Ở ngoài thì thề thốt sẽ cứu Yến Thanh ra, về đến đây lại giở đủ trò đê tiện. Đúng là phụ lòng tin tưởng của gia đình họ Yến. Sao trước đây mình lại không nhận ra anh ta là kẻ hai mặt như vậy chứ!
Yến Tu Văn cười nhạt: "Gia đình họ Đỗ giàu có đến thế, chắc chắn đủ tiền chữa khỏi bệnh mù cho Đỗ thiếu gia rồi."
Nói xong, anh ta toan đi về phía Yến Thanh. Những gì cần nói đã nói, không cần thiết phải lãng phí thời gian với Đỗ Phong Thanh thêm nữa.
Đỗ Phong Thanh vội gọi với theo: “A Thanh dạo này hơi mơ màng, đãng trí lắm, giờ đến cả tôi mà em cũng quên mất rồi. Anh không thấy lạ sao?”
Anh nói vậy để thăm dò, đồng thời quan sát kỹ phản ứng của Yến Tu Văn, muốn tìm ra chút manh mối.
Yến Tu Văn khẽ cười khẩy, đáp: “Mấy chuyện không đáng bận tâm hay những người không quan trọng, quên đi thì cũng là lẽ thường, có gì lạ đâu. Đỗ thiếu gia, anh thấy đúng không?”
Hai người đàn ông nhìn nhau chằm chằm hồi lâu, ánh mắt chạm nhau như điện xẹt, căng như dây đàn. Lời nói sắc như dao, không ai chịu nhường ai, không khí ngập tràn mùi thuốc súng. Những người đi ngang qua đều không nhịn được mà liếc nhìn họ vài lần.
Yến Thanh đứng từ xa nhìn cảnh tượng này, chợt nhớ lại lời Đỗ Phong Thanh ban nãy. Dù anh chưa nói hết vế sau, cô cũng lờ mờ đoán ra ý anh muốn nói chứng hay quên gần đây của mình có thể có liên quan đến Yến Tu Văn.
Nhưng Yến Tu Văn từ nhỏ đã lớn lên cùng cô, hai người nương tựa vào nhau bao nhiêu năm nay, sao anh có thể hại cô được?
Thế nhưng, đối với người đàn ông xa lạ này, cô lại thực sự có một cảm giác thân quen và tin tưởng kỳ lạ.
Nhất thời, đầu óc cô bỗng chốc quay cuồng. ...
Sau bữa tối, khi trở về nhà họ Yến, lúc Yến Tu Văn đang gấp những bộ quần áo đã phơi khô, Yến Thanh đứng bên cạnh đột nhiên hỏi: "Anh, người đàn ông ban sáng đó, anh quen anh ta không?”
Yến Tu Văn khựng lại, anh quay đầu nhìn cô: "Có gặp một hai lần, không thân lắm." Rồi anh hỏi dò: "Sao vậy, em quen anh ta à?”
Yến Thanh lắc đầu: "Không quen nhưng lạ là anh ta lại biết tên em." Yến Tu Văn gấp gọn quần áo, đặt sang một bên rồi bước đến cạnh Yến Thanh: "Anh với anh ta từng có chút hiểu lầm, chắc là anh ta nghe được tên em từ người khác thôi."
Yến Thanh lập tức nhớ lại những lời Đỗ Phong Thanh đã nói, họ rõ ràng đang đối đầu rất gay gắt. Nhưng dù sao đi nữa, cô thực sự hoàn toàn không có chút ấn tượng nào về người đàn ông ban sáng, lời nói của anh ta cũng thật kỳ quặc. Yến Tu Văn mới là người lớn lên cùng cô từ nhỏ, cô không nên chỉ vì một người mình không hề nhớ rõ mà đi nghi ngờ anh.
Gà Mái Leo Núi