Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 657

Yến Tu Văn hơi sững lại, nhìn Yến Thanh. Bất kể là quá khứ ở thế giới thực hay là lúc mới vào mê cảnh, ngày Yến Thanh lên sân khấu anh đều vắng mặt nên dù Yến Thanh có muốn nói gì với anh cũng không có cơ hội.

Chỉ là, cô vốn định nói gì?

Nhìn Yến Thanh có vẻ căng thẳng, lại như đang ngượng ngùng khó mở lời, lòng anh cũng mơ hồ căng thẳng theo, lẽ nào...

Anh giả vờ như đã hiểu rõ, nở một nụ cười, thuận theo lời Yến Thanh hỏi ngược lại, từ từ dẫn dắt: "Chuyện em tự nói ra, em bảo xem nào, chẳng lẽ chính em lại quên rồi?" Bắt gặp nụ cười của anh, Yến Thanh cắn một miếng quẩy lớn, đầu óc cô xoay như chong chóng. Yến Tu Văn bình thường không nhìn mình như vậy, xem ra hôm đó mình thật sự đã nói chuyện kia với anh, chỉ là sao mình lại quên sạch sành sanh?

Vậy việc anh gần đây hay mua đồ ăn sáng nhà dì Lý cũng là do mình nói với anh sao?

Nhưng dù Yến Thanh nghĩ thế nào cũng không nhớ ra chuyện liên quan đến ngày hôm đó. Dưới sự dẫn dắt của Yến Tu Văn, cô đặt miếng quẩy xuống, nhìn bữa sáng đầy bàn và người gần đây bắt đầu quan tâm cô mọi việc, ánh mắt có chút lấp lánh: "Chính là, có phải em đã nói với anh chuyện em thích anh không... Em thật sự không nhớ rõ lắm."

Giọng cô lí nhí, cẩn thận nhìn Yến Tu Văn, đôi mắt trong veo đầy vẻ hoang mang.

Chuyện mình đã trải qua, sao lại có thể quên được?

Câu nói này cô đã giấu trong lòng rất nhiều năm. Dù không biết mình đã nói ra trong hoàn cảnh nào nhưng bây giờ lại nói thêm lần nữa. Vậy mà khi nói ra lại không có cảm giác căng thẳng như cô vẫn nghĩ, không hiểu sao, trong lòng có một cảm giác khác lạ khó tả, cứ cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó.

"Loảng xoảng" một tiếng, chiếc bát trên tay Yến Tu Văn rơi xuống bàn, sữa đậu nành đổ lênh láng, chảy dọc theo mép bàn tí tách xuống đất. Anh sững sờ nhìn Yến Thanh, đầu óc ong ong như thể một trận pháo hoa khổng lồ vừa nổ tung trên đỉnh đầu, làm anh choáng váng mặt mày.

Yến Thanh giật mình, vội đứng dậy, vớ lấy cái giẻ trên bàn, cuống quýt lau dọn.


Nhưng tay cô lại bị Yến Tu Văn nắm chặt lấy.

Yến Tu Văn nhìn chằm chằm Yến Thanh, đồng tử mở lớn vành mắt hơi đỏ, giọng khẽ run, mang theo sự khó tin mà chính anh cũng không nhận ra: "Lời em vừa nói... là thật sao?"

Yến Thanh ngơ ngẩn, không hiểu vì sao anh lại phản ứng như thế. Lẽ nào trước đây cô chưa từng nói ra ư? Bắt gặp ánh mắt phức tạp của Yến Tu Văn, cô thoáng chút bối rối. Bàn tay bị nắm chặt đến đau khiến cô khẽ nhíu mày: "Anh nắm đau tay em rồi."

Nghe vậy, Yến Tu Văn vội buông tay ra, nhưng lại không đành lòng buông hẳn. Nhìn Yến Thanh trước mắt, anh chưa bao giờ cảm thấy phức tạp đến thế.

Nếu không lạc vào mê cảnh đó, nếu anh không tự tay phong ấn những ký ức trước đây của Yến Thanh, anh sẽ mãi mãi không biết mình đã đánh mất những gì. Đến tận giây phút này, anh mới vỡ lẽ rằng, A Thanh của anh đã từng yêu thích anh đến vậy.

Gà Mái Leo Núi

Khi anh vẫn còn mờ mịt về tình cảm của chính mình, chỉ coi cô như một đứa em gái cần được chăm sóc, liên tục thất hứa, thì trong sâu thẳm trái tim cô đã luôn có hình bóng anh.

Chính bản thân anh khi đó lại chẳng hề hay biết, chỉ mải mê đuổi theo những thứ khác, hết lần này đến lần khác lỗi hẹn khiến cô thất vọng, hết lần này đến lần khác tự tay đẩy cô ra xa. Đến nỗi sau này khi họ gặp lại ở Vân Thành, cô đã từ chối cho anh thêm bất kỳ cơ hội nào, khi những ký ức quá khứ không mấy vui vẻ ùa về, và ngược lại, cô còn tìm đến vòng tay của Đỗ Phong Thanh.

Vành mắt Yến Tu Văn đã đỏ hoe. Khoảnh khắc này, anh cảm thấy mình thật may mắn, như thể ông trời đã đặc biệt ưu ái. Nếu không có chuyến đi này, anh sẽ mãi mãi không bao giờ biết được tình cảm mà Yến Thanh đã dành cho anh.

May mà vẫn còn kịp, may mà vẫn còn một cơ hội để bù đắp. Anh kéo mạnh Yến Thanh vào lòng, cả người run rẩy, giọng nói nghẹn ngào không giấu nổi niềm vui mừng khôn xiết. Giữa hai hàng lông mày là niềm hạnh phúc ngập tràn: "Em nói rồi, em nói rồi..."

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn