Yến Tu Văn cũng lo lắng việc sử dụng bí thuật trong mê cảnh sẽ gây ra hậu quả không thể kiểm soát, càng sợ sẽ ảnh hưởng xấu đến A Thanh. Nhưng hắn tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn Đỗ Phong Thanh hết lần này đến lần khác tiếp cận cô.
Hắn ở lại đây không phải để nhìn A Thanh bị Đỗ Phong Thanh liên lụy, cuối cùng dẫn đến việc nhảy lầu tự vẫn. Những chuyện đã từng xảy ra đó, hắn không muốn trải qua thêm một lần nào nữa.
Cái bẫy giăng ra cho Đỗ Phong Thanh hôm nay đã thất bại. Nếu không thể ngăn cản được nữa, để những chuyện trong quá khứ lần lượt tái diễn, vậy thì hắn chỉ còn cách giải quyết chính con người gây ra chuyện đó mà thôi.
Theo lời Huyền Dương, đây là mê cảnh, mọi thứ đều là giả. Vậy thì những người anh gặp, kể cả Đỗ Phong Thanh... cũng chỉ là giả mà thôi. Là giả, nên dù anh làm gì cũng không có gì là quá đáng.
Chỉ là khi đối mặt với Yến Thanh, anh cần thận trọng hơn nhiều, không thể biểu lộ quá khác lạ so với hình ảnh cô vẫn hình dung về anh, nếu không sẽ dễ bị cô phát hiện.
Trước đó, Yến Thanh đã có chút nghi ngờ, may mà cô đã quên hết những chuyện đó rồi, vẫn tin tưởng anh như ngày hai người còn bên nhau. Bây giờ, chỉ cần anh giải quyết hết những trở ngại trước mắt này là có thể cùng Yến Thanh yên tâm ở lại đây mãi mãi.
Ngón tay Yến Tu Văn khẽ chạm lên trán Yến Thanh, đầu ngón tay hơi run rẩy: "A Thanh... nếu có ngày em phát hiện ra tất cả những chuyện này, em có trách anh không?”
Nhưng anh trước sau cũng chỉ muốn quay về quá khứ, giống như trước kia, cùng em xây dựng một gia đình nhỏ thuộc về hai chúng ta mà thôi.
Em thấy không, đến ông trời cũng đang giúp chúng ta. Ai nói không thể quay về quá khứ chứ?...
Sáng hôm sau, Yến Thanh thức dậy thật sớm, ăn diện tươm tất, còn lấy thỏi son mình mua trước đó trong tủ ra tô một lớp trước gương. Nhìn mình trong gương, cô lại sửa sang tóc một chút.
Lúc đi ra thấy đầy bàn đồ ăn thức uống, mắt cô sáng rỡ, gọi vọng vào bếp nơi Yến Tu Văn đang lui cui: “Anh, hôm nay anh không bận à, sao còn đi mua đồ ăn sáng thế?"
Cô ngồi trước bàn nhấp từng ngụm sữa đậu nành, mắt hơi nheo lại: "Là sữa đậu nành nhà dì Lý à, ngon thật đấy."
Nhưng mà, sao anh ấy biết mình thích uống sữa đậu nành nhà dì Lý nhỉ
Yến Tu Văn lấy quẩy đã mua ra, bày lên bàn. Thấy Yến Thanh uống dính đầy mép, anh bất đắc dĩ rút khăn giấy ra lau mép cho cô.
"Lớn rồi mà cứ như trẻ con thế."
Gà Mái Leo Núi
Miệng nói vậy thôi nhưng giọng điệu anh lại tràn đầy sự cưng chiều dành cho Yến Thanh.
Yến Thanh cười tươi rói: "Em còn chưa tròn mười tám mà, sao lại không được giống trẻ con chứ?"
"À đúng rồi, hôm nay em lên sân khấu biểu diễn, anh đã hứa với em rồi đó, nhất định phải đến xem đấy!”
Cô có chuyện quan trọng định nói với Yến Tu Văn hôm nay, nghĩ đến đây, tim Yến Thanh khẽ thắt lại.
Nghe vậy, vẻ mặt Yến Tu Văn cứng lại, rồi lại cười: "A Thanh, em ngủ mơ màng rồi à? Sinh nhật mười tám tuổi của em qua từ tháng trước rồi mà." Yến Thanh ngẩn ra, không hiểu ý trong lời nói của anh.
Yến Tu Văn cười, lại rót thêm hai muỗng sữa đậu nành vào bát đã cạn của Yến Thanh: "A Thanh, em nghĩ kỹ lại xem, chuyện em lên sân khấu là chuyện của tháng trước rồi."
Yến Thanh cau mày, vắt óc suy nghĩ, hình như đúng là đã qua rất lâu rồi. Ngày sinh nhật hình như Yến Tu Văn còn nấu cho cô một bát mì trường thọ nhưng cô quên mất vị rồi. Những chuyện gần đây chỉ có vài hình ảnh rời rạc vụt qua trong đầu nhưng cố nghĩ kỹ lại thì chẳng nhớ được gì liên quan đến ngày lên sân khấu đó.
Rốt cuộc là sao, hình như ký ức sau đó có vấn đề, không nhớ rõ gì cả.
Sợ Yến Thanh nghĩ nhiều sẽ lộ sơ hở, Yến Tu Văn gọi cô lại, ngăn cô nghĩ tiếp: "A Thanh, sao vậy?"
Yến Thanh ngập ngừng muốn nói lại thôi, một lúc sau mới dè dặt hỏi: "Em không nhớ rõ lắm, hôm đó em có nói chuyện gì với anh không?”
Hắn ở lại đây không phải để nhìn A Thanh bị Đỗ Phong Thanh liên lụy, cuối cùng dẫn đến việc nhảy lầu tự vẫn. Những chuyện đã từng xảy ra đó, hắn không muốn trải qua thêm một lần nào nữa.
Cái bẫy giăng ra cho Đỗ Phong Thanh hôm nay đã thất bại. Nếu không thể ngăn cản được nữa, để những chuyện trong quá khứ lần lượt tái diễn, vậy thì hắn chỉ còn cách giải quyết chính con người gây ra chuyện đó mà thôi.
Theo lời Huyền Dương, đây là mê cảnh, mọi thứ đều là giả. Vậy thì những người anh gặp, kể cả Đỗ Phong Thanh... cũng chỉ là giả mà thôi. Là giả, nên dù anh làm gì cũng không có gì là quá đáng.
Chỉ là khi đối mặt với Yến Thanh, anh cần thận trọng hơn nhiều, không thể biểu lộ quá khác lạ so với hình ảnh cô vẫn hình dung về anh, nếu không sẽ dễ bị cô phát hiện.
Trước đó, Yến Thanh đã có chút nghi ngờ, may mà cô đã quên hết những chuyện đó rồi, vẫn tin tưởng anh như ngày hai người còn bên nhau. Bây giờ, chỉ cần anh giải quyết hết những trở ngại trước mắt này là có thể cùng Yến Thanh yên tâm ở lại đây mãi mãi.
Ngón tay Yến Tu Văn khẽ chạm lên trán Yến Thanh, đầu ngón tay hơi run rẩy: "A Thanh... nếu có ngày em phát hiện ra tất cả những chuyện này, em có trách anh không?”
Nhưng anh trước sau cũng chỉ muốn quay về quá khứ, giống như trước kia, cùng em xây dựng một gia đình nhỏ thuộc về hai chúng ta mà thôi.
Em thấy không, đến ông trời cũng đang giúp chúng ta. Ai nói không thể quay về quá khứ chứ?...
Sáng hôm sau, Yến Thanh thức dậy thật sớm, ăn diện tươm tất, còn lấy thỏi son mình mua trước đó trong tủ ra tô một lớp trước gương. Nhìn mình trong gương, cô lại sửa sang tóc một chút.
Lúc đi ra thấy đầy bàn đồ ăn thức uống, mắt cô sáng rỡ, gọi vọng vào bếp nơi Yến Tu Văn đang lui cui: “Anh, hôm nay anh không bận à, sao còn đi mua đồ ăn sáng thế?"
Cô ngồi trước bàn nhấp từng ngụm sữa đậu nành, mắt hơi nheo lại: "Là sữa đậu nành nhà dì Lý à, ngon thật đấy."
Nhưng mà, sao anh ấy biết mình thích uống sữa đậu nành nhà dì Lý nhỉ
Yến Tu Văn lấy quẩy đã mua ra, bày lên bàn. Thấy Yến Thanh uống dính đầy mép, anh bất đắc dĩ rút khăn giấy ra lau mép cho cô.
"Lớn rồi mà cứ như trẻ con thế."
Gà Mái Leo Núi
Miệng nói vậy thôi nhưng giọng điệu anh lại tràn đầy sự cưng chiều dành cho Yến Thanh.
Yến Thanh cười tươi rói: "Em còn chưa tròn mười tám mà, sao lại không được giống trẻ con chứ?"
"À đúng rồi, hôm nay em lên sân khấu biểu diễn, anh đã hứa với em rồi đó, nhất định phải đến xem đấy!”
Cô có chuyện quan trọng định nói với Yến Tu Văn hôm nay, nghĩ đến đây, tim Yến Thanh khẽ thắt lại.
Nghe vậy, vẻ mặt Yến Tu Văn cứng lại, rồi lại cười: "A Thanh, em ngủ mơ màng rồi à? Sinh nhật mười tám tuổi của em qua từ tháng trước rồi mà." Yến Thanh ngẩn ra, không hiểu ý trong lời nói của anh.
Yến Tu Văn cười, lại rót thêm hai muỗng sữa đậu nành vào bát đã cạn của Yến Thanh: "A Thanh, em nghĩ kỹ lại xem, chuyện em lên sân khấu là chuyện của tháng trước rồi."
Yến Thanh cau mày, vắt óc suy nghĩ, hình như đúng là đã qua rất lâu rồi. Ngày sinh nhật hình như Yến Tu Văn còn nấu cho cô một bát mì trường thọ nhưng cô quên mất vị rồi. Những chuyện gần đây chỉ có vài hình ảnh rời rạc vụt qua trong đầu nhưng cố nghĩ kỹ lại thì chẳng nhớ được gì liên quan đến ngày lên sân khấu đó.
Rốt cuộc là sao, hình như ký ức sau đó có vấn đề, không nhớ rõ gì cả.
Sợ Yến Thanh nghĩ nhiều sẽ lộ sơ hở, Yến Tu Văn gọi cô lại, ngăn cô nghĩ tiếp: "A Thanh, sao vậy?"
Yến Thanh ngập ngừng muốn nói lại thôi, một lúc sau mới dè dặt hỏi: "Em không nhớ rõ lắm, hôm đó em có nói chuyện gì với anh không?”