Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 648

Cô càng lúc càng gần, gần đến mức chỉ cần tiến thêm chút nữa là môi cô sẽ chạm vào má anh.

Cứ như có một sợi tơ mềm mại đang nhẹ nhàng lướt qua má mình, vành tai Đỗ Phong Thanh nóng bừng, mặt anh cũng đỏ ửng.

Anh chưa từng gần gũi với cô gái nào đến vậy. Mỗi lần tiếp xúc với Yến Thanh, anh đều giữ mình đúng mực, duy trì khoảng cách nhất định, chỉ sợ làm cô phật lòng.

Trái tim trong lồng n.g.ự.c anh đập thình thịch, từng nhịp như muốn vỡ tung lồng ngực, khiến anh vô thức nín thở, chỉ sợ tiếng thở của mình sẽ phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng này. Thính giác của Yến Thanh vốn tốt hơn người thường rất nhiều, có thể nghe được nhiều âm thanh mà người thường không nghe thấy, nên lúc này, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của Đỗ Phong Thanh. Cô khẽ chớp mắt: "Đỗ Phong Thanh, tim anh đập nhanh quá."

Cô hoàn toàn không để ý rằng vì khoảng cách quá gần, hơi thở ấm nóng khi nói của mình cứ phả thẳng lên má đối phương, khiến Đỗ Phong Thanh trong lòng rối như tơ vò.

Cô chỉ mải nhìn vết thương trên mặt Đỗ Phong Thanh, thầm thở dài. Gương mặt tuấn tú như vậy, nếu thật sự để lại sẹo, sau này biết làm sao để cưới được vợ?

Chịu đựng ánh mắt thẳng thắn của Yến Thanh, Đỗ Phong Thanh thầm đè nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Dù là Yến Thanh nào đi nữa, cô ấy cũng đều dễ dàng khuấy đ*ng t*nh cảm của anh.

Nghĩ đến việc Yến Thanh không có ký ức của thế giới thực, anh mấp máy môi, khẽ thốt lên: "Vì thích em nên tim anh mới đập nhanh đến thế.”

Câu nói gần như buột miệng thốt ra.

Đôi mắt anh nhìn thẳng vào Yến Thanh. Cô khẽ ngẩn ra, không ngờ đối phương lại nói ra những lời như vậy, vô thức cúi mặt xuống, vành tai sau gáy nóng bừng. Chưa từng có ai nói với cô những lời thẳng thắn đến thế.

Nhưng người như Đỗ Phong Thanh sao có thể thích mình được chứ, với gia thế hiển hách như vậy, xung quanh anh ta lại có biết bao nhiêu người con gái xinh đẹp, nhiều không đếm xuể.

Nghĩ vậy, Yến Thanh khẽ ho một tiếng: "Không ngờ anh cũng biết đùa kiểu này..."

Đỗ Phong Thanh lại nhếch mép cười: “Anh không có đùa đâu.”

Đôi mắt đa tình ấy tràn ngập ý cười. Để ý thấy phản ứng của Yến Thanh khác xa dự đoán của mình, cô còn biết ngại ngùng, anh lập tức trở nên bạo dạn hơn nhiều. Nhân cơ hội ghé sát lại gần, gần như sắp dán vào người cô, anh hạ giọng xuống, cố tình làm giọng mình thêm phần quyến rũ.


"Em không thích?... Hay là anh không đủ đẹp trai?"

Giọng nói lọt vào tai Yến Thanh, vừa tê tái vừa dại đi. Đôi mắt đẹp ấy, ánh nhìn nóng rực cứ dán chặt vào cô, khiến tim Yến Thanh hẫng một nhịp, cô vội vàng lùi xa Đỗ Phong Thanh một chút, kéo giãn khoảng cách.

Cô đột nhiên cảm thấy, người này dù có để lại sẹo cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc anh lấy vợ, dù sao thì vẻ ngoài này cũng quá sức cuốn hút.

Chỉ cần là người hơi ngại ngùng một chút, bị anh trêu ghẹo như vậy đều sẽ đỏ mặt.

Yến Thanh đặt lọ thuốc vào tay Đỗ Phong Thanh, rồi vội vàng đứng bật dậy: "Thuốc đây, tôi có việc nên đi trước." Nói rồi cô liền bỏ chạy, chẳng mấy chốc đã mất hút sau dòng người.

Đỗ Phong Thanh một tay chống cằm, nhìn dáng vẻ hấp tấp bỏ chạy của Yến Thanh, bất giác khẽ mỉm cười. Quả nhiên là khác biệt.

Chả trách Yến Tu Văn...

Nghĩ đến đây, anh lại không cười nổi nữa.

Chạy một mạch về đến nhà, mãi đến khi ngồi xuống chiếc xích đu trong sân, để gió thổi lùa qua mặt, hơi nóng trên má Yến Thanh mới dần tan đi. Thế nhưng, bên tai cô vẫn còn văng vẳng những lời trêu ghẹo đầy cuốn hút của Đỗ Phong Thanh.

Cô vỗ vỗ mặt mình, cố gắng trấn tĩnh lại.

Chẳng biết Đỗ Phong Thanh hôm nay đã uống nhầm thuốc gì nữa. Vốn dĩ, cô từng nghe nói anh là tay chơi tình trường khét tiếng, rất giỏi tán tỉnh các cô gái trẻ, bên cạnh chưa bao giờ thiếu bóng hồng. Nhưng vì bản thân chưa từng chứng kiến nên cô cũng không coi đó là thật. Giờ xem ra, tin đồn tuy không thể tin tưởng hoàn toàn, nhưng cũng không thể hoàn toàn bỏ qua.

"A Thanh?” Nghe thấy tiếng động nhưng mãi không thấy Yến Thanh vào nhà, Yến Tu Văn từ trong phòng bước ra. Thấy cô ngồi ngẩn ngơ trên chiếc xích đu, chẳng biết đang nghĩ gì, anh lên tiếng hỏi: "Sao thế, mặt em đỏ bừng vậy?”

Gà Mái Leo Núi

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn