Vậy thì, Yến Thanh đang đứng trước mặt anh đây là A Thanh nào?
Đỗ Phong Thanh đột nhiên hoang mang, bởi vì anh cảm thấy Yến Thanh anh đang nhìn thấy lúc này và Yến Thanh mà anh quen biết có sự khác biệt khó lòng diễn tả.
Gà Mái Leo Núi
Nếu phải nói khác ở điểm nào, có lẽ là cái cách cô nhìn anh.
Yến Thanh mà anh quen biết vốn dĩ có ánh mắt lạnh lùng hơn nhiều, hiếm khi nhìn ai đó bằng ánh mắt quan tâm, chứa đựng cảm xúc thế này, huống hồ là nhìn anh.
Vậy nên, Yến Thanh trước mắt này có lẽ là Yến Thanh của quá khứ, nói cách khác, cô ấy không có ký ức về thế giới thực bên ngoài.
Vậy nên, Yến Tu Văn muốn ở lại cũng vì lý do này?
Hai người vai kề vai đi trên phố, Đỗ Phong Thanh luôn quan sát xung quanh. Anh chợt nhận ra nhiều cảnh tượng trước mắt đã từng xuất hiện trong giấc mơ của anh.
Trùng hợp ư?
"Chuyện hôm qua thật xin lỗi, anh tôi tưởng anh bắt nạt tôi nên mới lao tới đ.ấ.m anh một phát như vậy, bình thường anh ấy không hề như vậy đâu." Yến Thanh giải thích.
Hôm qua cô ra ngoài mua đồ, tình cờ gặp Đỗ Phong Thanh và nán lại trò chuyện vài câu. Lúc đó đông người, xô đẩy nhau, cô suýt ngã, Đỗ Phong Thanh liền đỡ lấy cô, không ngờ lại bị Yến Tu Văn nhìn thấy.
Cô cũng không ngờ Yến Tu Văn lại nóng nảy đến thế, lúc đó tung một cú đ.ấ.m khiến Đỗ Phong Thanh ngã vật ra đất. Giờ nhìn mặt Đỗ Phong Thanh vẫn còn hơi bầm tím, khóe miệng rách vẫn còn rướm máu.
Cô vốn cũng rất tức giận vì anh trai lại có thể tùy tiện ra tay đánh người như vậy. Sau khi về nhà, Yến Tu Văn giải thích là vì tưởng Đỗ Phong Thanh bắt nạt cô nên mới ra tay.
Cơn giận của Yến Thanh lúc này mới dịu đi phần nào nên hôm nay cô đặc biệt tìm đến đây để thay Yến Tu Văn xin lỗi Đỗ Phong Thanh. Đỗ Phong Thanh khẽ nhíu mày: "Anh trai em... là ai?"
Yến Trăn sao? Yến Trăn mà lại đánh người?
Yến Thanh ngẩn người, chẳng lẽ anh bị đánh đến ngốc nghếch rồi sao? Lỡ đánh hỏng não thật thì cô biết đền thế nào đây chứ...
Cô đưa tay lên, sờ trán Đỗ Phong Thanh, vừa tự lẩm bẩm: "Cũng không sốt mà, sao lại ngớ ngẩn thế này."
"Anh quên rồi sao? Hôm qua, ngay gần đây thôi, anh trai tôi, Yến Tu Văn đã đánh anh, sau đó anh cũng đã đánh trả lại mà."
Lúc đó người xem cũng đông lắm.
Ánh mắt Đỗ Phong Thanh chợt trầm xuống. Mối quan hệ này thật sự phức tạp, ở thế giới thực, Yến Thanh trên danh nghĩa là cháu gái của Yến Tu Văn nhưng ở đây, anh ta lại là anh trai của Yến Thanh.
Anh đột nhiên cảm thấy mọi chuyện đã xảy ra giữa Yến Tu Văn và Yến Thanh trong quá khứ, e rằng không hề đơn giản chút nào.
Anh khẽ cong môi cười: "Không sao đâu, vết thương nhỏ thôi, vài ngày là khỏi."
Yến Thanh lại cảm thấy áy náy khôn nguôi, ánh mắt cứ dán chặt vào vết thương trên mặt Đỗ Phong Thanh. Một gương mặt đẹp đến thế này, giờ sưng vù lên, lỡ mà để lại sẹo thì cô thật sự có đền bù thế nào cũng không đủ.
Cô lục tìm trong chiếc túi đeo chéo lọ thuốc đã mang theo từ sáng, đoạn ngẩng lên nhìn Đỗ Phong Thanh: "Tôi có mang thuốc, để tôi bôi cho anh nhé?”
Đỗ Phong Thanh khẽ sững người, ánh mắt anh dừng lại trên lọ thuốc trong tay cô. “Được.” Anh không ngờ, ở thế giới thực, cô lạnh nhạt và xa cách với mọi người là thế, mà lại có lúc biết quan tâm người khác, thậm chí chủ động bôi thuốc giúp người ta.
Hai người tìm một chỗ ngồi xuống, gọi hai bát mì. Yến Thanh mở nắp lọ thuốc, đầu ngón tay chấm một ít thuốc mỡ. Khi đầu ngón tay mềm mại của cô chạm lên má Đỗ Phong Thanh, định thoa thuốc ra thì anh khẽ kêu lên một tiếng đau đớn. Yến Thanh vội rụt tay lại, ánh mắt ánh lên vẻ hoảng hốt và tự trách: "Đau lắm sao?”
Đỗ Phong Thanh lắc đầu, trấn an: "Không sao, em cứ tiếp tục đi."
Lần này, Yến Thanh cẩn thận hơn nhiều. Thuốc mỡ mát lạnh được thoa lên mặt, ngón tay cô nhẹ nhàng xoa đều, mang đến cảm giác thoải mái đến không ngờ.
Mặt cô ghé sát hơn một chút, nhẹ nhàng hà hơi lên má anh, dường như làm vậy có thể giảm bớt cơn đau trên vết thương.
Đỗ Phong Thanh đột nhiên hoang mang, bởi vì anh cảm thấy Yến Thanh anh đang nhìn thấy lúc này và Yến Thanh mà anh quen biết có sự khác biệt khó lòng diễn tả.
Gà Mái Leo Núi
Nếu phải nói khác ở điểm nào, có lẽ là cái cách cô nhìn anh.
Yến Thanh mà anh quen biết vốn dĩ có ánh mắt lạnh lùng hơn nhiều, hiếm khi nhìn ai đó bằng ánh mắt quan tâm, chứa đựng cảm xúc thế này, huống hồ là nhìn anh.
Vậy nên, Yến Thanh trước mắt này có lẽ là Yến Thanh của quá khứ, nói cách khác, cô ấy không có ký ức về thế giới thực bên ngoài.
Vậy nên, Yến Tu Văn muốn ở lại cũng vì lý do này?
Hai người vai kề vai đi trên phố, Đỗ Phong Thanh luôn quan sát xung quanh. Anh chợt nhận ra nhiều cảnh tượng trước mắt đã từng xuất hiện trong giấc mơ của anh.
Trùng hợp ư?
"Chuyện hôm qua thật xin lỗi, anh tôi tưởng anh bắt nạt tôi nên mới lao tới đ.ấ.m anh một phát như vậy, bình thường anh ấy không hề như vậy đâu." Yến Thanh giải thích.
Hôm qua cô ra ngoài mua đồ, tình cờ gặp Đỗ Phong Thanh và nán lại trò chuyện vài câu. Lúc đó đông người, xô đẩy nhau, cô suýt ngã, Đỗ Phong Thanh liền đỡ lấy cô, không ngờ lại bị Yến Tu Văn nhìn thấy.
Cô cũng không ngờ Yến Tu Văn lại nóng nảy đến thế, lúc đó tung một cú đ.ấ.m khiến Đỗ Phong Thanh ngã vật ra đất. Giờ nhìn mặt Đỗ Phong Thanh vẫn còn hơi bầm tím, khóe miệng rách vẫn còn rướm máu.
Cô vốn cũng rất tức giận vì anh trai lại có thể tùy tiện ra tay đánh người như vậy. Sau khi về nhà, Yến Tu Văn giải thích là vì tưởng Đỗ Phong Thanh bắt nạt cô nên mới ra tay.
Cơn giận của Yến Thanh lúc này mới dịu đi phần nào nên hôm nay cô đặc biệt tìm đến đây để thay Yến Tu Văn xin lỗi Đỗ Phong Thanh. Đỗ Phong Thanh khẽ nhíu mày: "Anh trai em... là ai?"
Yến Trăn sao? Yến Trăn mà lại đánh người?
Yến Thanh ngẩn người, chẳng lẽ anh bị đánh đến ngốc nghếch rồi sao? Lỡ đánh hỏng não thật thì cô biết đền thế nào đây chứ...
Cô đưa tay lên, sờ trán Đỗ Phong Thanh, vừa tự lẩm bẩm: "Cũng không sốt mà, sao lại ngớ ngẩn thế này."
"Anh quên rồi sao? Hôm qua, ngay gần đây thôi, anh trai tôi, Yến Tu Văn đã đánh anh, sau đó anh cũng đã đánh trả lại mà."
Lúc đó người xem cũng đông lắm.
Ánh mắt Đỗ Phong Thanh chợt trầm xuống. Mối quan hệ này thật sự phức tạp, ở thế giới thực, Yến Thanh trên danh nghĩa là cháu gái của Yến Tu Văn nhưng ở đây, anh ta lại là anh trai của Yến Thanh.
Anh đột nhiên cảm thấy mọi chuyện đã xảy ra giữa Yến Tu Văn và Yến Thanh trong quá khứ, e rằng không hề đơn giản chút nào.
Anh khẽ cong môi cười: "Không sao đâu, vết thương nhỏ thôi, vài ngày là khỏi."
Yến Thanh lại cảm thấy áy náy khôn nguôi, ánh mắt cứ dán chặt vào vết thương trên mặt Đỗ Phong Thanh. Một gương mặt đẹp đến thế này, giờ sưng vù lên, lỡ mà để lại sẹo thì cô thật sự có đền bù thế nào cũng không đủ.
Cô lục tìm trong chiếc túi đeo chéo lọ thuốc đã mang theo từ sáng, đoạn ngẩng lên nhìn Đỗ Phong Thanh: "Tôi có mang thuốc, để tôi bôi cho anh nhé?”
Đỗ Phong Thanh khẽ sững người, ánh mắt anh dừng lại trên lọ thuốc trong tay cô. “Được.” Anh không ngờ, ở thế giới thực, cô lạnh nhạt và xa cách với mọi người là thế, mà lại có lúc biết quan tâm người khác, thậm chí chủ động bôi thuốc giúp người ta.
Hai người tìm một chỗ ngồi xuống, gọi hai bát mì. Yến Thanh mở nắp lọ thuốc, đầu ngón tay chấm một ít thuốc mỡ. Khi đầu ngón tay mềm mại của cô chạm lên má Đỗ Phong Thanh, định thoa thuốc ra thì anh khẽ kêu lên một tiếng đau đớn. Yến Thanh vội rụt tay lại, ánh mắt ánh lên vẻ hoảng hốt và tự trách: "Đau lắm sao?”
Đỗ Phong Thanh lắc đầu, trấn an: "Không sao, em cứ tiếp tục đi."
Lần này, Yến Thanh cẩn thận hơn nhiều. Thuốc mỡ mát lạnh được thoa lên mặt, ngón tay cô nhẹ nhàng xoa đều, mang đến cảm giác thoải mái đến không ngờ.
Mặt cô ghé sát hơn một chút, nhẹ nhàng hà hơi lên má anh, dường như làm vậy có thể giảm bớt cơn đau trên vết thương.