Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 638

Cô cắn chặt môi. Anh đã hứa rõ ràng hôm nay sẽ đến đón cô, vậy mà cuối cùng vẫn bặt tăm. Lần này không biết là anh đã quên hay lại có việc đột xuất. Dù sao thì lần nào anh cũng thất hứa. Đối với anh, cô chưa bao giờ quan trọng bằng những bài viết hay các mối quan hệ của anh.

Cảm giác chua xót và tủi thân dâng trào trong lòng. Cô đưa tay lau vội khóe mắt ướt nhòa, cố nén nghẹn ngào, thầm hạ quyết tâm: sẽ không bao giờ để tâm đến Yến Tu Văn nữa! Không bao giờ thích anh nữa!

Gió mỗi lúc một mạnh. Trời đã sập tối hẳn. Dạo gần đây khu này có vẻ không yên ổn cho lắm. Cơn mưa này chắc chắn sẽ không tạnh ngay được. Nếu không về nhà ngay bây giờ, ngoài đường sẽ rất nguy hiểm.

Ngay lúc Yến Thanh định lao vào dòng mưa xối xả, một chiếc ô màu xanh lam bất ngờ xòe ra từ phía sau, che trên đầu cô, chắn đi những hạt mưa lạnh giá.

Tim Yến Thanh lỡ mất một nhịp, đôi mắt loé lên tia hy vọng. Cô vội quay đầu lại, ngỡ rằng Yến Tu Văn đã đến.

Nhưng đập vào mắt cô là một đôi mắt hoa đào xa lạ, tựa hồ luôn ánh lên ý cười tinh quái. Người đàn ông trước mặt có vẻ ngoài cực kỳ tuấn lãng, nhẹ nhàng che ô trên đầu cô, ánh mắt chăm chú dõi theo. Nụ cười trên môi Yến Thanh chợt cứng đờ, rồi nhanh chóng thu lại. Niềm vui vừa nhen nhóm lập tức vụt tắt, chỉ còn lại sự hụt hẫng và một khoảng trống mênh mông.

Nhận thấy tâm trạng cô gái không tốt, Đỗ Phong Thanh liếc mắt nhìn quanh rồi nhẹ giọng nói: “Cô, trời sắp tối mịt rồi, khu vực này dạo gần đây không mấy an ninh. Nếu cô không có ô, tôi có thể đưa cô về một đoạn đường.” Giọng nói anh trong trẻo, pha chút lạnh lùng, hòa cùng tiếng mưa rơi, nghe thật êm tai.

Tâm trạng Yến Thanh vẫn còn nặng trĩu. Cô nhận ra chiếc máy ảnh chuyên nghiệp đeo trên cổ anh, đoán ra anh chính là nhiếp ảnh gia ở hội trường ban nãy. Dù biết anh có ý tốt, cô vẫn nhẹ nhàng từ chối bằng một cái lắc đầu: “Dạ không cần đâu ạ, cảm ơn anh.” Nói rồi, cô ôm chặt chiếc cặp vải đeo chéo, sẵn sàng đối mặt với màn mưa xối xả, từng hạt táp thẳng vào mặt.

Có lẽ chưa từng bị từ chối thẳng thừng như vậy, Đỗ Phong Thanh khẽ khựng lại. Anh nhanh chóng bước lên, nhanh nhẹn dúi chiếc ô vào tay Yến Thanh: “Cầm lấy đi. Con gái không nên dầm mưa.”

Gà Mái Leo Núi

Nói xong, anh quay lưng bước đi, định mặc kệ cơn mưa.

Yến Thanh bỗng thấy trong lòng dâng lên cảm giác khó tả. Rõ ràng là người xa lạ, tại sao lại đưa ô cho mình? Dù vậy, cô vẫn cảm thấy biết ơn. Cô vội gọi anh lại: “Anh… chờ một chút.”

Đỗ Phong Thanh dừng bước, quay đầu nhìn cô. Dù đã ngắm nhìn không biết bao nhiêu lần, gương mặt ấy vẫn khiến trái tim anh thổn thức. Đặc biệt là đôi mắt trong veo tựa hồ thu, vẫn nguyên vẹn như lần đầu tiên gặp gỡ.

Yến Thanh cầm ô, bước đến bên cạnh anh: “Máy ảnh bị dính mưa sẽ rất dễ hỏng.” Cô chỉ tay về con đường bên trái: “Tôi đi lối này.”

Đuôi mắt Đỗ Phong Thanh khẽ nhếch nhẹ lên: “Tiện đường.”

Anh nhận lấy chiếc ô, nghiêng hẳn chiếc ô về phía cô để che chắn kỹ hơn, nhưng vẫn giữ một khoảng cách chừng mực: “Tôi họ Đỗ, tên Đỗ Phong Thanh. Còn cô?”

"Yến Thanh."

Khóe miệng Đỗ Phong Thanh khẽ cong lên tạo thành một nụ cười ẩn ý. Dù đã biết tên cô từ trước, anh vẫn không khỏi xuýt xoa: “Thật trùng hợp, chúng ta đều cùng mang chữ ‘Thanh’ trong tên.”

Yến Thanh nghiêng đầu nhìn anh: “Sao anh biết là cùng chữ đó?” Có bao nhiêu chữ đồng âm kia chứ.

Đỗ Phong Thanh nhếch mép cười nhẹ: “Tôi đoán vậy.”

Mưa bắt đầu dần tạnh. Nửa bờ vai của Đỗ Phong Thanh đã ướt đẫm vì anh gần như nghiêng hết chiếc ô về phía Yến Thanh.

Yến Thanh hoàn toàn không để tâm đến điều đó. Cô ôm chặt chiếc cặp, trong lòng vẫn miên man suy nghĩ: Liệu Yến Tu Văn có đang đợi mình ở nhà không? Hay anh thực sự vướng chuyện đột xuất nên đã rời đi rồi?

Khi Đỗ Phong Thanh đưa Yến Thanh về đến tận nhà, mưa đã tạnh ráo, chỉ còn lại những vũng nước đọng trên mặt đất. Anh gấp ô lại, thấy trong nhà tối đen như mực, không một chút ánh đèn, anh không khỏi nhắc nhở: “Đêm khuya rồi, cô nhớ khóa cửa cẩn thận.”

Yến Thanh gật đầu: “Dạ vâng, cảm ơn anh. Anh về cẩn thận nhé.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn