Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 637

Gần như theo một bản năng, Yến Tu Văn bật dậy, bước ra ngoài. Nhớ lời dặn của Huyền Dương rằng không được sử dụng pháp thuật trong không gian ý thức này, anh lập tức tìm một ch* k*n đáo, khuất tầm mắt người qua lại. Chớp lấy thời cơ, anh leo vội từ toa tàu lên nóc, rồi gần như ngay lập tức nhảy phóc xuống đất!

Cùng lúc đó, tại một nơi khác, hội trường đã đông nghẹt người. Khán giả chăm chú thưởng thức phần trình diễn ngâm thơ của các cô cậu học sinh trên sân khấu, thỉnh thoảng lại khẽ gật gù tán thưởng.

Nhờ ngoại hình nổi bật, Yến Thanh được xếp đứng ở vị trí trung tâm, dẫn đầu nhóm. Ánh mắt cô không ngừng đảo qua đám đông bên dưới, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc, nhưng lần nào cũng chỉ nhận lại sự vô vọng, khiến đôi mắt cô dần tối lại.

Dưới sân khấu, một người đàn ông đang cầm máy ảnh. Ban đầu, anh còn chụp ảnh tập thể và vài gương mặt quan trọng. Nhưng từ khoảnh khắc ống kính bắt trọn hình ảnh Yến Thanh ở giữa sân khấu, anh đã hoàn toàn bị thu hút. Anh cứ thế chụp liên tục, đến nỗi cuộn phim cạn sạch lúc nào không hay.

Người đàn ông đứng cạnh thấy anh ta dán mắt vào Yến Thanh, bèn lên tiếng: "Đỗ thiếu gia, anh để mắt tới cô gái kia sao?"

Người đàn ông cầm máy ảnh liếc gã một cái: "Có chuyện gì?"

"Cô gái này nổi tiếng là khó tán tỉnh lắm đấy. Nhưng nghe nói gia cảnh cũng bình thường thôi. Không ít công tử nhà giàu muốn được cô ấy để mắt đến đâu. Nếu anh đã ưng, phải ra tay sớm đấy..." Thấy sắc mặt người đàn ông ngày càng lạnh đi, gã vội vàng đổi giọng.

"Mà này, bọn họ làm sao có cửa so sánh với Đỗ thiếu gia chứ! Anh mà đã ra tay thì đừng nói cô gái đó, mỹ nhân nào mà chẳng phải thuộc về anh?"

Gã nói tiếp với giọng điệu cợt nhả: "Cô gái đó chắc là thiếu tiền thôi. Đỗ thiếu gia cứ việc ném cho chút đỉnh, loại con gái này chỉ cần anh ra hiệu, cô ta sẽ làm mọi thứ anh muốn thôi..."

Nghe đến đây, người đàn ông cất máy ảnh đi, nhếch môi cười khẩy: "Về nhà mà tự rửa sạch mắt mình đi. Đừng để đôi mắt vẩn đục của anh biến mọi thứ anh nhìn thành dơ bẩn."

Lời đáp trả thẳng thừng khiến mặt gã kia tái mét.

Mưa như trút nước. Yến Thanh đứng nép mình dưới mái hiên trước cửa để tránh mưa. Nhìn trời đã ngả màu, cô biết đã không còn sớm nữa. Lúc từ trong hội trường đi ra, vì không có ô, người cô đã lấm tấm nước mưa, may mà không đến nỗi quá thảm hại.

Hai cô bạn cùng trường che ô đi ra, nhìn thấy Yến Thanh, không kìm được mà thốt lên: "A Thanh, hôm nay cậu diện đồ xinh quá!"

"Cảm ơn." Yến Thanh đáp, có phần ngượng ngùng. Ngày thường cô hiếm khi trang điểm, nhưng hôm nay là sinh nhật cô. Sau ngày hôm nay, cô sẽ tròn mười tám tuổi.

Yến Tu Văn từng nói sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật mười tám tuổi thật đặc biệt và đáng nhớ cho cô.

Cô cũng đã dự định sẽ ngỏ lời với anh vào ngày đặc biệt này.

Gà Mái Leo Núi

Yến Tu Văn lúc nào cũng khẳng định với hàng xóm rằng anh chỉ xem cô như em gái ruột. Nhưng cô, đâu cam lòng làm em gái anh.

Cô bạn đứng cạnh không kìm được tò mò, khẽ ghé sát vào thì thầm: "A Thanh, hôm nay cậu diện đồ xinh đẹp thế này, chắc là chuẩn bị gặp một người rất quan trọng lắm phải không?"

Bị trêu chọc, Yến Thanh khẽ khựng lại, đôi má lập tức ửng hồng: "Ừm... cũng coi như là vậy..." Cô bạn còn lại nghe vậy, vội kéo tay bạn mình đi, quay đầu vẫy tay với Yến Thanh: "Vậy bọn tớ không làm phiền cậu nữa nhé! Nhớ về sớm đấy, tối rồi, ngoài đường không an toàn đâu."

Hai cô gái vừa đi vừa đẩy nhau, xì xào to nhỏ: "Cậu làm gì thế? Tớ còn chưa hỏi kỹ mà."

"Sao cậu vô duyên thế! Không thấy cậu ấy cứ đứng đó à? Rõ ràng là đang đợi người rồi!"

"Hả? Đợi người á? Vậy tớ phải quay lại ngó xem mới được!"

"Trời ơi! Thôi ngay đi! Làm gì vậy hả? A Thanh vốn đã ngại ngùng rồi, cậu đừng có phá đám người ta nữa chứ! Đi nhanh lên!"

Mưa càng lúc càng nặng hạt, bầu trời cũng dần tối sầm. Gió thổi mạnh, quất từng hạt mưa lạnh buốt vào người cô. Tầm nhìn của Yến Thanh bắt đầu nhòe đi.

Trái tim vốn đang đập rộn ràng vì bao mong đợi, giờ đây chỉ còn lại sự nguội lạnh bởi gió mưa.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn