Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 617

Anh không thể cho Đỗ Phong Thanh thêm bất kỳ cơ hội nào nữa để tiếp cận cô.

"Thanh Thanh, chúng ta không giống họ. Chúng ta không già, không chết; với chúng ta, mấy chục năm cũng chỉ như một khoảnh khắc. Em nghĩ xem, một người phàm tục sẽ già đi, sẽ c.h.ế.t như anh ta, liệu có thể chấp nhận việc bản thân ngày một héo mòn trong khi người bên cạnh nhan sắc và tuổi trẻ vẫn vẹn nguyên không?"

Anh cố gắng thuyết phục Yến Thanh nhận ra sự thật, từ bỏ Đỗ Phong Thanh.

"Chỉ có những người giống nhau như chúng ta mới thật sự thuộc về nhau."

Anh đứng dậy, bước đến quỳ xuống trước mặt cô, chặt lấy tay cô, giọng trầm thấp đầy khẩn cầu: "Em còn nhớ chuyện trước đây anh từng nói, bảo em hãy suy nghĩ kỹ không..."

"Bây giờ, em đã có câu trả lời cho anh chưa?"

Anh ta nhìn chăm chú vào Yến Thanh, cô gái mà anh đã bảo vệ suốt hàng thập kỷ, bất kể thời gian trôi chảy. Cô gái mà anh nguyện dùng cả sinh mệnh để bảo vệ, chính là lẽ sống, là ý nghĩa duy nhất của anh trên thế gian này.

Không một ai, không một thứ gì có thể thay thế được cô trong lòng anh.

Bề ngoài anh cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực chất trái tim đang đập thình thịch, ẩn chứa một nỗi run rẩy khó tả.

Môi Yến Thanh khẽ mím chặt, cô chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình lạnh buốt đến thấu xương.

Những lời này, nếu là của nhiều năm về trước, cô hẳn đã rất muốn nghe. Nhưng muộn là muộn; muộn một ngày cũng đã là quá muộn, huống hồ là mấy chục năm, thậm chí cả trăm năm trường.

Cô nhẹ nhàng rút tay khỏi bàn tay đang siết chặt của Yến Tu Văn: "Xin lỗi, tôi không muốn tiếp tục nói chuyện tình yêu đôi lứa với anh."

Giọng Yến Thanh cứng rắn, như một nhát d.a.o sắc lạnh, xuyên thẳng vào tim Yến Tu Văn, không ngừng xoáy sâu vào vết thương lòng anh...

Yến Tu Văn siết chặt nắm đấm, trong lòng tràn đầy không cam tâm, ánh mắt xoáy sâu vào đôi mắt cô, tìm kiếm một tia hy vọng. Cô không hề né tránh, đôi mắt trong veo ấy không hề nói dối; từng câu từng chữ thốt ra đều là lời thật lòng, lạnh lùng và dứt khoát.

"Tôi không hề có loại tình cảm đó dành cho anh."

Có lẽ câu nói này vô cùng tàn nhẫn, nhưng lẽ ra cô nên nói ra từ rất sớm, chứ không nên kéo dài đến tận bây giờ mới dứt khoát.

Ngay khoảnh khắc cô nói ra lời đó, những ngón tay Yến Tu Văn cứng đờ lại. Trái tim anh ta như bị xé toạc thành từng mảnh, mà chính người vừa tự tay xé nát nó ngay trước mắt anh, giờ đây lại đang nhìn anh bằng ánh mắt vô cảm.

Anh ta từng vô số lần mơ về ngày trùng phùng của họ. Nên ngay khoảnh khắc gặp lại cô, anh đã không thể kiềm chế được bản thân. Bởi lẽ nỗi tuyệt vọng khi mất đi cô ấy vẫn còn quá rõ ràng trong tâm trí anh, khiến anh chỉ muốn ở bên cạnh cô mọi lúc mọi nơi, không rời nửa bước.

Nhưng giờ đây, nỗi tuyệt vọng mất đi cô lại một lần nữa hiện hữu rõ mồn một trước mắt anh.

Anh ta rất muốn quay về quá khứ, khi chỉ có riêng anh và Thanh Thanh, không có bất kỳ ai xen vào giữa... Nhưng không thể quay về được nữa. Mọi thứ hiện tại đã tan nát và vụn vỡ đến không thể cứu vãn.

Gà Mái Leo Núi

Thấy Yến Tu Văn cứ nhìn cô chằm chằm, không có vẻ gì là sẽ rời đi, Yến Thanh đành phải lên tiếng đuổi khéo: "Đã muộn rồi, tôi cần nghỉ ngơi."

Tối mai còn có một trận chiến khó khăn sắp phải đối mặt. Cô thực sự không muốn tiếp tục đối phó với những vấn đề tình cảm rắc rối của Yến Tu Văn lúc này. Bắt đầu từ tối nay, cô còn rất nhiều việc quan trọng phải làm, sẽ vô cùng bận rộn.

Cảm nhận được sự khó chịu và mất kiên nhẫn của Yến Thanh, Yến Tu Văn không nói gì thêm. Trái tim anh như chìm xuống tận đáy vực sâu, lê từng bước chân nặng nề rời khỏi phòng Yến Thanh. Đứng trước cửa phòng, nhìn cánh cửa vừa khép lại, bàn tay dưới ống tay áo anh ta siết chặt thành nắm đấm. "Thanh Thanh," anh thầm nghĩ, "đợi giải quyết xong mọi chuyện này, tất cả rồi sẽ bắt đầu lại từ đầu. Cho dù không thể quay về quá khứ, anh nhất định sẽ tìm ra cách để chúng ta bắt đầu lại, một lần nữa."

Tối hôm sau, Yến Thanh thay một bộ đồ gọn gàng, năng động. Lúc ra khỏi phòng, đi ngang qua phòng bà cụ Yến, cô chợt khựng bước.

Cánh cửa phòng khép hờ. Bà cụ Yến vốn đang ngồi lau chùi chiếc vòng ngọc, như cảm nhận được sự hiện diện của cô, bèn cất tiếng gọi: "Là Thanh Thanh phải không con?"

Yến Thanh vốn định lặng lẽ rời đi, tránh mặt mọi người, để không gặp bất kỳ ai, và cũng không để lại bất kỳ lưu luyến nào. Nhưng giờ đã bị phát hiện, sau một hồi do dự ngắn ngủi, cô vẫn đẩy cửa bước vào.

Bà cụ đối xử với cô, trước giờ vẫn luôn vô cùng tốt bụng.

Nhìn bộ trang phục gọn gàng của cô, bà cụ Yến mỉm cười: "Sắp ra ngoài à con?"

Yến Thanh khẽ gật đầu: "Vâng ạ, con có chút việc riêng cần ra ngoài."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn