Nhưng xem ra bây giờ rõ ràng không phải vậy. Quả nhiên là ảo giác của bản thân, là anh đang tự mình đa tình mà thôi.
Một nỗi chua xót dâng lên trong lòng anh. Suốt khoảng thời gian này, anh thậm chí đã tự nhủ rằng cô ấy dần có cảm tình với mình, đang từng chút một thích và chấp nhận anh.
Khóe môi Đỗ Phong Thanh khẽ trễ xuống, vẽ thành một nụ cười tự giễu… Rốt cuộc anh đang ảo tưởng điều gì vậy? Vốn dĩ đâu phải tình cảm nào cũng được đáp lại, là do chính anh cứ bám lấy người ta không chịu buông. Giờ đây, nếu nên buông, anh phải buông thật dứt khoát, đừng làm khó cô ấy nữa.
Thực ra Yến Thanh đang trầm ngâm suy nghĩ về câu hỏi Đỗ Phong Thanh vừa đưa ra: Tại sao lại chọn học luật…
“Có lẽ là vì những người còn sống hay đã khuất đều ôm quá nhiều nỗi oan khuất không thể nói thành lời.”
“Trời ban cho chúng ta lòng trắc ẩn nhưng lại không ban cho ta năng lực cứu độ chúng sinh. Rõ ràng bản thân cũng sống chẳng được như ý muốn, nhưng lại không nỡ nhìn thế gian khổ đau, luôn muốn làm chút gì đó cho họ.”
Gà Mái Leo Núi
Yến Thanh vừa nói vừa nghiêng đầu nhìn Đỗ Phong Thanh.
Đỗ Phong Thanh hơi sững người, chỉ cảm thấy lời này có chút quen thuộc, hình như đã nghe ở đâu đó rồi. Anh khẽ cười: “Anh đã xử nhiều vụ kiện, gặp qua luật sư không dưới trăm người cũng phải mấy chục. Ngược lại, anh thấy em rất hợp làm thẩm phán.”
Lời cô nói không bao giờ dài dòng, nhưng mỗi câu đều có giá trị.
Yến Thanh ngước nhìn bầu trời đêm. Đêm nay trời rất đẹp, không có nhiều mây. Ngày mai là rằm, mặt trăng tròn vành vạnh, treo cao trên bầu trời, vô cùng sáng tỏ.
Giống như người đang đứng bên cạnh cô, rạng rỡ nhưng vô cùng dịu dàng.
Thực ra điều cô không nói là, đối với chuyện đi học hay học ngành gì, cô chẳng có suy nghĩ gì sâu xa, tất cả chỉ để đối phó với nhà họ Yến. Học chuyên ngành này ít nhiều cũng chịu ảnh hưởng từ Đỗ Phong Thanh, dù sao thì lúc đó cô tiếp xúc với anh quả thực khá thường xuyên.
Cô khẽ gật đầu: “Cũng được.”
Trước mắt Đỗ Phong Thanh, hình ảnh cô khoác lên mình bộ trang phục thẩm phán hiện rõ mồn một. Cô vốn có năng lực đặc biệt, đòi quyền lợi cho người sống, nói thay lời người chết, một thân chính khí ngời ngời.
Cô thật sự rất tốt.
Một cô gái tốt đến vậy, rốt cuộc sau này sẽ thích người như thế nào đây?
Trong lúc trò chuyện, hai người đã về đến bên ngoài Yến gia.
“Em nghỉ ngơi sớm đi,” Đỗ Phong Thanh nhẹ nhàng nói. Yến Thanh gật đầu: “Vâng, anh cũng vậy.”
Anh vốn định đợi Yến Thanh vào nhà rồi mới rời đi. Nhưng không hiểu sao Yến Thanh hôm nay lại lạ thường. Bình thường cô đều quay người đi thẳng vào, nhưng hôm nay lại đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, chờ anh đi trước.
Hết cách, anh đành phải rời đi trước, không thể cứ đứng lì ở cửa nhà người ta mãi được.
Bóng Đỗ Phong Thanh vừa khuất dạng, Yến Thanh mới quay người bước vào biệt thự nhà họ Yến. Cả hai đều không hề hay biết, Yến Tu Văn đã âm thầm theo sát họ từ lúc nào. Cô vừa bước vào phòng, cánh cửa còn chưa kịp khép hẳn thì một bàn tay rắn chắc đã ngăn lại: "Thanh Thanh, chúng ta cần nói chuyện một lát."
Yến Thanh khẽ nhíu mày, ngước nhìn anh. Lại nói chuyện ư? Dường như dăm bữa nửa tháng anh lại tìm cô để nói chuyện một lần.
Trong phòng ngủ, hai người đối diện. Yến Thanh ngồi trên giường, Yến Tu Văn ngồi trên thảm tatami. Ánh sáng mờ ảo khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng nay càng thêm nặng nề.
"Đỗ Phong Thanh chỉ là một phàm nhân, sẽ già đi, sẽ chết. Anh ta không thể nào phù hợp với em được."
Yến Thanh nghe xong, cô không đáp lại. Cô cứ ngỡ anh biết chuyện gì đó sẽ xảy ra vào ngày mai nên muốn cảnh báo, hóa ra lại muốn bàn chuyện tình yêu đôi lứa.
Bàn tay Yến Tu Văn siết chặt đến mức đầu ngón tay tái nhợt. Anh rõ ràng biết lúc này không nên bận tâm đến chuyện tình cảm riêng tư, nên cố gạt hình bóng Đỗ Phong Thanh sang một bên. Thái Mẫn thì cứ như bốc hơi khỏi thế gian, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Thế nhưng, khi nhìn thấy họ sánh bước bên nhau, anh lại không tài nào hoàn toàn phớt lờ Đỗ Phong Thanh được. Anh sợ nếu cứ thờ ơ, Đỗ Phong Thanh sẽ thừa cơ chen chân vào giữa hai người họ.