Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 594

Tiểu R: [Dù sao thì cái cửa hàng của anh toàn nhân viên "chui" không có bằng cấp thật mà!]

Hồng Tử: [Phụ tá bác sĩ thì được, 9000 tệ sẽ sắp xếp cho cô.]

Tiểu R: [Chà, lương bổng hậu hĩnh thật, cả đời này tôi chưa từng thấy qua. Vài con mèo có c.h.ế.t thì đã sao, không đáng bận tâm, lương tâm vứt bỏ cũng chẳng sao. Cửa hàng "Diệu Kỳ" quả nhiên có "thực lực" ghê gớm!]

Tiểu R: [Bằng bác sĩ đều là giả, tôi biết mà.]

Hồng Tử: [Đừng nói bậy.]

Tiểu R: [Đừng sợ, tôi sắp đến cửa hàng anh làm việc rồi, biết mấy chuyện này cũng bình thường thôi. Yên tâm tôi không nói ra ngoài đâu, chúng ta cùng thuyền cả rồi mà.]

Hồng Tử: [Haha.]

Tiểu R: [Mai tôi đến phỏng vấn được không, tôi có kinh nghiệm.]

Gà Mái Leo Núi

Hồng Tử: [Được, phụ tá bác sĩ.]

Tiểu R: [Cái ông bác sĩ đó tôi biết, bằng không phải của chính chủ, là giả đó, hahaha không sao đâu, dù sao lừa những tay mơ mới vào nghề thì thừa sức.]

Tiểu R: [À đúng rồi, trong cửa hàng nhiều mèo bệnh thế, lỡ người ta mang về bị bệnh rồi tìm chúng ta thì sao, sợ họ kiện mình không?]

Hồng Tử: [Mai gặp mặt rồi nói cho cô biết.]

Tiểu R: [Giờ nói cho tôi thì có sao đâu, nói đi chứ, đến đó đông khách, để người ta nghe thấy mấy cái này thì không hay đâu.]

Hồng Tử: [Mai gặp.]

Tiểu R: [Anh ngốc à, để người khác nghe thấy thì làm sao?]

Hồng Tử không trả lời nữa. Một lúc sau, Tiểu R chửi thẳng luôn, thật sự không nhịn nổi.

Yến Thù chưa bao giờ thấy kẻ nào vừa ghê tởm vừa ngang ngược như vậy, lại còn gửi bao nhiêu là sticker động, cô nàng thầm xót xa cho mấy cái sticker sinh động kia khi bị kẻ đáng khinh này dùng.
Yến Thanh im lặng một lúc: "Cứ để họ tự quyết định đi."

Nếu họ muốn dùng áp lực dư luận để đòi lại công bằng thì đúng là có thể giúp đỡ. Còn nếu muốn đi theo những cách khác thì dù có vin vào việc đối phương không có bác sĩ thú y có chứng chỉ hành nghề cũng hoàn toàn vô dụng.

Tối hôm đó, Yến Tu Văn xách đồ ăn khuya về. Khoảnh khắc mở cửa, anh suýt nữa thì tưởng mình vào nhầm nhà.

Phòng khách giờ có cả tivi lẫn đủ loại đồ trang trí. Nơi vốn chỉ toàn một màu đen, trắng, xám u ám, giờ đây đủ sắc màu, trông lòe loẹt hẳn lên.

Yến Thù đang thư thả đắp mặt nạ trên sofa, thấy Yến Tu Văn về liền bật phắt dậy như lò xo: "Chú út, chú về rồi ạ!"

Miếng mặt nạ trắng bệch vẫn dán trên mặt, trông cô nàng chẳng khác gì một ma nữ bước ra từ phim kinh dị.

Yến Tu Văn liếc cô một cái, đặt hai phần đồ ăn khuya xuống: "Chị cháu đâu?"

Yến Thù chớp mắt, chỉ tay về phía phòng ngủ, rồi ánh mắt dừng lại trên hai phần đồ ăn khuya kia. Mùi thơm nồng nàn xộc thẳng vào mũi khiến cô nàng đưa ánh mắt đầy mong đợi nhìn Yến Tu Văn: "Chú út, có phần của cháu không ạ?"

Đồ ăn khuya trông chỉ có hai phần.

"Chú ăn rồi." Nói rồi, Yến Tu Văn thay giày xong liền bước về phía phòng Yến Thanh, gõ cửa một cái rồi đi thẳng vào.

Yến Thù liền lột phăng miếng mặt nạ trên mặt. Ai dè chú út lại còn mua đồ ăn khuya nữa chứ, đúng là sống riêng có khác, sướng thật. Chứ ở nhà mà có bố cô ấy ở đó, làm gì có chuyện được thoải mái ăn uống đêm khuya thế này.

Lúc này trong phòng, Yến Tu Văn trầm giọng hỏi: "Em biết Mục Thuần là người của Thái Mẫn ngay từ đầu sao?”

Yến Thanh nhìn anh: "Có vấn đề gì à? Biết Mục Thuần là người của ai thì có vấn đề gì sao?"

Rõ ràng là Yến Tu Văn hôm nay mới biết chuyện này. Nếu không phải đang điều tra một vụ án khác, tình cờ phát hiện Mục Thuần và Thái Mẫn gặp nhau qua camera giám sát thì anh ta đã chẳng hay biết gì.

Thái Mẫn đang nhắm vào năng lực của Yến Thanh, cũng như nguồn sức mạnh vốn thuộc về anh trai hắn đang ngủ yên trong cơ thể cô. Yến Thanh cũng muốn nhân cơ hội này để dứt điểm Thái Mẫn một lần và mãi mãi.

Yến Thanh không hiểu tại sao Yến Tu Văn mãi không chịu ra tay với Thái Mẫn. Hắn g.i.ế.c người, luyện hóa hồn sống, thay đổi số mệnh của người khác, bản thân đã trường sinh bất tử, vậy mà lòng tham lại vô cùng vô tận, cứ như muốn xưng thần vậy?

 


 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn