Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 593

Yến Thù nhíu mày, nhìn Yến Thanh: "Chị ơi, nhưng nếu không hủy hợp đồng, họ vẫn phải tự bỏ tiền chữa trị cho mèo con. Còn nếu muốn hủy hợp đồng mà không phải bồi thường, chẳng phải sẽ phải nhìn lũ mèo con c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn ư?"

"Nếu không hủy hợp đồng, lại không có tiền tiếp tục chữa trị thì chỉ có thể gửi mèo về cửa hàng để chữa. Nhưng cửa hàng thậm chí không có một bác sĩ thú y có chứng chỉ hành nghề, gửi về đó chẳng khác nào đưa chúng vào chỗ c.h.ế.t ư?"

"Đến khi mèo chết, cửa hàng lại đưa cho một con mèo con mới, và mọi chuyện lại tiếp diễn. Đây rõ ràng là một vòng luẩn quẩn không lối thoát."

Yến Thanh gật đầu: "Đúng là một vấn đề nan giải. Vậy nếu chúng ta tấn công vào việc cửa hàng không có bác sĩ thú y có chứng chỉ hành nghề thì sao?"

Ánh mắt Đỗ Phong Thanh lướt qua các điều khoản trên bản hợp đồng, chậm rãi nói: "Có thể thử từ một khía cạnh khác, ví dụ như gây áp lực dư luận."

"Dù sao thì theo như em nói, chuyện này báo cảnh sát cũng không giải quyết được gì, hiện tại cũng không thích hợp để khởi kiện hủy hợp đồng. Có thể thử dùng dư luận để phơi bày sự thật."

Sử dụng dư luận gây áp lực lên những cửa hàng nhận nuôi vô lương tâm như thế này cũng có thể hạn chế thêm số người bị hại. Nói thật lòng, đây là con đường duy nhất lúc này rồi.

Yến Thù thở dài thườn thượt. Cô cứ ngỡ rằng pháp luật có thể giải quyết mọi thứ, rằng mọi người đều tuân thủ luật pháp và pháp luật sẽ bảo vệ tất cả mọi người. Nhưng không ngờ, lần này lại bất lực hoàn toàn như thế này.

Yến Thanh, người vừa trải qua bão dư luận, hiểu rõ hơn ai hết sức mạnh kinh hoàng của nó. Một khi bị công khai, sức lan tỏa sẽ vô cùng lớn, vô số phương tiện truyền thông sẽ tranh nhau giật tít, đưa tin, phỏng vấn người bị hại. Cửa hàng này sẽ sớm bị đình chỉ hoạt động để chấn chỉnh, và dưới áp lực dư luận, có lẽ cũng khó lòng mà tiếp tục hoạt động.

Đỗ Phong Thanh khẽ đưa ra lời khuyên, ánh mắt bình tĩnh nhìn người đối diện. Chỉ khi nắm thế chủ động trong tay mới có thể xoay chuyển tình thế, nếu không, bản hợp đồng này sẽ mãi trói buộc tất cả họ.

Yến Thanh gật đầu: "Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh. Hôm khác tôi sẽ mời anh một bữa ăn thịnh soạn để cảm ơn."

Đỗ Phong Thanh nhướng mày, khẽ cười: "Đừng khách sáo thế."

Về đến nhà, Yến Thù đang trò chuyện trong một nhóm chat với những cô gái cùng cảnh ngộ. Nhóm có khoảng hai mươi người, đều là nạn nhân của cửa hàng đó. Nhiều người đã gửi video và ảnh của mèo con; có người đã đưa mèo đến bệnh viện thú y khác để chữa trị, và bác sĩ nói rằng khó lòng trụ được thêm mấy ngày nữa, cần chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất.

Cũng có người đăng ảnh chụp màn hình đoạn chat với quản lý cửa hàng nhận nuôi tên Hồng Tử đó, khiến Yến Thù giận đến sôi máu.

"Chị xem này, cái tên Hồng Tử đó thật đáng ghét!"

Yến Thù cúi xuống nhìn, từng tấm ảnh chụp màn hình đoạn chat lần lượt hiện ra trước mắt cô...

Cư dân mạng "Tiểu R" gửi một tấm ảnh chụp màn hình bài bóc phốt trên các diễn đàn mạng, tố cáo cửa hàng chỉ toàn dùng hợp đồng để chèn ép, coi thường sức khỏe mèo, dưới danh nghĩa nhận nuôi miễn phí để bán kèm các sản phẩm, bán mèo bệnh, mèo c.h.ế.t yểu, không có bác sĩ thú y có chứng chỉ hành nghề nhưng lại ngang nhiên bán cả bảo hiểm y tế thú cưng!

Tiểu R: [Có lầm không vậy! Mấy người kiếm tiền thất đức đến độ điên rồ rồi à?]

Hồng Tử: [Haha, buồn cười thật đấy, có gì to tát đâu.]

Hồng Tử: [Cười c.h.ế.t mất. [kèm ảnh cười mỉa mai]]

Tiểu R: [Ừ đúng rồi, mấy người kiếm được tiền là được, mèo c.h.ế.t hay không cũng chẳng liên quan gì nhỉ.]

Gà Mái Leo Núi

Hồng Tử: [Tôi đâu có nói thế, tôi chỉ là người làm thuê thôi.]

Hồng Tử: [Có muốn đến cửa hàng bọn tôi làm thêm không? [kèm ảnh mặt cười cợt nhả]]

Tiểu R: [Anh mà kiếm được tiền thì cười là phải rồi. Chỉ là mấy con mèo cỏn con ấy mà, sống hay chết, bệnh hay tật thì cũng chẳng mảy may ảnh hưởng đến chuyện kiếm tiền của anh đâu.]

Hồng Tử: [Cô có muốn đến làm thêm không, bọn tôi vẫn đang tuyển người.]

Hồng Tử: [Ảnh dễ thương.]

Tiểu R: [Vậy à, tôi muốn làm bác sĩ ở cửa hàng anh, lương cao chút, được không?]

Hồng Tử: [Được.]

Tiểu R: [Nhưng tôi không có bằng cấp.]

Hồng Tử: [Không được.]

Tiểu R: [Làm giả một cái là được chứ gì.]

Hồng Tử: [Haha.]

 


 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn