Mãi một lúc lâu sau, bàn tay buông thõng bên sườn của hắn mới khẽ siết lại, gượng gạo nặn ra một nụ cười: “Được, vậy làm phiền muội rồi.”
5
Thực ra chẳng có gì làm phiền cả.
Ta và Thẩm Tịnh Nghi cũng không hề rơi vào cảnh giương cung bạt kiếm như trong tưởng tượng của hắn.
Tạ Hạc Vân chân trước bước đi, Thẩm Tịnh Nghi đã lập tức quỳ sụp xuống trước mặt ta, nhưng những lời nghẹn ngào nàng thốt ra lại là lời bái tạ: “Giang tiểu thư, đại ân đại đức của người Tịnh Nghi xin ghi tạc trong lòng. Nếu có cơ duyên, ta nhất định sẽ kết cỏ ngậm vành báo đáp.”
Tính ra, số lần ta gặp nàng chẳng đáng là bao.
Lần gặp trước là vào ngày thứ hai sau khi ta từ chỗ vị đạo sĩ trở về.
Lần đó, nàng cũng quỳ xuống trước mặt ta, thẳng thắn thú nhận tất cả: “Giang tỷ tỷ, tấm bùa Hạc Vân ca ca tặng tỷ chẳng phải để cầu bình an đâu, mà là dùng để đổi lấy sự độ lượng của tỷ, để tỷ dung túng cho huynh ấy nạp muội làm thiếp đấy. Muội nghe danh huynh ấy từng hứa hẹn với tỷ một đời một kiếp một đôi người, nhưng những ngày trước, huynh ấy cũng đã hứa hẹn điều tương tự với muội. Giang tỷ tỷ, những lời này tuy muội nói ra có chỗ không phải nhưng huynh ấy là kẻ ba lòng hai dạ, không chịu nổi sự cám dỗ, đối với tỷ mà nói có lẽ không phải lương phối. Nhưng trên mặt muội đã bị khắc chữ, đối với muội mà nói, huynh ấy đã là chốn tá túc tốt nhất rồi.”
Ta không rõ vì sao nàng lại nói với ta những lời này?
Lúc bấy giờ, về mặt tình cảm, ta vô cùng chán ghét nàng.
Nhưng về lý trí, ta lại vô cùng tỉnh táo để hiểu rằng, mặc dù nàng cũng có lỗi nhưng ngày hôm nay dẫu không có một Thẩm Tịnh Nghi, thì tương lai cũng sẽ xuất hiện Trần Tịnh Nghi, Vương Tịnh Nghi mà thôi.
Suy cho cùng, không phải sự xuất hiện của nàng đã làm thay đổi Tạ Hạc Vân, mà là bản chất Tạ Hạc Vân vốn dĩ đã là kẻ ý chí dễ lung lay, không thể trước sau như một.
Thế là ngày hôm đó, ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu: “Được, ta tác thành cho muội.”
Ta đề xuất thay đổi hôn thư.
Đề xuất vào ngày thành thân, nàng sẽ là người thay thế ta bước lên chiếc kiệu hoa của Tạ gia, danh chính ngôn thuận làm chính thê của Tạ Hạc Vân.
Nàng không một chút đắn đo, lập tức gật đầu bằng lòng.
Nhìn ra được tâm tư riêng của ta, nàng còn lên tiếng bảo đảm: “Sau khi vụ án thuế muối được bình phản, triều đình có ban xuống một khoản tiền, đủ để muội tự sắm sửa của hồi môn, không cần tỷ tỷ phải bận lòng. Tỷ tỷ nếu đã không cần Hạc Vân ca ca nữa, cũng có thể giao lại canh thiếp cùng giấy hủy hôn cho muội, ngày thành thân muội sẽ mang tới Tạ phủ. Chỉ cần Giang tỷ tỷ tương trợ muội trở thành chủ mẫu Tạ phủ, ngày thành thân dẫu kết cục có ra sao, một mình muội xin gánh vác toàn bộ trách nhiệm.”
Trong lời nói của nàng có bao nhiêu phần chân tâm, ta không rõ, cũng chẳng buồn kiểm chứng.
Ta đỡ nàng đứng dậy từ dưới đất, bình thản mỉm cười: “Khóc cái gì chứ? Còn hai ngày nữa là thành thân rồi, làm tân nương thì phải thật xinh đẹp chứ!”
6 Góc nhìn của Tạ Hạc Vân
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày đại hôn, Tạ phủ vô cùng náo nhiệt. Ai nấy đều nói cười hỉ hả, ai nấy đều chúc tụng Tạ Hạc Vân đã toại nguyện cưới được thiên kim Giang gia.
Đúng vậy, tuy nói Tạ Hạc Vân đã hứa với Thẩm Tịnh Nghi hôm nay sẽ đồng thời nạp nàng vào phủ, nhưng chuyện này hắn không hề hé răng nửa lời với bất kỳ ai.
Hắn nghĩ, Minh Nguyệt là thiên kim khuê các, hắn phải cho nàng thể diện của một chính thê. Cho nên hắn mới đi cầu tấm bùa khiến nàng trở nên hiền thục độ lượng kia để thương lượng với nàng.
Cho nên hôm nay hắn chuẩn bị kiệu tám người khiêng, từ sớm đã long trọng đi đón dâu.
Thậm chí kiệu nhỏ nạp Thẩm Tịnh Nghi vào phủ, hắn cũng chỉ phái hai tên gia đinh đi đưa đón, bản thân đến một ánh mắt cũng chẳng thèm ngó qua.
Rõ ràng mọi chuyện đều diễn ra đúng như tâm nguyện, nhưng dạo gần đây hắn cứ luôn có cảm giác hoảng hốt bồn chồn.
Rõ ràng ngày hôm nay không hề xảy ra một chút sai sót nào, hắn lại cảm thấy bất an vô cùng.
Nỗi bất an ấy cứ kéo dài mãi cho đến khi hắn đón dâu về phủ, kéo dài đến lúc bái đường xong, bị chuốc rượu say khướt rồi được người ta đẩy vào tân phòng.
Cho đến khi hắn nhìn thấy trên giường hỷ, một bóng người đội khăn voan đỏ đang ngồi chờ đợi hắn. Trái tim bất an của hắn lúc này như mới tìm được chốn dung thân.
Hắn bước lại gần, dịu dàng nói: “Minh Nguyệt, chúng ta cuối cùng cũng thành thân rồi. Nàng yên tâm, hôm nay ta dẫu có nạp A Tịnh vào phủ, nhưng đối với nàng ấy, ta chỉ là đang báo đáp ân tình mà thôi. Nàng mới là thê t.ử duy nhất của ta, dẫu là nàng ấy hay ai khác, tương lai đều không thể đe dọa đến vị trí của nàng.”
Trên giường hỷ, thân hình tân nương khẽ lay động. Cứ ngỡ Giang Minh Nguyệt đang cảm động khóc thầm, Tạ Hạc Vân bỗng thấy lòng tràn ngập nôn nóng.
Hắn cầm lấy thanh cân hỷ, tiếng tim đập “thình thịch” liên hồi khiến đôi tay hắn không tự chủ được mà run rẩy.
Sợ làm kinh động đến thê t.ử của mình, hắn nín thở. Khoảng cách ngắn ngủi chỉ vài bước chân mà hắn ngỡ như đã bước đi cả thế kỷ.
Cuối cùng, hắn khẽ khều một góc khăn voan đỏ lên: “Minh Nguyệt, ta hứa với nàng, sau này ta tuyệt đối không chạm vào nàng ấy. Đợi qua ngày hôm nay, chúng ta lại có thể trở về như ngày xưa rồi...”
Hắn cứ ngỡ những lời bộc bạch chân tình này có thể đổi lấy sự thấu hiểu của Giang Minh Nguyệt, cũng ngỡ ngày hôm nay sẽ là một khởi đầu mới của hai người.
Thế nhưng, dưới chiếc khăn voan đỏ được vén lên kia lại là một gương mặt đầm đìa nước mắt, một gương mặt hoàn toàn không thuộc về Giang Minh Nguyệt.
Bên tai vang lên một tiếng “ầm” ch.ói tai, tựa như sét đ.á.n.h ngang tai. Hắn bị kinh hãi đến mức suýt chút nữa ngã nhào.
Đầu óc trống rỗng, cơn say rượu lập tức bay biến sạch sành sanh. Thẫn thờ mất một lúc lâu, hắn mới tìm lại được giọng nói của chính mình: “A... A Tịnh? Minh Nguyệt đâu? Sao muội lại ở nơi này?”
Mà Thẩm Tịnh Nghi thì nghẹn ngào đáp: “Hạc Vân ca ca, hôn thư huynh không xem sao? Người huynh cưới vốn dĩ là muội mà.”
5
Thực ra chẳng có gì làm phiền cả.
Ta và Thẩm Tịnh Nghi cũng không hề rơi vào cảnh giương cung bạt kiếm như trong tưởng tượng của hắn.
Tạ Hạc Vân chân trước bước đi, Thẩm Tịnh Nghi đã lập tức quỳ sụp xuống trước mặt ta, nhưng những lời nghẹn ngào nàng thốt ra lại là lời bái tạ: “Giang tiểu thư, đại ân đại đức của người Tịnh Nghi xin ghi tạc trong lòng. Nếu có cơ duyên, ta nhất định sẽ kết cỏ ngậm vành báo đáp.”
Tính ra, số lần ta gặp nàng chẳng đáng là bao.
Lần gặp trước là vào ngày thứ hai sau khi ta từ chỗ vị đạo sĩ trở về.
Lần đó, nàng cũng quỳ xuống trước mặt ta, thẳng thắn thú nhận tất cả: “Giang tỷ tỷ, tấm bùa Hạc Vân ca ca tặng tỷ chẳng phải để cầu bình an đâu, mà là dùng để đổi lấy sự độ lượng của tỷ, để tỷ dung túng cho huynh ấy nạp muội làm thiếp đấy. Muội nghe danh huynh ấy từng hứa hẹn với tỷ một đời một kiếp một đôi người, nhưng những ngày trước, huynh ấy cũng đã hứa hẹn điều tương tự với muội. Giang tỷ tỷ, những lời này tuy muội nói ra có chỗ không phải nhưng huynh ấy là kẻ ba lòng hai dạ, không chịu nổi sự cám dỗ, đối với tỷ mà nói có lẽ không phải lương phối. Nhưng trên mặt muội đã bị khắc chữ, đối với muội mà nói, huynh ấy đã là chốn tá túc tốt nhất rồi.”
Ta không rõ vì sao nàng lại nói với ta những lời này?
Lúc bấy giờ, về mặt tình cảm, ta vô cùng chán ghét nàng.
Nhưng về lý trí, ta lại vô cùng tỉnh táo để hiểu rằng, mặc dù nàng cũng có lỗi nhưng ngày hôm nay dẫu không có một Thẩm Tịnh Nghi, thì tương lai cũng sẽ xuất hiện Trần Tịnh Nghi, Vương Tịnh Nghi mà thôi.
Suy cho cùng, không phải sự xuất hiện của nàng đã làm thay đổi Tạ Hạc Vân, mà là bản chất Tạ Hạc Vân vốn dĩ đã là kẻ ý chí dễ lung lay, không thể trước sau như một.
Thế là ngày hôm đó, ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu: “Được, ta tác thành cho muội.”
Ta đề xuất thay đổi hôn thư.
Đề xuất vào ngày thành thân, nàng sẽ là người thay thế ta bước lên chiếc kiệu hoa của Tạ gia, danh chính ngôn thuận làm chính thê của Tạ Hạc Vân.
Nàng không một chút đắn đo, lập tức gật đầu bằng lòng.
Nhìn ra được tâm tư riêng của ta, nàng còn lên tiếng bảo đảm: “Sau khi vụ án thuế muối được bình phản, triều đình có ban xuống một khoản tiền, đủ để muội tự sắm sửa của hồi môn, không cần tỷ tỷ phải bận lòng. Tỷ tỷ nếu đã không cần Hạc Vân ca ca nữa, cũng có thể giao lại canh thiếp cùng giấy hủy hôn cho muội, ngày thành thân muội sẽ mang tới Tạ phủ. Chỉ cần Giang tỷ tỷ tương trợ muội trở thành chủ mẫu Tạ phủ, ngày thành thân dẫu kết cục có ra sao, một mình muội xin gánh vác toàn bộ trách nhiệm.”
Trong lời nói của nàng có bao nhiêu phần chân tâm, ta không rõ, cũng chẳng buồn kiểm chứng.
Ta đỡ nàng đứng dậy từ dưới đất, bình thản mỉm cười: “Khóc cái gì chứ? Còn hai ngày nữa là thành thân rồi, làm tân nương thì phải thật xinh đẹp chứ!”
6 Góc nhìn của Tạ Hạc Vân
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày đại hôn, Tạ phủ vô cùng náo nhiệt. Ai nấy đều nói cười hỉ hả, ai nấy đều chúc tụng Tạ Hạc Vân đã toại nguyện cưới được thiên kim Giang gia.
Đúng vậy, tuy nói Tạ Hạc Vân đã hứa với Thẩm Tịnh Nghi hôm nay sẽ đồng thời nạp nàng vào phủ, nhưng chuyện này hắn không hề hé răng nửa lời với bất kỳ ai.
Hắn nghĩ, Minh Nguyệt là thiên kim khuê các, hắn phải cho nàng thể diện của một chính thê. Cho nên hắn mới đi cầu tấm bùa khiến nàng trở nên hiền thục độ lượng kia để thương lượng với nàng.
Cho nên hôm nay hắn chuẩn bị kiệu tám người khiêng, từ sớm đã long trọng đi đón dâu.
Thậm chí kiệu nhỏ nạp Thẩm Tịnh Nghi vào phủ, hắn cũng chỉ phái hai tên gia đinh đi đưa đón, bản thân đến một ánh mắt cũng chẳng thèm ngó qua.
Rõ ràng mọi chuyện đều diễn ra đúng như tâm nguyện, nhưng dạo gần đây hắn cứ luôn có cảm giác hoảng hốt bồn chồn.
Rõ ràng ngày hôm nay không hề xảy ra một chút sai sót nào, hắn lại cảm thấy bất an vô cùng.
Nỗi bất an ấy cứ kéo dài mãi cho đến khi hắn đón dâu về phủ, kéo dài đến lúc bái đường xong, bị chuốc rượu say khướt rồi được người ta đẩy vào tân phòng.
Cho đến khi hắn nhìn thấy trên giường hỷ, một bóng người đội khăn voan đỏ đang ngồi chờ đợi hắn. Trái tim bất an của hắn lúc này như mới tìm được chốn dung thân.
Hắn bước lại gần, dịu dàng nói: “Minh Nguyệt, chúng ta cuối cùng cũng thành thân rồi. Nàng yên tâm, hôm nay ta dẫu có nạp A Tịnh vào phủ, nhưng đối với nàng ấy, ta chỉ là đang báo đáp ân tình mà thôi. Nàng mới là thê t.ử duy nhất của ta, dẫu là nàng ấy hay ai khác, tương lai đều không thể đe dọa đến vị trí của nàng.”
Trên giường hỷ, thân hình tân nương khẽ lay động. Cứ ngỡ Giang Minh Nguyệt đang cảm động khóc thầm, Tạ Hạc Vân bỗng thấy lòng tràn ngập nôn nóng.
Hắn cầm lấy thanh cân hỷ, tiếng tim đập “thình thịch” liên hồi khiến đôi tay hắn không tự chủ được mà run rẩy.
Sợ làm kinh động đến thê t.ử của mình, hắn nín thở. Khoảng cách ngắn ngủi chỉ vài bước chân mà hắn ngỡ như đã bước đi cả thế kỷ.
Cuối cùng, hắn khẽ khều một góc khăn voan đỏ lên: “Minh Nguyệt, ta hứa với nàng, sau này ta tuyệt đối không chạm vào nàng ấy. Đợi qua ngày hôm nay, chúng ta lại có thể trở về như ngày xưa rồi...”
Hắn cứ ngỡ những lời bộc bạch chân tình này có thể đổi lấy sự thấu hiểu của Giang Minh Nguyệt, cũng ngỡ ngày hôm nay sẽ là một khởi đầu mới của hai người.
Thế nhưng, dưới chiếc khăn voan đỏ được vén lên kia lại là một gương mặt đầm đìa nước mắt, một gương mặt hoàn toàn không thuộc về Giang Minh Nguyệt.
Bên tai vang lên một tiếng “ầm” ch.ói tai, tựa như sét đ.á.n.h ngang tai. Hắn bị kinh hãi đến mức suýt chút nữa ngã nhào.
Đầu óc trống rỗng, cơn say rượu lập tức bay biến sạch sành sanh. Thẫn thờ mất một lúc lâu, hắn mới tìm lại được giọng nói của chính mình: “A... A Tịnh? Minh Nguyệt đâu? Sao muội lại ở nơi này?”
Mà Thẩm Tịnh Nghi thì nghẹn ngào đáp: “Hạc Vân ca ca, hôn thư huynh không xem sao? Người huynh cưới vốn dĩ là muội mà.”