3
Thẩm Tịnh Nghi trở về khi ta và Tạ Hạc Vân vừa định thân được hai tháng.
Ngày hôm đó, trời đổ mưa tầm tã.
Trước cửa huyện nha, nàng không hề che ô, ôm một bọc hành lý nhỏ đứng chịu trận giữa cơn mưa lớn, giọng điệu thê lương ai oán: “Tạ gia ca ca, muội vốn không muốn đến tìm huynh, nhưng muội thực sự đã không còn nơi nào để đi nữa rồi...”
Tạ Hạc Vân bước ra, vừa vặn đỡ lấy thân hình đang ngất lịm của nàng. Trước bao ánh mắt của thiên hạ, hắn bế thốc thân thể ướt sũng của nàng vào trong huyện nha.
Ngay đêm hôm đó, hắn đã đưa nàng ta về thẳng Tạ gia. Chuyện này, mãi tới bảy ngày sau ta mới được biết.
Có người hỏi mẹ ta: “Nghe nói con rể tương lai nhà bà dẫn một cô nương về phủ, cô nương đó là ai thế? Là ngoại thất hắn nuôi bên ngoài sao?”
Khi ấy, hắn mới vội vã mời ta đến Tạ phủ để giải thích.
Hắn phân trần về thân thế của Thẩm Tịnh Nghi, nói: “Minh Nguyệt, A Tịnh đáng thương lắm, muội gặp nàng ấy rồi sẽ biết, trên mặt nàng ấy bị khắc chữ, ta đối với nàng ấy tuyệt đối không có chút tình cảm nam nữ.”
Hắn còn nói: “Muội yên tâm, qua vài ngày nữa ta sẽ mua một căn trạch viện rồi sắp xếp cho nàng ấy dọn qua đó.”
Nhưng những lời này lại bị Thẩm Tịnh Nghi lén đi theo nghe thấy hết.
Thẩm Tịnh Nghi nước mắt ngắn dài nghẹn ngào: “Hạc Vân ca ca, muội không phải hạng nữ t.ử không biết tự trọng, huynh yên tâm, muội tuyệt đối không làm huynh phải khó xử.”
Nói xong nàng ta liền chạy vụt đi.
Nàng ta chạy vào một ngôi miếu hoang định treo cổ tự vẫn, Tạ Hạc Vân hay tin liền đuổi theo cứu mạng. Trong ngôi miếu hoang ấy rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì, ta không cách nào rõ được.
Chỉ biết kể từ đó về sau, việc dọn ra trạch viện khác của Thẩm Tịnh Nghi cứ thế bị trì hoãn hết lần này đến lần khác.
Khi ta gặng hỏi lại, Tạ Hạc Vân liền lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Minh Nguyệt, ta chỉ xem A Tịnh như muội muội ruột thịt, vì sao muội không thể tỏ ra độ lượng một chút chứ? Chẳng lẽ cứ phải dồn nàng ấy vào đường c.h.ế.t thì muội mới vừa lòng hả dạ sao?”
Thế nhưng ta vốn dĩ đâu phải một nữ t.ử có lòng bồ tát, biết bao dung như vậy.
Một ngày trước khi lựa chọn canh thiếp, ta rõ ràng đã hỏi hắn: “Ta chỉ cầu một mối nhân duyên một đời một kiếp một đôi như cha mẹ ta, chỉ mong phu quân của ta chỉ có duy nhất mình ta, không dung thêm ai khác, chàng có làm được không?”
Hắn dứt khoát đáp “Được”, ta mới bằng lòng chọn hắn.
Vậy mà hắn lại nuốt lời.
Hắn năm lần bảy lượt vì Thẩm Tịnh Nghi mà phá vỡ lệ thường. Thân phận của Thẩm Tịnh Nghi, cũng từ “con gái của ân nhân” biến thành “muội muội” rồi lại biến thành “thiếp thất sắp nạp vào phủ”.
Thậm chí để ta có thể mở lòng tiếp nhận Thẩm Tịnh Nghi, để nàng ta cùng bước vào cửa phủ trong một ngày với ta, hắn không tiếc vung tiền vạn bạc đi cầu bùa có thể khiến ta trở nên “độ lượng” này.
Hắn đâu có ngờ. Ngày hắn đi cầu bùa, ta cũng có mặt ở đó.
Chỉ cách nhau một cánh cửa, ta nghe thấy giọng điệu của hắn nói với đạo sĩ: “Vị hôn thê của ta cái gì cũng tốt, duy chỉ có tính ghen tuông là quá nặng, trong mắt không chấp nhận nổi một hạt cát. Nhưng A Tịnh thật quá đáng thương, nếu ta không nạp nàng vào phủ, thế gian này sẽ không còn chốn dung thân cho nàng nữa. Nghe danh bùa chú chỗ đạo trưởng cầu gì được nấy, chẳng hay có tấm bùa nào có thể khiến nữ t.ử trở nên hiền thục độ lượng, biết bao dung không?”
Khi biết được phải ba quỳ chín lạy thì bùa mới linh nghiệm, hắn chẳng thèm suy nghĩ lấy một giây đã quỳ sụp xuống.
Hắn quả thực đã quỳ đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bốn mươi chín ngày trôi qua, đúng như tâm nguyện của hắn, ta đã học được cách độ lượng.
Độ lượng đến mức không cần hắn nữa. Độ lượng đến mức, cái tên của tân nương trên tờ hôn thư kia, chẳng còn là ta.
4
Chuyện để Thẩm Tịnh Nghi xuất giá từ Giang gia, ta đã bàn bạc kỹ lưỡng với cha mẹ.
Cho nên ngày thứ ba, khi thấy Tạ Hạc Vân đưa Thẩm Tịnh Nghi tới, họ cũng chẳng nói nửa lời trách móc.
Ngược lại là Tạ Hạc Vân, cứ nơm nớp lo sợ Thẩm Tịnh Nghi ở không quen, năm lần bảy lượt dặn dò ta: “A Tịnh nhát gan lắm, nếu bá phụ bá mẫu không có việc gì quan trọng, mong hãy hạn chế qua quấy rầy nàng ấy. Những năm qua nàng ấy chịu đói chịu rét nếm trải bao đau khổ, tỳ vị không tốt, cơm nước thức ăn chớ nên quá cứng. Còn nữa, mấy hôm trước nàng ấy vừa nhiễm phong hàn, t.h.u.ố.c ta cũng mang tới rồi, làm phiền muội để mắt trông chừng nàng ấy uống, nàng ấy sợ đắng lắm.”
Hắn chu toàn mọi việc từng chân tơ kẽ tóc.
Dặn dò kỹ lưỡng xong xuôi, hắn mới lấy một chiếc hộp gấm tinh xảo từ trong tay áo ra trao cho ta: “Phải rồi Minh Nguyệt, hôm qua ta đi qua Thúy Vi Các thấy chiếc trâm ngọc này rất hợp với muội, đặc biệt mua lại. Tặng muội này, muội có thích không?”
Đặc biệt mua cho ta sao? Nhưng chiếc trâm ngọc này là cùng một bộ với chiếc vòng ngọc, bộ d.a.o cùng trang sức trên đầu của Thẩm Tịnh Nghi.
Rõ ràng là thứ Thẩm Tịnh Nghi không chọn nữa mới đến tay ta.
“Không cần đâu, tặng cho Thẩm cô nương đi. Những thứ trâm ngọc kiểu dáng thế này, ta có nhiều lắm.”
Ta dửng dưng nhìn hắn, không thèm đón lấy. Lời vừa dứt, tầm mắt ta vừa vặn dừng lại nơi bả vai của hắn.
Hôm nay, hắn vận một chiếc cẩm bào màu nguyệt bạch, sắc áo thanh nhã ấy lại càng làm nổi bật lên vết phấn thơm cùng dấu son môi trên vai.
Hắn thuận theo ánh mắt của ta cúi đầu nhìn xuống, tựa như lúc này mới chú ý tới dấu son kia, vội vã giải thích: “Lúc xuống xe A Tịnh đứng không vững, son phấn này chắc là dính phải khi ta đưa tay đỡ nàng ấy mà thôi. Minh Nguyệt, muội biết đấy, nàng ấy dẫu gì cũng là phận nữ nhi, lại đang độ tuổi thích chăm chút dung nhan, vậy mà trên mặt lại bị khắc chữ, khó tránh khỏi tự ti, phải trang điểm điểm xuyết một chút. Muội sẽ không giận đâu, đúng không?”
Dạo gần đây, hắn rất thích hỏi ta câu này, giống như đang không ngừng thăm dò hiệu lực của tấm bùa chú kia vậy.
Hắn từng hẹn ta và Thẩm Tịnh Nghi đến Tạ phủ, cố ý cười nói vui vẻ với nàng ta, rồi quay sang bảo ta: “Minh Nguyệt, ta và A Tịnh nhiều năm không gặp, có hơi nhiều chuyện để nói, muội đừng giận nhé!”
Lại có lần khi ta và Thẩm Tịnh Nghi cùng bước hụt chân xuống lầu, hắn cố tình né tránh bàn tay ta để ôm lấy nàng ta, rồi hỏi ta: “Minh Nguyệt, ta đỡ lấy A Tịnh, muội sẽ không giận chứ?”
Thậm chí vào tiết Vạn Hoa, rõ ràng biết rõ túi hương của nữ t.ử tặng là để biểu đạt tâm ý ái mộ, hắn vẫn nghênh ngang đeo chiếc túi gấm do Thẩm Tịnh Nghi tặng bên hông, rồi chất vấn ta: “Chẳng qua chỉ là một chiếc túi gấm mà thôi, ta xem A Tịnh như muội muội, chuyện có bấy nhiêu đó mà muội cũng phải chấp nhặt tức giận sao?”
Giận ư? Lúc đầu đương nhiên là có giận chứ.
Dẫu sao ta cũng từng thật lòng ái mộ hắn. Để hắn tinh tiến học nghiệp, ta đã lén mượn sách quý trong thư phòng của cha.
Biết gia cảnh hắn khốn khó, mỗi lần đến thư viện tìm cha, ta đều tự tay hầm canh rồi âm thầm mang cho hắn uống.
Năm ngoái hắn lên kinh ứng thí, lo hắn phải chịu cảnh dầm mưa dãi nắng dọc đường, ta còn giấu nhẹm cha mẹ bán sạch toàn bộ trang sức của mình lấy bạc trao cho hắn.
Thế nhưng, khoảnh khắc hắn tự tay trao tấm bùa ấy vào tay ta, qua biết bao lần thăm dò của hắn, ta đã sớm học được cách buông xuôi rồi.
“Không giận.”
Ta mỉm cười, thân thiết choàng lấy tay Thẩm Tịnh Nghi, quay sang bảo đảm với Hạc Vân: “Chàng cứ yên tâm, ta sẽ thay chàng chăm sóc thật tốt cho Thẩm cô nương.”
Biểu hiện của ta chính là sự độ lượng mà hắn hằng mong mỏi, nhưng gương mặt hắn lại khẽ khựng lại, có một khoảnh khắc thất thần thảng thốt.
Thẩm Tịnh Nghi trở về khi ta và Tạ Hạc Vân vừa định thân được hai tháng.
Ngày hôm đó, trời đổ mưa tầm tã.
Trước cửa huyện nha, nàng không hề che ô, ôm một bọc hành lý nhỏ đứng chịu trận giữa cơn mưa lớn, giọng điệu thê lương ai oán: “Tạ gia ca ca, muội vốn không muốn đến tìm huynh, nhưng muội thực sự đã không còn nơi nào để đi nữa rồi...”
Tạ Hạc Vân bước ra, vừa vặn đỡ lấy thân hình đang ngất lịm của nàng. Trước bao ánh mắt của thiên hạ, hắn bế thốc thân thể ướt sũng của nàng vào trong huyện nha.
Ngay đêm hôm đó, hắn đã đưa nàng ta về thẳng Tạ gia. Chuyện này, mãi tới bảy ngày sau ta mới được biết.
Có người hỏi mẹ ta: “Nghe nói con rể tương lai nhà bà dẫn một cô nương về phủ, cô nương đó là ai thế? Là ngoại thất hắn nuôi bên ngoài sao?”
Khi ấy, hắn mới vội vã mời ta đến Tạ phủ để giải thích.
Hắn phân trần về thân thế của Thẩm Tịnh Nghi, nói: “Minh Nguyệt, A Tịnh đáng thương lắm, muội gặp nàng ấy rồi sẽ biết, trên mặt nàng ấy bị khắc chữ, ta đối với nàng ấy tuyệt đối không có chút tình cảm nam nữ.”
Hắn còn nói: “Muội yên tâm, qua vài ngày nữa ta sẽ mua một căn trạch viện rồi sắp xếp cho nàng ấy dọn qua đó.”
Nhưng những lời này lại bị Thẩm Tịnh Nghi lén đi theo nghe thấy hết.
Thẩm Tịnh Nghi nước mắt ngắn dài nghẹn ngào: “Hạc Vân ca ca, muội không phải hạng nữ t.ử không biết tự trọng, huynh yên tâm, muội tuyệt đối không làm huynh phải khó xử.”
Nói xong nàng ta liền chạy vụt đi.
Nàng ta chạy vào một ngôi miếu hoang định treo cổ tự vẫn, Tạ Hạc Vân hay tin liền đuổi theo cứu mạng. Trong ngôi miếu hoang ấy rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì, ta không cách nào rõ được.
Chỉ biết kể từ đó về sau, việc dọn ra trạch viện khác của Thẩm Tịnh Nghi cứ thế bị trì hoãn hết lần này đến lần khác.
Khi ta gặng hỏi lại, Tạ Hạc Vân liền lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Minh Nguyệt, ta chỉ xem A Tịnh như muội muội ruột thịt, vì sao muội không thể tỏ ra độ lượng một chút chứ? Chẳng lẽ cứ phải dồn nàng ấy vào đường c.h.ế.t thì muội mới vừa lòng hả dạ sao?”
Thế nhưng ta vốn dĩ đâu phải một nữ t.ử có lòng bồ tát, biết bao dung như vậy.
Một ngày trước khi lựa chọn canh thiếp, ta rõ ràng đã hỏi hắn: “Ta chỉ cầu một mối nhân duyên một đời một kiếp một đôi như cha mẹ ta, chỉ mong phu quân của ta chỉ có duy nhất mình ta, không dung thêm ai khác, chàng có làm được không?”
Hắn dứt khoát đáp “Được”, ta mới bằng lòng chọn hắn.
Vậy mà hắn lại nuốt lời.
Hắn năm lần bảy lượt vì Thẩm Tịnh Nghi mà phá vỡ lệ thường. Thân phận của Thẩm Tịnh Nghi, cũng từ “con gái của ân nhân” biến thành “muội muội” rồi lại biến thành “thiếp thất sắp nạp vào phủ”.
Thậm chí để ta có thể mở lòng tiếp nhận Thẩm Tịnh Nghi, để nàng ta cùng bước vào cửa phủ trong một ngày với ta, hắn không tiếc vung tiền vạn bạc đi cầu bùa có thể khiến ta trở nên “độ lượng” này.
Hắn đâu có ngờ. Ngày hắn đi cầu bùa, ta cũng có mặt ở đó.
Chỉ cách nhau một cánh cửa, ta nghe thấy giọng điệu của hắn nói với đạo sĩ: “Vị hôn thê của ta cái gì cũng tốt, duy chỉ có tính ghen tuông là quá nặng, trong mắt không chấp nhận nổi một hạt cát. Nhưng A Tịnh thật quá đáng thương, nếu ta không nạp nàng vào phủ, thế gian này sẽ không còn chốn dung thân cho nàng nữa. Nghe danh bùa chú chỗ đạo trưởng cầu gì được nấy, chẳng hay có tấm bùa nào có thể khiến nữ t.ử trở nên hiền thục độ lượng, biết bao dung không?”
Khi biết được phải ba quỳ chín lạy thì bùa mới linh nghiệm, hắn chẳng thèm suy nghĩ lấy một giây đã quỳ sụp xuống.
Hắn quả thực đã quỳ đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bốn mươi chín ngày trôi qua, đúng như tâm nguyện của hắn, ta đã học được cách độ lượng.
Độ lượng đến mức không cần hắn nữa. Độ lượng đến mức, cái tên của tân nương trên tờ hôn thư kia, chẳng còn là ta.
4
Chuyện để Thẩm Tịnh Nghi xuất giá từ Giang gia, ta đã bàn bạc kỹ lưỡng với cha mẹ.
Cho nên ngày thứ ba, khi thấy Tạ Hạc Vân đưa Thẩm Tịnh Nghi tới, họ cũng chẳng nói nửa lời trách móc.
Ngược lại là Tạ Hạc Vân, cứ nơm nớp lo sợ Thẩm Tịnh Nghi ở không quen, năm lần bảy lượt dặn dò ta: “A Tịnh nhát gan lắm, nếu bá phụ bá mẫu không có việc gì quan trọng, mong hãy hạn chế qua quấy rầy nàng ấy. Những năm qua nàng ấy chịu đói chịu rét nếm trải bao đau khổ, tỳ vị không tốt, cơm nước thức ăn chớ nên quá cứng. Còn nữa, mấy hôm trước nàng ấy vừa nhiễm phong hàn, t.h.u.ố.c ta cũng mang tới rồi, làm phiền muội để mắt trông chừng nàng ấy uống, nàng ấy sợ đắng lắm.”
Hắn chu toàn mọi việc từng chân tơ kẽ tóc.
Dặn dò kỹ lưỡng xong xuôi, hắn mới lấy một chiếc hộp gấm tinh xảo từ trong tay áo ra trao cho ta: “Phải rồi Minh Nguyệt, hôm qua ta đi qua Thúy Vi Các thấy chiếc trâm ngọc này rất hợp với muội, đặc biệt mua lại. Tặng muội này, muội có thích không?”
Đặc biệt mua cho ta sao? Nhưng chiếc trâm ngọc này là cùng một bộ với chiếc vòng ngọc, bộ d.a.o cùng trang sức trên đầu của Thẩm Tịnh Nghi.
Rõ ràng là thứ Thẩm Tịnh Nghi không chọn nữa mới đến tay ta.
“Không cần đâu, tặng cho Thẩm cô nương đi. Những thứ trâm ngọc kiểu dáng thế này, ta có nhiều lắm.”
Ta dửng dưng nhìn hắn, không thèm đón lấy. Lời vừa dứt, tầm mắt ta vừa vặn dừng lại nơi bả vai của hắn.
Hôm nay, hắn vận một chiếc cẩm bào màu nguyệt bạch, sắc áo thanh nhã ấy lại càng làm nổi bật lên vết phấn thơm cùng dấu son môi trên vai.
Hắn thuận theo ánh mắt của ta cúi đầu nhìn xuống, tựa như lúc này mới chú ý tới dấu son kia, vội vã giải thích: “Lúc xuống xe A Tịnh đứng không vững, son phấn này chắc là dính phải khi ta đưa tay đỡ nàng ấy mà thôi. Minh Nguyệt, muội biết đấy, nàng ấy dẫu gì cũng là phận nữ nhi, lại đang độ tuổi thích chăm chút dung nhan, vậy mà trên mặt lại bị khắc chữ, khó tránh khỏi tự ti, phải trang điểm điểm xuyết một chút. Muội sẽ không giận đâu, đúng không?”
Dạo gần đây, hắn rất thích hỏi ta câu này, giống như đang không ngừng thăm dò hiệu lực của tấm bùa chú kia vậy.
Hắn từng hẹn ta và Thẩm Tịnh Nghi đến Tạ phủ, cố ý cười nói vui vẻ với nàng ta, rồi quay sang bảo ta: “Minh Nguyệt, ta và A Tịnh nhiều năm không gặp, có hơi nhiều chuyện để nói, muội đừng giận nhé!”
Lại có lần khi ta và Thẩm Tịnh Nghi cùng bước hụt chân xuống lầu, hắn cố tình né tránh bàn tay ta để ôm lấy nàng ta, rồi hỏi ta: “Minh Nguyệt, ta đỡ lấy A Tịnh, muội sẽ không giận chứ?”
Thậm chí vào tiết Vạn Hoa, rõ ràng biết rõ túi hương của nữ t.ử tặng là để biểu đạt tâm ý ái mộ, hắn vẫn nghênh ngang đeo chiếc túi gấm do Thẩm Tịnh Nghi tặng bên hông, rồi chất vấn ta: “Chẳng qua chỉ là một chiếc túi gấm mà thôi, ta xem A Tịnh như muội muội, chuyện có bấy nhiêu đó mà muội cũng phải chấp nhặt tức giận sao?”
Giận ư? Lúc đầu đương nhiên là có giận chứ.
Dẫu sao ta cũng từng thật lòng ái mộ hắn. Để hắn tinh tiến học nghiệp, ta đã lén mượn sách quý trong thư phòng của cha.
Biết gia cảnh hắn khốn khó, mỗi lần đến thư viện tìm cha, ta đều tự tay hầm canh rồi âm thầm mang cho hắn uống.
Năm ngoái hắn lên kinh ứng thí, lo hắn phải chịu cảnh dầm mưa dãi nắng dọc đường, ta còn giấu nhẹm cha mẹ bán sạch toàn bộ trang sức của mình lấy bạc trao cho hắn.
Thế nhưng, khoảnh khắc hắn tự tay trao tấm bùa ấy vào tay ta, qua biết bao lần thăm dò của hắn, ta đã sớm học được cách buông xuôi rồi.
“Không giận.”
Ta mỉm cười, thân thiết choàng lấy tay Thẩm Tịnh Nghi, quay sang bảo đảm với Hạc Vân: “Chàng cứ yên tâm, ta sẽ thay chàng chăm sóc thật tốt cho Thẩm cô nương.”
Biểu hiện của ta chính là sự độ lượng mà hắn hằng mong mỏi, nhưng gương mặt hắn lại khẽ khựng lại, có một khoảnh khắc thất thần thảng thốt.