Cuộc chiến nổ ra bất ngờ, nhưng không có sự hoảng loạn. Linh đứng vững vàng, ánh mắt sắc bén như dao. “Chúng ta không thể để họ chiếm ưu thế,” cô nói, giọng điệu mạnh mẽ.
Huy và Thảo đứng bên cạnh, sẵn sàng. Huy nắm chặt tay, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta đã đến đây, không thể lùi bước!”
Một tên lính tiến lên, mỉm cười đầy tự mãn. “Các người có thể làm gì? Số lượng của chúng ta gấp đôi.”
“Đúng vậy, nhưng chúng ta có lý tưởng,” Thảo đáp lại, trong giọng nói có chút run rẩy nhưng không kém phần kiên định.
“Lý tưởng không giúp các người sống sót đâu,” tên lính cười khẩy, ra hiệu cho đồng đội chuẩn bị tấn công.
Linh nhanh chóng quan sát xung quanh, tìm kiếm cơ hội. “Huy, bên trái có một lối đi nhỏ,” cô chỉ tay. “Chúng ta có thể thoát khỏi đây!”
Huy gật đầu, lập tức chuyển động về hướng Linh chỉ. Thảo cũng bám sát theo, nhưng trước khi họ kịp chạy, một tiếng nổ vang lên. Một quả bom nhỏ phát nổ ngay gần đó, khiến bụi bay mù mịt.
“Chạy!” Linh hét lên, dẫn đường qua lối đi hẹp. Huy và Thảo theo sát, tim đập nhanh trong lo âu. Họ lao vào bóng tối, âm thanh hỗn loạn phía sau làm không khí thêm căng thẳng.
“Phải tìm cách phản công,” Huy nói, thở hổn hển. “Chúng ta không thể chỉ chạy mãi.”
“Đúng, nhưng chúng ta cần một kế hoạch,” Thảo đáp. “Nếu chúng ta không tìm ra Vết Nứt Thời Gian, mọi nỗ lực này sẽ vô nghĩa.”
“Có một cách,” Linh cắt lời, “Nếu chúng ta có thể đánh lạc hướng họ và tìm đến trung tâm điều khiển của họ, có thể tìm thấy thông tin về Vết Nứt.”
“Liều lĩnh đấy,” Huy nói, nhưng trong mắt anh có sự tán thành. “Nhưng có lẽ đó là cách duy nhất.”
Linh dẫn đầu, lòng đầy quyết tâm. Họ tiếp tục chạy, cảm giác như thời gian đang trôi nhanh hơn bao giờ hết. Mỗi bước chân đều mang theo áp lực của sự sống và cái chết.
Cuối cùng, họ đến một căn phòng tối tăm, mùi khói và kim loại nồng nặc. Linh nhanh chóng quét mắt xung quanh. “Đây có vẻ như là nơi điều khiển,” cô thì thầm.
Huy và Thảo tiến vào, ánh mắt chăm chú. “Chúng ta cần phải tìm máy tính,” Huy nói, bắt đầu lục soát.
“Mọi thứ có thể nằm trong hệ thống dữ liệu,” Thảo thêm vào, lòng đầy hy vọng.
Linh quay lại, tay chạm vào bảng điều khiển. “Hệ thống này có vẻ cũ, nhưng nếu chúng ta có thể hack vào…”
“Để tôi,” Huy nói, nhanh chóng lướt ngón tay trên bàn phím. “Tôi có thể cố gắng phá vỡ mã bảo mật.”
Trong khi Huy làm việc, Linh cảm thấy sự căng thẳng ngày càng tăng. “Chúng ta không có nhiều thời gian, Huy!”“Gần xong rồi!” Huy trả lời, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Chỉ cần thêm chút nữa…”
Cánh cửa phía sau đột ngột mở ra, ánh sáng chiếu vào. Tùng Đăng và Lệ Chi xuất hiện, mặt lạnh như băng.
“Các người tưởng mình có thể trốn thoát?” Tùng Đăng nói, nụ cười mỉm trên môi.
“Chúng ta sẽ không để anh thắng,” Linh đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Đây không phải là trò chơi của anh!”
“Trò chơi? Đúng vậy, nhưng đây là trò chơi của tôi,” Tùng Đăng nói, ánh mắt đầy thách thức. “Và các người đã thua.”
Linh cảm thấy sự lo lắng dâng lên. “Huy, nhanh lên!” cô kêu lên.
“Xong rồi!” Huy hét lên, ánh mắt sáng rực. “Tôi đã tìm thấy thông tin về Vết Nứt Thời Gian!”
“Cái gì?” Tùng Đăng nhướng mày, bất ngờ.
“Chạy!” Linh gào lên, dẫn đầu lao ra khỏi căn phòng. Huy và Thảo theo sát, nhưng Tùng Đăng đã kịp thời phản ứng.
“Đừng để chúng thoát!” hắn quát, ra lệnh cho lính của mình.
Linh cảm thấy tim đập mạnh, nhưng không có thời gian để sợ hãi. Họ lao ra khỏi căn phòng, chạy qua các hành lang tối tăm. Tiếng bước chân của những người lính phía sau càng lúc càng gần.
“Chúng ta cần phải tìm cách vào Vết Nứt!” Thảo nói, hơi thở dồn dập.
“Ở đây có một lối ra!” Huy chỉ vào một cánh cửa nhỏ. Linh không chần chừ, đẩy cửa và cả ba chạy ra ngoài.
Tuy nhiên, họ không thể ngờ rằng thế giới bên ngoài đã thay đổi. Một không gian mờ ảo hiện ra trước mắt họ, ánh sáng mờ ảo và những hình ảnh lấp lánh. Đây chính là Vết Nứt Thời Gian.
“Chúng ta đã tìm thấy nó!” Linh kêu lên, nhưng ngay lúc đó, một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn họ vào giữa không gian kỳ lạ.
“Giữ chặt nhau!” Huy hét lên, nhưng không ai có thể nghe thấy. Họ bị cuốn vào một cơn bão thời gian, hình ảnh của quá khứ và tương lai xô bồ, không biết đâu là đâu.
Linh cảm thấy như bị xé toạc giữa những dòng thời gian, nhưng trong tâm trí cô, một suy nghĩ hiện lên: “Phải làm gì đó để thoát ra khỏi đây.”
Tùng Đăng đã gần kề, nhưng không biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Linh, Huy và Thảo sẽ phải đối mặt với những điều tồi tệ nhất, và cả những hy sinh đau đớn mà họ chưa từng nghĩ tới. Cuộc chiến không chỉ là cho bản thân mà còn cho tương lai của tất cả mọi người.
Giữa không gian hỗn loạn, Linh nắm chặt tay Huy và Thảo, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ không bỏ cuộc.