Báo Thù Thời Gian

Chương 15: Đối Đầu Cuối Cùng

Linh đứng giữa không gian lạnh lẽo, nơi mà mọi thứ dường như ngưng đọng. Ánh sáng từ chiếc máy du hành thời gian phía sau nhấp nháy, phản chiếu lên mặt cô những sắc thái kỳ lạ. Cảm giác hồi hộp lan tỏa trong lòng khi nghĩ đến cuộc đối đầu sắp tới với Tùng Đăng. Huy và Thảo đứng bên cạnh, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt họ.

“Chúng ta đã chuẩn bị mọi thứ chưa?” Huy hỏi, giọng hơi run.

“Đã sẵn sàng,” Linh đáp, cố gắng để giọng mình không lộ ra sự căng thẳng. “Chỉ cần chúng ta tìm ra được Vết Nứt Thời Gian, chúng ta có thể đối phó với Tùng Đăng.”

Thảo nhìn Linh, đôi mắt cô ánh lên sự tin tưởng. “Tôi tin vào kế hoạch của chúng ta. Chúng ta có thể làm được.”

Một cơn gió lạnh lướt qua, Linh cảm thấy như có điều gì đó đang rình rập. Cô nhớ lại những gì Hương đã nói về những hy sinh. Một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng, nhưng cô gạt bỏ nó. Không thể để bản thân bị chi phối bởi nỗi sợ hãi.

“Đi thôi,” Linh nói, quyết tâm trong từng lời. Huy và Thảo gật đầu, bước theo cô về phía chiếc máy.

***

Khi ánh sáng chói lòa bao trùm họ, thời gian như bị kéo giãn. Linh cảm thấy như mình đang trôi giữa những dòng chảy của quá khứ và tương lai, cho đến khi ánh sáng dần tắt, và họ xuất hiện trong một không gian khác.

Nơi đây, những tòa nhà cao chọc trời vươn lên giữa bầu trời xám xịt. Linh nhìn quanh, nhận ra họ đã trở lại thành phố nơi mà Tùng Đăng đang hoạt động. Cô cảm thấy một sự quen thuộc lạ lùng, như thể từng bước chân mình đã in dấu ở đây.

“Chúng ta phải tìm kiếm Vết Nứt Thời Gian,” Thảo nói, ánh mắt cô lướt qua những tòa nhà.

“Chúng ta không có nhiều thời gian,” Huy thêm vào, “Tùng Đăng có thể đã biết chúng ta đến đây.”

Cảm giác hồi hộp dâng lên, Linh dẫn đầu, bước nhanh về phía trung tâm thành phố. Họ cần phải tìm ra điểm yếu của Tùng Đăng trước khi hắn phát hiện ra sự có mặt của họ.

Đột nhiên, một tiếng nổ vang lên. Linh quay lại, thấy một đám đông hỗn loạn. “Đi nào!” Cô hét lên, kéo Huy và Thảo chạy vào một con hẻm gần đó. Họ ẩn nấp, thở hổn hển.

“Đó là lính của Tùng Đăng,” Huy nói, mặt anh tái mét. “Hắn đã chuẩn bị cho cuộc chiến này.”

“Chúng ta phải tìm cách thoát ra,” Thảo nói, “không thể để bị bắt.”

Linh nhìn về phía những tòa nhà, trong đầu nảy ra một ý tưởng. “Chúng ta có thể sử dụng hệ thống ống dẫn nước. Nó sẽ dẫn chúng ta đến khu vực an toàn hơn.”

“Ý hay!” Huy đồng tình, và cả ba nhanh chóng di chuyển về phía ống dẫn. Họ phải hành động nhanh chóng trước khi bị phát hiện.

Khi đặt chân vào bên trong, mùi ẩm mốc xộc vào mũi. Linh dẫn đầu, ánh đèn pin chiếu sáng con đường tối tăm. Họ băng qua những đoạn ống dẫn chật chội, cảm giác như đang lạc vào một mê cung.

“Đến đâu rồi?” Huy hỏi, hơi thở dồn dập.

“Gần rồi, chỉ một đoạn nữa,” Linh trả lời, lòng dâng lên sự hồi hộp. Họ cần phải ra ngoài trước khi Tùng Đăng phát hiện ra họ.

Cuối cùng, họ đến một cửa ra. Linh mở cửa, ánh sáng bên ngoài hắt vào khiến cô nheo mắt. Họ bước ra, và ngay lập tức thấy mình ở một khu vực vắng vẻ, cách xa những tiếng ồn ào của thành phố.“Chúng ta an toàn tạm thời,” Thảo thở phào, nhưng Linh không thể yên lòng. Họ vẫn cần phải tìm ra Vết Nứt Thời Gian.

“Đi thôi, chúng ta phải tìm kiếm thông tin,” Linh nói, lòng kiên định. Huy và Thảo gật đầu, và cả ba lại tiếp tục hành trình.

***

Sau một thời gian tìm kiếm, họ đến một thư viện cũ, nơi có thể chứa đựng những bí mật về quá khứ và công nghệ du hành thời gian. Linh cảm thấy một sức hút mãnh liệt từ nơi này.

“Chúng ta có thể tìm thấy gì ở đây?” Huy hỏi.

“Có thể có thông tin về Vết Nứt Thời Gian,” Linh trả lời, ánh mắt rực sáng.

Họ bước vào thư viện, không khí im ắng và nặng nề. Linh cảm thấy như có hàng triệu câu chuyện đang chờ đợi được kể. Huy và Thảo bắt đầu tìm kiếm xung quanh, trong khi Linh tiến về phía một kệ sách lớn, nơi có những cuốn sách dày cộp.

Sau một lúc lục lọi, Linh tìm thấy một cuốn sách cũ, bìa da đã sờn. Cô mở ra, và những dòng chữ kỳ lạ hiện ra trước mắt. “Đây rồi,” cô thì thầm, cảm giác như tìm thấy một kho báu.

“Có gì không?” Thảo hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.

“Có một phần nói về Vết Nứt Thời Gian. Nó là điểm kết nối giữa các thực tại khác nhau,” Linh giải thích. “Nếu chúng ta có thể xác định được vị trí của nó, chúng ta có thể dùng nó để đối đầu với Tùng Đăng.”

“Nhưng chúng ta cần phải biết cách sử dụng nó,” Huy nói, vẻ mặt lo lắng.

“Đúng vậy, nhưng ít nhất chúng ta đã có một manh mối,” Linh đáp, cảm giác lạc quan dần trở lại.

Bỗng, một tiếng động lớn vang lên từ ngoài thư viện. Linh quay lại, thấy bóng dáng của những người lính đang tiến lại gần. Cô cảm thấy tim đập nhanh hơn. “Chúng ta phải đi ngay!”

Cả ba vội vã rời khỏi thư viện, nhưng khi bước ra ngoài, họ nhận ra mình đã bị bao vây. Những người lính của Tùng Đăng đứng chắn trước mặt, ánh mắt lạnh lùng và quyết đoán.

“Tìm thấy chúng rồi,” một tên lính cười nhếch mép. “Các người không thể thoát được đâu.”

Linh cảm thấy bất lực, nhưng ngay lúc đó, cô nhận ra rằng không còn đường lui. “Chúng ta phải chiến đấu,” cô nói, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Đúng, không thể để họ bắt được chúng ta,” Thảo nói, sẵn sàng cho cuộc chiến.

Huy nhìn Linh, ánh mắt anh sáng lên. “Chúng ta đã đi xa đến vậy rồi, không thể dừng lại.”

Cuộc chiến không chỉ là cuộc chiến về thể xác mà còn là cuộc chiến về lý tưởng và giá trị. Linh cảm nhận được sức mạnh bên trong mình trỗi dậy. Đây chính là thời điểm để đứng lên và chiến đấu cho những gì mình tin tưởng.

“Để tôi dẫn đường,” Linh nói, bước về phía trước. “Chúng ta sẽ không để Tùng Đăng chiến thắng.”

Cuộc đối đầu cuối cùng đã bắt đầu.