Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Chương 9

Tiêu Ninh cúi đầu, cắn lên hõm cổ thon dài trắng ngần của Thẩm Vân Giai, phả hơi nóng:

"Đừng có đút cho ta nữa, tự mình uống cho hết đi, bằng không lát nữa lại chẳng còn sức mà r*n r*."

Dưới sự giám sát của Tiêu Ninh, Thẩm Vân Giai miễn cưỡng ăn hết bát cháo. Cơn sốt nhẹ âm ỉ suốt cả ngày khiến y chẳng còn chút cảm giác ngon miệng nào, một bát cháo xuống bụng, suýt chút nữa là nôn thốc nôn tháo ra ngoài.

Trời đã về khuất, Tiêu Ninh không nhìn rõ sắc mặt trắng bệch như tờ giấy cùng mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán y.

Hắn ép Thẩm Vân Giai lên cánh cửa gian bếp, một tay khóa chặt hai cổ tay y kéo quá đỉnh đầu. Thẩm Vân Giai hôn trầm gục trán lên ván cửa, lớp ngoại y phía sau bị vén lên, bàn tay Tiêu Ninh siết chặt lấy bên hông y.

Vết thương chưa kịp khép miệng lại bị xé toạc ra đột ngột, cơn đau ập đến bất ngờ khiến Thẩm Vân Giai suýt nữa quỵ xuống đất, nhưng lại bị Tiêu Ninh xốc nách nhấc bổng lên, ép chặt vào cánh cửa.

"Nhịn đi."

Tiêu Ninh cau mày, không hiểu nổi tại sao lần nào Thẩm Vân Giai cũng trưng ra cái bộ dạng sống đi chết lại như thế này.

Đầu ngón tay Thẩm Vân Giai bấu chặt vào khe cửa, cánh cửa gỗ mục nát bị va chạm phát ra tiếng "kẽo kẹt" chói tai, vang lên rõ mồn một trong màn đêm thanh vắng.

Chẳng biết đã qua bao lâu, Tiêu Ninh mới đỡ lấy thân thể đang dần trượt xuống của Thẩm Vân Giai, bế thốc y lên.

Những sợi tóc đẫm mồ hôi dính bết vào gương mặt nhợt nhạt, y kiệt sức tựa vào lòng Tiêu Ninh. Tiêu Ninh bế y đến ngồi cạnh giếng nước trong sân, múc nước lau rửa thân thể cho y.

Thẩm Vân Giai mệt mỏi quấn lấy lớp y bào xộc xệch chẳng thể che thân, nơi thắt lưng vẫn còn hằn rõ những dấu tay tím bầm do bị siết mạnh.

Tiêu Ninh thấm ướt chiếc khăn, nâng mặt Thẩm Vân Giai lên, hỏi:

"Trong lòng thấy ủy khuất?"

Thẩm Vân Giai lắc đầu.

Chiếc khăn trong tay Tiêu Ninh men theo lồng ngực y lau dần xuống bụng dưới:

"Ngươi đã ở lại bên cạnh ta, thì sau này chỉ có những ngày tháng thế này mà sống thôi."

Thẩm Vân Giai ngước mắt nhìn hắn, định nói lại thôi.

"Ngươi muốn nói gì?"

Thẩm Vân Giai cắn đôi môi dưới tái nhợt, thấp giọng khuyên nhủ:

"Thiếu gia tuy còn trẻ, nhưng phóng túng vô độ cũng là hại thân..."

Gáo nước giếng lạnh lẽo dội thẳng lên người Thẩm Vân Giai, Tiêu Ninh quẳng gáo nước xuống, nén giận trừng mắt nhìn y:

"Tự mình mà rửa."

Thẩm Vân Giai biết mình lại chọc giận Tiêu Ninh, không dám nói thêm nửa lời, nén cơn lạnh cởi bỏ ngoại y, cúi người dùng lòng bàn tay vốc từng vốc nước dội lên người.

Y cứ thế ngồi bên cạnh giếng, áo ngoài trải dưới thân, nước thấm đẫm cơ thể trắng bệch, làm nổi bật mái tóc dài đen nhánh như mực dính bết nửa thân người, chốc lát đã lạnh đến mức run lẩy bẩy.

"Đủ rồi."

Tiêu Ninh đá văng xô nước, cúi xuống bế xốc người lên, sải bước đi vào trong phòng.

Cánh tường ngăn cách với sân nhỏ bên cạnh, có một bóng đen đang phục kích trong đống cỏ dại, đôi mắt đỏ ngầu xuyên qua lỗ chó bằng bàn tay, u uất dõi theo bóng lưng hai người...

Đêm đến, Tiêu Ninh cảm thấy mình như đang ôm một lò lửa lớn. Cơn buồn ngủ tan biến phân nửa, hắn đưa tay sờ trán người trong lòng, chỉ thấy dưới lòng bàn tay là một mảnh nóng rực.

"Thẩm Vân Giai? Thẩm Vân Giai, tỉnh lại..."

Tiêu Ninh ngồi bật dậy, liên tục gọi tên y, nhưng Thẩm Vân Giai lúc này đã sốt đến mê sảng, hoàn toàn không có phản ứng.

Tiêu Ninh vội vàng mặc y phục cho y, lấy áo choàng bọc thật kín, bế người lao ra ngoài.

Trên phố tối om không một bóng người, trên trời không sao không trăng, chỉ có lũ mèo hoang nấp trong góc tối thi thoảng phát ra tiếng kêu sắc nhọn.

"Thẩm Vân Giai, ngươi ráng mà chống đỡ cho ta."

Chân Tiêu Ninh bước nhanh hơn, vòng qua ba con hẻm, dừng lại trước một căn nhà nhỏ. Bên ngoài treo một lá cờ rách, bốn chữ "Diệu Thủ Hồi Xuân" trên cờ vì dầm mưa dãi nắng nhiều năm mà trở nên bẩn thỉu không chịu nổi.

Tiêu Ninh tung chân đá văng cửa y quán, kẻ đang ngủ ở gian ngoài lập tức giật mình tỉnh giấc, định co giò bỏ chạy.

"Lão Chu, là ta."

Tiêu Ninh gọi giật lại.

Kẻ nọ dừng bước, nghển cổ nhìn một hồi mới vỗ trán:

"Ta cứ tưởng tên nào đến phá quán. Đêm hôm thế này, sao lại chạy đến đây?"

Lão vừa nói vừa mò mẫm thắp sáng ngọn đèn cầy trên bàn, lúc này mới nhìn thấy trong lòng Tiêu Ninh còn đang bế một người.

"Dọn một chỗ sạch sẽ ra."

Lão Chu vội vàng đẩy mấy hũ rượu sang bên cạnh, dọn ra một khoảng trống đủ để nằm.

Tiêu Ninh nhẹ nhàng đặt người xuống, nắm lấy tay áo lão Chu nói:

"Mau xem giúp ta y bị làm sao rồi."

Lão Chu đặt ngọn đèn bên đầu giường, lật áo choàng ra, thấy người bên trong đang hôn mê bất tỉnh, không nhịn được mà tặc lưỡi:

"Tiểu tử ngươi khá khen thật, ta còn tưởng lời đồn trên phố là giả chứ."

Tiêu Ninh nắm lấy cổ tay Thẩm Vân Giai đặt vào tay lão Chu, giục giã:

"Đừng tán nhảm nữa, xem bệnh là chính."

Lão Chu bắt mạch một hồi, bán tín bán nghi nhíu mày:

"Chuyện này là thế nào?"

"Sao vậy?"

Tiêu Ninh lòng thầm chùng xuống.

Lão Chu ngẫm nghĩ một lát, lắc đầu:

"Có chút kỳ quái, lý ra thân thể y nền tảng vốn rất tốt, lại còn trẻ tuổi, vậy mà mạch tượng lại trầm trì hư phù, hệt như người đã ở tuổi xế chiều..."

Tiêu Ninh nghe mà lòng rối bời:

"Ngươi cứ nói làm sao để hạ sốt đi, y cứ nóng mãi thế này không xong đâu."

"Ồ, chỉ hạ sốt thôi à, thế thì đơn giản hơn nhiều."

Lão Chu vỗ đùi một cái:

"Lát nữa ta bốc cho thuốc, về sắc xong thì đổ cho y uống, đắp thêm vài tầng chăn cho ra mồ hôi, sáng mai là ổn thôi. Có điều ta thấy y không chỉ là bị nhiễm lạnh, chắc là trên người có vết thương gì đó?"

Lão vừa định đưa tay lật y phục của Thẩm Vân Giai ra thì bị Tiêu Ninh gạt phắt đi.

"Đừng chạm vào y."

Sắc mặt Tiêu Ninh trầm xuống như sắp nhỏ ra nước.

Lão Chu giơ hai tay lên:

"Được được, ta không chạm, Ninh tiểu gia ngài tự mình mà xem."

Từng tấc da thịt trên người Thẩm Vân Giai đều đã bị Tiêu Ninh nhìn thấu, hắn không nhớ Thẩm Vân Giai có vết thương nào khác, ngoại trừ...

"Lão Chu, ta muốn loại thuốc tốt nhất."

Tiêu Ninh thần sắc phức tạp, định nói lại thôi.

Lão Chu lập tức hiểu ý, vừa bốc thuốc vừa lải nhải:

"Đừng có thô lỗ thế, người ta trông yếu liễu đào tơ thế kia, chịu sao nổi ngươi giày vò? Cũng may là ngươi đưa đến kịp, để đến sáng mai là cháy não thành ngốc tử luôn đấy."

"Ngốc cũng tốt, ngốc thì ta nuôi y."

Tiêu Ninh nói lẫy một câu.

"Đừng thế chứ, bất kể là nhặt ở đâu về, nương tử xinh đẹp thế này mà ngốc thì phí lắm."

Lão Chu thật tình khuyên nhủ.

Tiêu Ninh giật lấy thuốc từ tay lão, bọc kỹ Thẩm Vân Giai lại lần nữa rồi bế chắc trong lòng, đầu cũng không ngoảnh lại:

"Ngày mai ta mang tiền qua."

Lão Chu sờ sờ khung cửa nhà mình, xót xa nói:

"Nể tình trước đây ngươi hay mời ta uống rượu, tiền thuốc coi như xong, ngày mai nếu rảnh thì qua sửa hộ ta cái cửa coi như ngươi còn có lương tâm."