Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Chương 39

"Ngươi ngủ đi."

Tiêu Ninh thấp giọng dỗ dành:

"Đừng động, ta đi một lát sẽ quay lại ngay."

Thẩm Quan khẽ đáp một tiếng rồi lại nhắm mắt.

Người bên giường đứng dậy khoác áo, đẩy cửa ra rồi lại cẩn thận khép lại. Một lát sau, dưới lầu truyền đến tiếng trao đổi thấp thoáng, lúc bổng lúc trầm. Thẩm Quan biết, đây là mối làm ăn của Quỷ Thủ Tiêu Môn tìm đến tận cửa...

Hơn một canh giờ sau, Tiêu Ninh lên lầu, trên người mang theo một mùi máu tanh nhạt nhẽo. Hắn đẩy cửa ra, lại thấy Thẩm Quan đang cầm một ngọn nến mờ ảo đứng sau cánh cửa chờ mình.

Tiêu Ninh nghẹn ứ nơi cổ họng, một câu trách mắng cũng không thốt ra được, chỉ theo bản năng ôm chặt lấy người nọ, nhẹ nhàng v**t v* sống lưng y.

Thẩm Quan ngoan ngoãn tựa trán vào vai Tiêu Ninh:

"Ta lo cho ngươi, thực sự không ngủ được..."

Tiêu Ninh đoạt lấy ngọn nến trong tay y đặt lên bàn, hơi cúi người bế bổng người lên, đặt trở lại giường rồi đắp chăn cẩn thận. Đứng đã lâu, đôi tay Thẩm Quan hơi lạnh.

Tiêu Ninh bao bọc lấy tay y trong lòng bàn tay mình mà x** n*n, nói:

"Đợi đứa bé chào đời, ta sẽ gửi thư cho Võ Lâm Minh, chọn ngày rửa tay gác kiếm, không màng chuyện giang hồ nữa. Chúng ta chuyển nhà, đến một nơi thanh tĩnh khác, sống những ngày tháng bình an."

Thẩm Quan nắm ngược lấy tay Tiêu Ninh, nghiêm túc và kiên định nói:

"Thiếu gia đi đâu, ta theo đó."

Khi mùa mưa sắp qua đi, đứa bé trong bụng Thẩm Quan cũng nóng lòng muốn ra đời. Đó là một đêm không sao không trăng, hiếm khi y ngủ say, không biết đã mơ thấy gì mà cứ quấn quýt không rời, tỉnh không được, mồ hôi thấm ướt cả lớp trung y mỏng manh.

Tiêu Ninh nhận ra điểm bất thường, lần mò chạm vào trán y, kết quả chạm phải một tay mồ hôi lạnh.

"A Vân?"

Tiêu Ninh vội vàng ngồi dậy, khẽ gọi y hai tiếng. Chân mày Thẩm Quan càng nhíu chặt hơn, phát ra tiếng r*n r* trầm thấp. Tiêu Ninh xoay người xuống giường thắp nến, ánh sáng chiếu rõ đôi mắt Thẩm Quan nhắm nghiền, nhịp thở vừa nặng vừa gấp, bàn tay đặt trên bụng siết chặt không thôi.

"A Vân, tỉnh lại đi."

Tiêu Ninh đỡ người vào lòng mình ôm lấy, Thẩm Quan lúc này mới vất vả chống đỡ mí mắt nặng trĩu mà tỉnh lại, giọng nói hơi khàn:

"Thiếu gia..."

"Sao thế này?"

Tiêu Ninh có chút căng thẳng hỏi.

Thẩm Quan định thần lại, khó khăn xoay người trong lòng Tiêu Ninh, nhíu mày chịu đựng cơn đau âm ỉ mà suy tính một hồi, đoán rằng:

"Chắc là... đứa bé sắp ra đời rồi."

...

Tim Tiêu Ninh thắt lại, áo còn chẳng kịp khoác đã định xoay người chạy ra ngoài.

"Ta đi gọi người tới."

Thẩm Quan giữ tay hắn lại, lắc đầu nói:

"Đợi trời sáng đi, cũng không kém một chốc một lát này đâu."

Tiêu Ninh nắm ngược lấy tay Thẩm Quan, bóp chặt đến mức đầu ngón tay y phát đau. Thẩm Quan định cười, nhưng lại bị cơn đau thắt ở bụng làm cho nghẹn khí, nhíu mày rên hừ một tiếng.

"Sao vậy!"

Tiêu Ninh vốn đã căng thẳng, bị Thẩm Quan dọa cho tim treo ngược lên tận cổ.

Thẩm Quan một tay ấn vào bên hông, xoa dịu một lúc mới nói:

"Không sao, đừng lo lắng."

"Đã đến lúc này rồi còn nói những lời đó."

Đáy mắt Tiêu Ninh hiện lên mấy phần nôn nóng, mồ hôi trên trán hắn còn rơi nhiều hơn cả Thẩm Quan.

Thẩm Quan cảm thấy Tiêu Ninh đang bất an quá mức, theo bản năng muốn trấn an hắn. Y nhẹ nhàng kéo bàn tay đang nắm chặt của hai người đến trước mắt, áp vào bên má mình, lặng lẽ nhìn Tiêu Ninh.

"Đau lắm không?"

Tiêu Ninh dùng ống tay áo lau mồ hôi trên đầu Thẩm Quan, hỏi.

Thẩm Quan lắc đầu:

"Vẫn ổn, lúc này không đau."

Nói đoạn, y vịn vào cánh tay Tiêu Ninh muốn ngồi dậy.
Tiêu Ninh vội đỡ người vào lòng mình, bờ vai Thẩm Quan gầy gò, tựa vào lồng ngực hắn cảm thấy vô cùng mỏng manh.

"Ta vẫn nên đi gọi lão Chu tới."

Tiêu Ninh ngồi không yên, trái tim cứ treo lơ lửng.

Thẩm Quan cản không được, chỉ có thể khó khăn kéo lấy chiếc áo khoác cho hắn:

"Vậy ta đợi ngươi."

Tiêu Ninh để Thẩm Quan dựa vào đầu giường, đắp chăn cẩn thận rồi mới vội vã đẩy cửa rời đi. Hắn vừa đi, Thẩm Quan lại đau thêm, y nắm chặt vạt áo bên hông, c*n m** d*** đến bật máu.

Lão Chu bị Tiêu Ninh kéo đi lảo đảo, lúc ngồi xuống bên giường Thẩm Quan vẫn còn th* d*c.

Thấy vệt máu thấm ra nơi môi dưới của Thẩm Quan, lão vội nói:

"Đừng cắn nữa, cẩn thận cắn nát môi đấy."

Tiêu Ninh xót xa đưa tay muốn chạm vào, lại bị lão Chu túm lấy đẩy ra cửa:

"Đi đi đi, xuống lầu đun nước đi."

Người Thẩm Quan ướt đẫm mồ hôi, chăn nệm quấn trên người vừa bí vừa khó chịu, muốn gạt ra mà tay không còn sức, đành trơ mắt nhìn Tiêu Ninh bị đuổi đi.

"Được rồi, một lát hắn sẽ lên ngay thôi, đừng có như hòn đá vọng phu thế kia."

Lão Chu bắt lấy tay Thẩm Quan để xem mạch.

Chân mày Thẩm Quan khóa chặt, sắc mặt tái nhợt, hơi thở dồn dập trong mồ hôi nhễ nhại, một tay siết thành nắm đấm chặn chặt bên hông, đau đến mức túm chặt lớp trung y rồi lại kìm nén buông ra. Thần sắc lão Chu cũng có phần ngưng trọng, cơ thể Thẩm Quan vốn không tốt, tẩm bổ bấy lâu cũng không thấy khởi sắc, lúc này sinh con đối với y mà nói vẫn là có chút quá sức.

Tiêu Ninh lên cũng nhanh, hắn có chút mất hồn mất vía nắm tay Thẩm Quan, sắc mặt còn khó coi hơn cả người đang sinh.

Thẩm Quan không còn sức để an ủi hắn, chỉ có thể nhịn không rên tiếng nào, tránh để Tiêu Ninh phải lo lắng thêm. Trong phút chốc, căn phòng tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề của Thẩm Quan.

"Đừng thế, không có chuyện gì lớn đâu."

Trong lòng bàn tay lão Chu cũng rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, nhưng vẫn phải gượng tinh thần để trấn an đôi trẻ.

"Bao giờ đứa bé mới ra được?"

Tiêu Ninh chỉ mong cái thứ nhỏ xíu trong bụng Thẩm Quan đừng có dây dưa nữa.

Lão Chu làm sao nói chắc được, chỉ ậm ừ:

"Phải vài canh giờ nữa mới xong."

Đừng nói vài canh giờ, Tiêu Ninh một khắc cũng không muốn đợi thêm, hắn cầm khăn lau mồ hôi cho Thẩm Quan, lau chẳng được mấy lần khăn đã thấm sũng. Thẩm Quan cuối cùng cũng không nhịn được mà rên hừ thành tiếng, cuộn tròn trong lòng Tiêu Ninh đau đến mức toàn thân run rẩy.

Lão Chu xem xét cho y vài lần, vẫn chưa đến lúc, phải nhịn thêm chút nữa.

Thẩm Quan thỉnh thoảng lại gồng mình ưỡn lưng, đôi môi trắng bệch dính máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, trông đặc biệt đáng thương và yếu ớt. Thấy trời cũng đã sáng, hai đứa trẻ cũng sắp thức giấc, mà cái đứa nhỏ trong bụng vẫn chẳng thấy tin tức gì.

"Ngươi đi xem Tiểu Hoàn và Niệm Niệm đi..."

Thẩm Quan buông tay Tiêu Ninh ra, tự mình lau mồ hôi trên mặt, đau đến mức có chút hôn trầm.

Tiêu Ninh đút cho y nửa chén nước ấm, bấy giờ mới đi gọi hai đứa trẻ dậy. Tiểu Hoàn và Niệm Niệm muốn gặp cha, đều bị Tiêu Ninh ngăn lại. Trấn an hai đứa nhỏ xong, lúc Tiêu Ninh quay lại, Thẩm Quan đã đau đến mức trăn trở trên giường.

Lão Chu cũng hết cách, chuyện này vốn không phải cứ vội là ra kết quả được. Tiêu Ninh thấy nghẹn trong lòng, sắc mặt trầm xuống ngồi bên cạnh Thẩm Quan, thầm hối hận lúc trước không nên giữ lại đứa bé này để Thẩm Quan phải chịu tội nhường này.

Thẩm Quan nén đau, quay sang an ủi hắn:

"Mấy tiểu nha đầu thường là chậm chạp hơn chút mà."