Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Chương 35

Tiêu Ninh hừ lạnh một tiếng:

"Thẩm đại nhân không quản ngại dặm trường mà đến, chuyện tự mình dâng tận cửa làm thê tử của ta, có gì mà không thể nói."

Thẩm Quan:

"..."

Thế là trước khi mặt trời lặn, Thẩm Quan cuối cùng cũng chịu tin rằng, y và Thiếu gia thực sự không chỉ có mình Tiểu Hoàn là con chung.

Tiếng người ngoài cửa thưa dần, hoàng hôn buông xuống, khói bếp lững lờ, mọi xô bồ đều trở về với tĩnh lặng. Thẩm Quan tựa bên cửa sổ, mắt nhìn ra xa, mái tóc dài xõa trên tấm lưng thanh mảnh phủ đầy mặt sập, tuy mang dáng vẻ bệnh tật nhưng vẫn toát lên nét thanh nhã. Tiêu Ninh quàng chiếc áo khoác lên vai y, ý bảo y mặc vào cho ấm.

Thẩm Quan xoay người, nắm chặt vạt áo, trầm giọng hỏi:

"Nhưng ta không hiểu, có thể luôn ở bên cạnh Thiếu gia, lẽ ra ta phải thấy mãn nguyện lắm rồi, tại sao lại phải rời đi?"

Tay đang rót thuốc của Tiêu Ninh khựng lại, hắn ngước mắt nhìn Thẩm Quan một cái nhưng không trả lời. Thẩm Quan đón lấy bát thuốc, nước thuốc đen đặc phản chiếu sự mịt mờ trong mắt y.

Mãi đến khi Thẩm Quan uống cạn thuốc, dược tính ập đến khiến đầu óc hôn trầm, y mới mơ màng cảm nhận được đầu ngón tay của Tiêu Ninh nhẹ nhàng m*n tr*n thái dương mình, nghe hắn nói:

"Trách ta, đã không chịu đối xử tốt với ngươi."

Thẩm Quan lắc đầu, nhưng không còn sức để nói, chỉ cố gắng không chìm vào giấc ngủ, bướng bỉnh nhìn hắn.

"Khi ngươi rời khỏi Thiên Y Phủ, trong người đã mang kịch độc, vậy mà ta chưa từng hay biết, đến khi ta biết thì đã muộn rồi. Ngươi cũng thật nhẫn tâm, đã như thế còn muốn đến trêu chọc ta..."

Ánh mắt Tiêu Ninh cay xè, ngữ khí không còn chút lạnh lùng cứng nhắc như mọi ngày, chỉ có nỗi đau lòng và cả sự ủy khuất.

Sắc mặt Thẩm Quan trắng bệch, viền mắt đỏ hoe, nắm chặt lấy tay Tiêu Ninh.

"Sau khi ngươi sinh hạ Niệm Niệm thì liền ra đi."

Tiêu Ninh cười thảm một tiếng, nói:

"Ta đã từng nghĩ không biết bao nhiêu lần, giá như lúc đầu ta đối xử với ngươi tốt hơn một chút..."

Nước mắt Thẩm Quan thấm vào chân tóc, trong lòng đau đớn đến nghẹn ngào.

"A Vân, trên đời này người nhẫn tâm nhất chính là ngươi."

...

Lần cuối cùng độc Quỷ Diện Hoa phát tác, Tiêu Ninh ôm chặt Thẩm Quan vào lòng, hai người triền miên suốt đêm trên giường.

Trong lúc thần trí mê loạn, Thẩm Quan nghe thấy Tiêu Ninh nói với mình rất nhiều điều. Khi cơn nghiện độc phát tác, nhiều lời y không nhớ rõ, nhưng lại có một câu khắc sâu vào tim.

Hắn nói:

"Ngươi ở bên cạnh ta, ta hận ngươi. Nhưng nếu ngươi đi rồi, ta sống trên đời này chẳng khác nào hồn ma bóng quế, ngay cả một nơi để nương tựa cũng không có."

Trời hửng sáng, Tiêu Ninh ôm Thẩm Quan đã ngủ thiếp đi, đầu ngón tay v**t v* từng nét trên lông mày và đôi mắt y, trong lòng cảm thấy bình yên lạ thường. Cứ để hắn tham lam thêm hai mươi năm nữa, dù sau này chết đi có phải vạn kiếp bất phục, hắn cũng cam lòng.

Lần này Thẩm Quan mãi không tỉnh, vài canh giờ sau lại bắt đầu sốt cao không dứt, hai má đỏ bừng, đôi mày đau đớn nhíu chặt, miệng không ngừng nói mê.

Lão Chu vội vàng chạy đến xem hồi lâu, rồi nói với Tiêu Ninh:

"Đây là lúc độc sắp tan rồi, cứ đúng giờ cho uống thuốc, vượt qua đợt này là ổn thôi."

Tiêu Ninh vắt khô chiếc khăn thấm nước lạnh, đắp lên trán Thẩm Quan, lẳng lặng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của y dưới lớp chăn.

Cơn sốt của Thẩm Quan cứ lặp đi lặp lại, đôi khi tỉnh lại cũng trong trạng thái mơ hồ, Tiêu Ninh thường bế y vào lòng, đút từng thìa thuốc một. Thẩm Quan thi thoảng lại nôn hết chỗ thuốc vừa uống lên người hắn, hắn cũng không nề hà, nhẹ nhàng v**t v* sống lưng gầy gò của y, thấp giọng dỗ dành vài câu. Vào lúc yếu ớt và chật vật nhất, Tiêu Ninh luôn ở bên cạnh Thẩm Quan.

Giày vò suốt năm sáu ngày, Thẩm Quan mới hết sốt cao, Tiêu Ninh cũng dần buông lỏng gánh nặng trong lòng.

Ngày Thẩm Quan tỉnh hẳn, vừa vặn là lúc một trận mưa thu vừa tạnh. Y mở mắt, tâm trí hỗn loạn, một lúc lâu sau mới cử động thân thể, gượng dậy ngồi lên. Nằm quá lâu khiến mắt y thỉnh thoảng tối sầm lại, định thần một lát, đầu óc rốt cuộc cũng hoàn toàn thanh tỉnh. Y nhớ lại tất cả quá khứ, nhớ rõ từng lời Tiêu Ninh đã nói trong những ngày qua, nhớ về Vương phủ năm xưa, và cả trận mưa lạnh lẽo ở ngôi miếu hoang năm ấy.

Thẩm Quan đưa tay che mắt, thật lâu sau mới lặng lẽ rơi lệ. Tính ra nửa đời người này, y đã phụ Tạ Quân Ý, mà cũng phụ cả Tiêu Ninh.

Y lảo đảo đứng dậy, y quán tĩnh mịch, ngoài y ra không có một ai. Y không biết mình nên đi đâu, có lẽ là muốn tìm Thiếu gia của mình, hoặc cũng có lẽ là muốn trốn chạy vì không dám đối diện với hắn.

Đẩy cánh cửa y quán ra, Tiêu Ninh đang đứng ngay bên ngoài, dùng dải lụa đỏ buộc nơ cho một hộp quà.

Lão Chu đứng bên cạnh nói:

"Ta đã bảo hôm nay y chắc chắn sẽ tỉnh mà."

Sắc mặt Tiêu Ninh hơi đổi, nhìn mấy hộp quà chưa kịp buộc xong lụa đỏ, đáy mắt thoáng qua một tia ảo não.

Hắn quăng dải lụa trong tay đi, khoanh tay trước ngực, ngước mắt nhìn Thẩm Quan nói:

"Tỉnh rồi mà cũng không chịu khoác thêm áo đã chạy ra ngoài."

Thẩm Quan ngơ ngác, lẩm bẩm:

"Thiếu gia..."
Tiêu Ninh nén nhịn một hồi, rồi tiến lên cởi áo mình khoác cho Thẩm Quan, thở dài bất lực:

"Sau này cứ để ngươi danh không chính ngôn không thuận đi theo ta thì thật chẳng ra sao, hôm nay ta tranh thủ gom góp mấy món sính lễ đưa cho ngươi."

Trước y quán xếp ngay ngắn vài chiếc hộp: Bánh nướng, đường phèn, mứt bí, mứt cam, mứt hồng, long nhãn, móng giò, mì sợi, một đôi gà trống, một đôi vịt mái. Theo phong tục địa phương, sính lễ phải đủ mười hai món, vì chưa kịp mua đủ nên đứng cuối hàng là Niệm Niệm và Tiểu Hoàn.

Coi như là cũng gượng ép gom đủ số lượng đi.
Thẩm Quan sững sờ, mãi đến khi Tiêu Ninh ôm lấy y, y mới sực tỉnh lại.

"Không nói gì tức là ngươi đồng ý rồi, vào trong đi, bên ngoài gió lớn."

"Thiếu gia."

Thẩm Quan áp trán vào ngực Tiêu Ninh,

"Lòng ta như nhật nguyệt, thề cùng sống cùng chết."

Hồi lâu sau, y mới nghe thấy Tiêu Ninh trịnh trọng đáp:

"Được."

...

Thẩm Quan nhận lấy món sính lễ qua loa ấy, người vui nhất chính là Lão Chu, lão chỉ mong sao từ nay về sau cánh cửa nhà mình không còn phải chịu khổ nữa.

Thẩm Quan bệnh suốt bao ngày, tinh thần không tốt, lại bị màn cầu thân bất ngờ này làm cho kinh ngạc, y tựa vào lòng Tiêu Ninh tỉ mỉ hồi tưởng lại những ngày tháng hồ đồ vừa qua.

Tiêu Ninh dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên trán y, kéo chăn đắp kín mít, rồi vẫy tay gọi Tiểu Hoàn và Niệm Niệm lại gần, không nói lời nào liền đẩy hai đứa trẻ đến trước mặt Thẩm Quan.

"Gọi cha đi."

Mắt Tiểu Hoàn đỏ hoe, cẩn thận gọi một tiếng. Niệm Niệm vẫn còn ngây ngô, cũng bắt chước anh trai gọi một tiếng "cha" đầy giọng sữa.

Ngay lập tức, mọi tâm tư hỗn loạn của Thẩm Quan tan biến sạch sẽ, trái tim tan chảy thành một vũng nước mềm mại. Người yêu ở trước mắt, cốt nhục ở bên cạnh, chẳng còn gì để cầu mong hơn.

Lão Chu thấy cảnh tượng này, lập tức nhờ người xem một ngày lành tháng tốt để hai người cử hành hôn lễ. Tiêu Ninh cũng nhân tiện mua lại căn nhà sát vách tiệm bánh, dự định phá đi xây lại để thông hai nhà làm một. Từ nay về sau, Tiểu Hoàn và Niệm Niệm sẽ không còn phải chen chúc trong căn noãn các chật chội nữa.