Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Chương 20

"Lần này tự mình nuôi."

Tiêu Ninh dán lòng bàn tay vào bụng Thẩm Vân Giai, sinh linh nhỏ bé đã hoài thai gần năm tháng bên trong đã có thể máy động.

Thẩm Vân Giai tựa cằm lên vai Tiêu Ninh thầm nghĩ, đợi đến khi đứa trẻ chào đời, y còn có thể ở bên nó bao lâu? Ba tháng? Hay bốn tháng?

Một thoáng thất thần ấy ngay lập tức bị cảm giác chua xót nơi thắt lưng kéo trở lại, cuộc hoan lạc đầy khổ sở này vẫn chưa kết thúc.

Đến cuối cùng, Thẩm Vân Giai giữa làn mồ hôi mờ mịt chỉ còn nhìn thấy bầu trời sao lấp lánh chập chờn và một vầng trăng sáng lay động không ngừng.

Thẩm Vân Giai lại ngủ một mạch đến tận lúc mặt trời lên cao mới tỉnh dậy, đầu óc hôn trầm, toàn thân rã rời vô lực.

Một đôi bàn tay nhỏ nhắn luồn vào trong chăn, Tiểu Hoàn ló cái đầu nhỏ ra từ mép giường, nép sát vào y, nhỏ giọng nói:

"Cha lại ngủ nướng rồi."

Thẩm Vân Giai mỉm cười, đưa tay xoa vầng trán mềm mại của con, chống tay ngồi dậy.

Tiểu Hoàn nhìn cái bụng nhô cao dưới lớp chăn của cha, nhịn không được hỏi:

"Cha ơi, chừng nào tiểu đệ đệ hoặc tiểu muội muội mới chịu ra ngoài ạ?"

"Sắp rồi, Tiểu Hoàn sắp được làm ca ca rồi."

Thẩm Vân Giai nắm tay Tiểu Hoàn áp lên bụng mình, cái tên nhóc bên trong rất hợp tác mà máy động một cái, làm đôi mắt Tiểu Hoàn sáng rực lên.

Thẩm Vân Giai ôm Tiểu Hoàn vào lòng, nhìn nó áp tai vào bụng y cọ tới cọ lui.

"Tiểu Hoàn là ca ca, sau này phải chăm sóc tốt cho đệ đệ muội muội nhé."

Tiểu Hoàn ngoan ngoãn gật đầu:

"Con sẽ chăm sóc tốt cho các em, chia hồ lô đường cho các em ăn, còn dạy các em đọc sách nữa."

Lòng Thẩm Vân Giai mềm nhũn thành một dải, ngón tay điểm nhẹ vào giữa mày con, nghiêm túc nói:

"Nhưng Tiểu Hoàn càng phải chăm sóc tốt cho chính mình cơ."

Tiểu Hoàn ngước khuôn mặt nhỏ lên:

"Thì có cha chăm sóc con mà."

Đầu ngón tay Thẩm Vân Giai lướt qua hàng mi của Tiểu Hoàn, nếu vài năm nữa, đứa trẻ này có lẽ sẽ càng giống Tạ Quân Ý năm đó, chỉ tiếc là y không còn cơ hội nhìn thấy nữa.

Lồng ngực chợt thắt lại đau đớn, Thẩm Vân Giai mạnh bạo đưa tay ép chặt lên tim, khoảnh khắc đó y không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì, ngay cả hơi thở cũng đình trệ.

Qua khoảng hai ba hơi thở, Thẩm Vân Giai hừ nhẹ một tiếng, cúi người dốc sức th* d*c vài cái, bên tai vang lên những tiếng ù ù.

"Cha ơi!"

Tiểu Hoàn níu lấy tay áo y gọi dồn dập mấy tiếng.

Thẩm Vân Giai trấn tĩnh hồi lâu, buông bàn tay đang ấn trên ngực ra, vỗ vỗ đầu Tiểu Hoàn nói:

"Không sao, Tiểu Hoàn xuống lầu trước đi, cha thay quần áo xong sẽ xuống ngay."

Tiểu Hoàn chằm chằm nhìn cha một lúc lâu, xác định cha không sao mới gật đầu, nhảy xuống giường đẩy cửa chạy xuống lầu.

Thẩm Vân Giai đưa tay sờ lên trái tim, ánh mắt dần dần tối sầm lại.

Việc đi gặp riêng lão Chu là tranh thủ lúc Tiêu Ninh đưa Tiểu Hoàn đi học.

Thẩm Vân Giai đặt hai vò rượu Thu Lộ Bạch lên bàn, tự giác kéo ghế ngồi xuống, đưa cổ tay ra.

Lão Chu nghển cổ ngó nghiêng ra ngoài một vòng, tức thì thấy đau đầu:

"Sao ngươi lại tự tới đây?"

Thẩm Vân Giai chỉ tay vào vị trí trái tim:

"Có phải độc đã nhập vào tâm mạch?"

Thần tình lão Chu trở nên nghiêm trọng, cẩn thận bắt mạch cho y, hồi lâu mới nói:

"Không nên nhanh như vậy mới phải. Ta bốc thêm cho ngươi một đơn thuốc nữa, bình thường chú ý một chút, kỵ đại hỉ đại bi, đại khủng đại kinh, phải giữ tâm cảnh bình hòa."

Thẩm Vân Giai thu tay về, nhẹ nhàng buông ống tay áo xuống, gật đầu.

Lão Chu vung bút viết đơn thuốc, nhét vào tay Thẩm Vân Giai:

"Đến hiệu thuốc phố Đông mà mua, mua loại dược liệu tốt một chút. Giữ cái ngân khố mà đi bán bánh nướng, đúng là chỉ có hai vợ chồng nhà các ngươi."

Thẩm Vân Giai cúi đầu:

"Đa tạ."

Lão Chu phẩy tay:

"Không cần. Về bảo với cái tên nhà ngươi ấy, ít hành phòng sự thôi, đến lúc nào rồi còn giày vò nhau."

Giọng Thẩm Vân Giai thanh lãnh mà bình tĩnh:

"Ta biết rồi."

Lúc xoay người đi, vành tai đã nhuộm vài phần đỏ như son.

...

Thẩm Vân Giai xách thuốc đi về, qua hai con phố thì nhận ra sau lưng có người bám đuôi.

Y không quay đầu lại, đợi khi vòng qua một con hẻm nhỏ mới dừng bước, một con dao găm trượt từ ống tay áo xuống đầu ngón tay.

Kể từ lần bị đám lưu manh quấy rối, y đã đặc biệt rèn một con dao găm mang theo bên mình.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, bóng người vừa lách ra, dao găm đã kề sát cổ họng hắn.

"Sao lại là anh?"

Đầu ngón tay Thẩm Vân Giai khựng lại.

Triệu Sinh toát mồ hôi lạnh đầy trán, cười gượng gạo:

"Là... là tôi."

Thẩm Vân Giai do dự một thoáng, dao găm vẫn chưa hạ xuống, hỏi:

"Theo dõi ta làm gì?"

Mặt Triệu Sinh đỏ bừng, lắp bắp:

"Tôi... tôi vốn định về nhà, tình cờ thấy cậu từ hiệu thuốc đi ra, tôi lo đám người lần trước lại tìm cậu gây phiền phức, cho nên mới..."

"Hóa ra là vậy."

Thẩm Vân Giai thu dao lại, hơi khom người:

"Là ta đường đột rồi."

"Không... không sao."

Triệu Sinh vội xua tay,

"Cậu đi một mình không an toàn, để tôi tiễn cậu về nhà."

Thẩm Vân Giai lắc đầu, nghiêng người giãn khoảng cách với Triệu Sinh:

"Phu quân nhà ta không thích ta đi quá gần người khác, xin lỗi."

Nói xong, y không nán lại thêm.

Triệu Sinh nhìn bóng áo trắng dần xa khuất, im lặng siết chặt nắm đấm.

Mùi thuốc sắc đắng ngắt nồng nặc, quanh quẩn không tan trong sân.

Đứa nhỏ trong bụng lớn khá nhanh, nhưng khẩu vị của Thẩm Vân Giai vẫn luôn không tốt, một bát thuốc uống xuống chưa đầy hai chén trà đã nôn ra sạch sẽ.

Lúc Tiêu Ninh trở về, vừa vặn bắt gặp cảnh Thẩm Vân Giai đang vịn gốc cây nôn đến mức rơi nước mắt.

"Chuyện gì thế này?"

Tiêu Ninh một tay đỡ lấy Thẩm Vân Giai đang lảo đảo.

"Không sao, trong dạ dày khó chịu, nôn ra là ổn rồi."

Thẩm Vân Giai lấy hơi, nén cơn chóng mặt nói.

Tiêu Ninh không nói hai lời, trực tiếp bế bổng người lên lầu, ấn xuống giường:

"Không khỏe thì nằm yên đó, chạy lung tung làm gì? Hôm nay ra ngoài à?"

Thẩm Vân Giai chống lấy thắt lưng mỏi nhừ, gật đầu:

"Tìm lão Chu bắt mạch, lấy ít thuốc rồi về ngay, không đi xa."

"Thuốc đâu?"

"Ở dưới lầu."

Tiêu Ninh kéo chăn đắp lên người Thẩm Vân Giai, xoay người xuống lầu sắc lại thuốc.

Thảo dược đặt trên bếp lò trong bếp, tháo dây thừng, đổ vào ấm sành, mùi thuốc đắng chát dù chưa nấu đã lan tỏa.

Tiêu Ninh nhón một nhành cỏ từ trong ấm, đưa lên mũi ngửi. Nếu hắn không nhìn lầm, loại thảo dược này tên là "Quỷ Điểm Đăng", có công dụng thanh độc hộ tâm, nhưng không biết tại sao lại xuất hiện trong thuốc an thai?