Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Chương 19

Canh hai, đêm đã khuya, một bóng đen nhẹ nhàng lướt qua tường bao, biến mất vào màn đêm tĩnh mịch.

Canh ba, nến đã cháy đến đoạn cuối, làn khói xanh cuối cùng tản đi, căn phòng hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Cửa phòng ngủ bị đẩy ra khẽ khàng, tiếng bước chân rơi xuống không một tiếng động.

Màn giường được vén lên, Thẩm Vân Giai đang ngủ say sưa. Một bàn tay chạm lên mái tóc hơi lạnh của y, lướt qua kẽ tay như nước, rồi nhẹ nhàng rơi xuống mặt sập.

Trong cơn mơ, Thẩm Vân Giai cảm thấy có ai đó đè nặng lên ngực mình, cảm giác ngột ngạt khiến y không nhịn được mà nhíu mày.

Trên môi phủ một làn hơi ấm, những đầu ngón tay hơi thô ráp m*n tr*n sau vành tai y, dọc theo cổ rồi khẽ khàng khều mở cổ áo, mang đến một trận tê dại ngứa ngáy. Đầu lưỡi bị m*t chặt lấy, tiếng nước khẽ khàng vang vọng bên tai hết lần này đến lần khác...

"Ưm..."

Thẩm Vân Giai r*n r* một tiếng trầm đục, từ trong cơn mộng mị mơ màng mở mắt ra.

Bóng tối trước mắt dần tan biến, nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ, y mơ hồ nhìn thấy áp sát ngay trước mặt mình là một nam nhân xa lạ.

"Ưm!"

Thẩm Vân Giai vừa định mở miệng đã bị nam nhân một tay bịt chặt lấy, hai tay y bị khóa trụ, kéo cao quá đầu, ấn chết trên gối.

Thẩm Vân Giai cảm thấy đầu óc choáng váng, theo bản năng nhấc chân định đá, nhưng lại bị ghì chặt đầu gối, cưỡng ép tách hai chân ra.

Cảm giác nhục nhã khi bị đám lưu manh trêu ghẹo ban ngày lại ập đến tâm trí, đuôi mắt Thẩm Vân Giai đỏ bừng, lồng ngực phập phồng dữ dội, lòng tràn đầy hận ý. Dưới sự xáo trộn của khí huyết, nơi cổ họng dâng lên một vị ngọt lịm của máu.

Nam nhân cúi đầu hôn hai cái lên ngực Thẩm Vân Giai, rồi dọc đường đi xuống, hôn lên vùng bụng nhô cao mềm mại của y.

Đột nhiên, hắn cảm thấy mu bàn tay hơi ấm nóng, nghi hoặc ngẩng đầu lên, lúc này mới thấy bàn tay hắn đang bịt miệng mũi Thẩm Vân Giai đã đẫm lệ của y.

"Ngươi khóc cái gì?"

Nam nhân lên tiếng, giọng nói ấy sao mà quen thuộc đến vậy.

Thẩm Vân Giai ngơ ngác nhìn người xa lạ trước mắt, mạnh dạn gạt tay hắn ra, hồi lâu sau mới thốt lên:

"Thiếu gia?"

Tiêu Ninh khựng lại, lúc này mới sực nhớ ra mình quên chưa tháo mặt nạ dịch dung.

Hắn lấy từ trong tay áo ra một lọ cao dược, xoa trong lòng bàn tay rồi bôi dọc theo hàm dưới một vòng, lúc này mới lột ra một lớp mặt nạ, để lộ khuôn mặt sắc sảo tuấn mỹ.

Thẩm Vân Giai ôm lấy vùng bụng đang đau âm ỉ, cúi gầm đầu xuống, bờ vai gầy guộc run rẩy liên hồi.

Tiêu Ninh do dự vươn tay ra, nhẹ nhàng ôm Thẩm Vân Giai vào lòng, nói:

"Đừng khóc nữa."

Thẩm Vân Giai run rẩy đưa hai tay bịt mặt, nghẹn ngào:

"Người ngoài sỉ nhục ta, xem nhẹ ta, tại sao ngay cả ngài cũng đối xử với ta như vậy..."

Tiêu Ninh luống cuống ôm lấy Thẩm Vân Giai, trong lòng hoảng loạn vô cùng.

Hắn không cố ý, chỉ là sau khi dịch dung ra ngoài để dọn dẹp lũ lưu manh kia xong, hắn muốn tìm chút k*ch th*ch.

Hắn muốn giải thích cho Thẩm Vân Giai nghe, nhưng lại không biết phải nói thế nào, chỉ đành ôm chặt y cho đến khi y khóc mệt rồi lịm đi trong vòng tay mình.

"A Vân, ta sẽ không để ai bắt nạt ngươi nữa."

Tiêu Ninh cúi người hôn đi giọt lệ nơi khóe mắt Thẩm Vân Giai.

"Kẻ nào bắt nạt ngươi, đều đáng chết."

...

Thẩm Vân Giai rốt cuộc vẫn giận rồi. Dù y không nói ra, vẫn chu toàn chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của Tiêu Ninh và Tiểu Hoàn như cũ, nhưng Tiêu Ninh biết, đã ba ngày rồi Thẩm Vân Giai không gắp cho hắn món đùi vân nam hầm nấm đông cô mà hắn thích nhất khi bày thức ăn.

Tiêu Ninh buồn bực ăn xong bữa cơm, đưa Tiểu Hoàn đến thư viện, trong đầu toàn là dáng vẻ tiều tụy của Thẩm Vân Giai. Nghĩ đến những giọt nước mắt rơi trên lòng bàn tay mình đêm đó, tim hắn lại nhói đau. Nhưng hắn không biết phải giải thích với y thế nào rằng mình không hề cố ý.

Cả ngày hôm đó, Tiêu Ninh làm việc gì cũng tâm hồn treo ngược cành cây.

Mãi đến buổi tối, khi Thẩm Vân Giai xách nước nóng lên lầu, Tiêu Ninh mới tìm được cơ hội để mượn cớ phát tiết.

"Sau này đừng làm những việc này nữa."

Tiêu Ninh nhìn Thẩm Vân Giai chật vật xách nước nóng lên, nước trong chậu gỗ đã được điều chỉnh nhiệt độ vừa vặn.

Thẩm Vân Giai vừa định tháo giày tất cho thiếu gia thì bị hắn nắm lấy tay kéo dậy, siết chặt vào lòng.

Tiêu Ninh đưa tay dọc theo bờ vai Thẩm Vân Giai ch*m r** v**t v* xuống lưng và hông, nói:

"Cũng không nhìn xem giờ đã là tháng thứ mấy rồi."

Trên trán Thẩm Vân Giai vẫn còn lấm tấm mồ hôi, nhịp thở hơi dồn dập:

"Những việc này không tính là nặng, ta làm được."

Bàn tay Tiêu Ninh đang vuốt trên lưng y chợt khựng lại, nhíu mày:

"Phải lấy đứa nhỏ trong bụng làm trọng."

Thẩm Vân Giai rủ mắt, đặt tay lên bụng, thản nhiên gật đầu:

"Thiếu gia dạy bảo chí phải."

Tiêu Ninh nén lại sự bực bội trong lòng, do dự một thoáng, cuối cùng vẫn mở lời:

"Chuyện đêm hôm kia, là ta sơ suất."

Thẩm Vân Giai ngước mắt nhìn Tiêu Ninh, tìm thấy từ trong ánh mắt hắn chút bóng dáng của ngày xưa, giống như thuở thiếu thời vị Tiểu thế tử lén giấu bài vở không làm bị y phát hiện, có chút hối lỗi, lại có chút chột dạ.

Một ý niệm vừa nảy ra, Thẩm Vân Giai không nhịn được mà mỉm cười.

Nụ cười ấy đẹp như hoa sáu tháng tuyết nở trên cành, gió thổi qua mang theo làn hương lạnh thấm đẫm lòng người, nhẹ nhàng quét qua trái tim Tiêu Ninh.

Tiêu Ninh sững sờ, bao nhiêu lời nói lạnh lùng gây tổn thương đều nuốt ngược vào bụng.

Hắn siết chặt vòng tay, có chút tham luyến mà nhẹ nhàng cọ cằm l*n đ*nh đầu Thẩm Vân Giai, dứt khoát nhắm mắt quẳng hết mọi chuyện ra sau đầu, hơi cúi người hôn lấy vành tai mềm mại của người trong lòng.

Thẩm Vân Giai bị ép lên sập gỗ, y bào trên người bị cởi ra hết lớp này đến lớp khác.

Tiêu Ninh ôm lấy thân hình gầy gò trên giường, giọng khàn đục:

"Để ta yêu thương ngươi thêm một lần nữa."

Trong ngăn kéo nhỏ đầu giường có giấu một hộp chi cao , hương nhài tinh khiết trong vắt, mua từ ngõ Nam Cửu, là đồ mới, còn chưa mở phong. Chiếc hũ sứ nhỏ tròn trịa vẽ hình "Cá chép đỏ vờn sen", dưới đáy hũ còn đè lên hai cuốn xuân sách đã bị lật đến mức quăn cả góc.

...

Trên cổ tay Thẩm Vân Giai là những vết răng do chính y cắn phải, vòng này nối tiếp vòng kia, cho đến khi
Tiêu Ninh hôn lên đầu ngón tay y, áp sát bên tai dỗ dành:

"Kêu thành tiếng đi."

Thẩm Vân Giai bị mồ hôi làm nhòe mắt, lắc đầu th* d*c:

"Tiểu Hoàn..."

Tiêu Ninh nhíu mày, vơ lấy y phục quấn bừa lên người Thẩm Vân Giai, bế thốc y lên trực tiếp từ cửa sổ nhảy vọt lên nóc nhà.

"Kêu đi."

Tiêu Ninh vòng tay ôm eo Thẩm Vân Giai, hài lòng nói.

Thẩm Vân Giai đưa tay dụi đôi mắt chua xót. Phải rồi, lần này chắc chắn sẽ không làm Tiểu Hoàn thức giấc, nhưng e là hàng xóm láng giềng đều sẽ nghe thấy cả.

Tiêu Ninh cúi đầu hôn lên ngực Thẩm Vân Giai, thấp giọng hỏi:

"Năm đó tại sao không đích thân cho Tiểu Hoàn bú mớm?"

Thẩm Vân Giai nén hơi thở, mê man đáp:

"Tiểu Hoàn... không được nuôi bên cạnh... không thể để Sư tôn biết... uống thuốc rồi, thì không còn sữa nữa, ưm..."