Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Chương 16

Thẩm Vân Giai đặt bát thuốc không xuống một bên:

"Tiểu Hoàn nhận mặt chữ rất nhanh, mới có mấy ngày mà đã thuộc lòng được mấy cuốn sách vỡ lòng rồi."

Tiêu Ninh nhéo nhéo má Tiểu Hoàn, nhìn sang Thẩm Vân Giai, hỏi:

"Có muốn đưa Tiểu Hoàn đến thư viện không?"

Thẩm Vân Giai ngẩn ra. Tiểu Hoàn rất thông tuệ, chỉ là từ nhỏ ít tiếp xúc với người ngoài, tính cách ngược lại không được hoạt bát như những đứa trẻ khác. Nếu đưa đến thư viện, được tiếp xúc nhiều với bạn bè đồng trang lứa, có lẽ cũng là chuyện tốt.

"Nghe theo thiếu gia."

Tiểu Hoàn tay cầm bút trúc, nghiêng đầu nhìn cha:

"Thư viện là nơi làm gì ạ?"

Thẩm Vân Giai dùng ngón tay xoa xoa gò má mềm mại của con:

"Là nơi để đọc sách."

"Con ở cùng cha cũng có thể đọc sách mà."

Tiểu Hoàn chỉ vào chồng sách trên bàn gỗ nhỏ.

Ánh mắt Thẩm Vân Giai hơi tối lại:

"Cha... không thể dạy Tiểu Hoàn mãi được..."

Tiêu Ninh xách Tiểu Hoàn từ trên giường xuống:

"Ta mua hồ lô đường cho con để ở dưới lầu đấy."

Tiểu Hoàn vừa nghe thấy thế liền tung tăng chạy xuống lầu. Trong phòng thoáng chốc trở nên yên tĩnh.

Tiêu Ninh rút chiếc gối sau lưng Thẩm Vân Giai ra đặt phẳng xuống, ra lệnh:

"Nằm cho hẳn hoi."

Thẩm Vân Giai ngoan ngoãn nằm xuống. Gió nhẹ từ ngoài cửa sổ thổi vào, lướt qua bàn gỗ cuốn theo một làn hương mực từ nghiên đá. Tiêu Ninh cứ thế ngồi bên cạnh y, cho đến khi y ngủ thiếp đi mới đưa tay kéo lại chăn, khép cửa sổ, nhẹ chân nhẹ tay bước ra ngoài.

Ngày Tiểu Hoàn nhập học, cả Tiêu Ninh và Thẩm Vân Giai đều dậy thật sớm.

Thẩm Vân Giai quỳ xuống sửa lại cổ áo cho Tiểu Hoàn hết lần này đến lần khác, lại cẩn thận dặn dò thêm mấy câu.

Tiêu Ninh tay xách túi sách của Tiểu Hoàn, kéo Thẩm Vân Giai từ dưới đất đứng dậy, nhíu mày nói:

"Nếu ngươi không yên tâm thì đi cùng mà tiễn nó."

Thẩm Vân Giai tự nhiên là muốn rồi. Tiểu Hoàn ngây ngô một tay dắt cha, một tay dắt vị thúc thúc dạo này không còn hung dữ lắm, trước khi mặt trời lên cao đã tới trước cổng thư viện.

Phu tử đã đợi sẵn từ sớm. Tiểu Hoàn bị đẩy tới trước bức họa Khổng Thánh nhân, lóng ngóng quỳ lạy một cái, rồi theo phu tử đọc mấy câu Luận Ngữ. Phu tử dùng bút chu sa điểm một nốt đỏ giữa trán Tiểu Hoàn, ý nghĩa là khai mông nhập học. Thẩm Vân Giai nhìn Tiểu Hoàn ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, cầm sách ngoan ngoãn đọc theo phu tử, lúc này mới bước một bước lại ngoái đầu nhìn một cái theo Tiêu Ninh rời đi.

Đường về nhà không xa, Tiêu Ninh đi không nhanh, chỉ là Thẩm Vân Giai sức lực không đủ, đi theo vẫn có chút vất vả. Chẳng được bao lâu, y đã không nhịn được mà đưa tay chống lấy thắt lưng đang mỏi nhừ.

Thẩm Vân Giai dạo này nằm giường quá lâu, thân thể ngược lại chẳng bằng lúc trước, lớp y bào rộng rãi cũng không che giấu được vòng bụng hơi nhô cao. Y đưa tay lau mồ hôi trên trán, ánh nắng khiến y có vài phần chóng mặt, sơ sẩy một chút suýt nữa đâm sầm vào Tiêu Ninh vừa đột ngột dừng bước.

"Cẩn thận."

Tiêu Ninh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy Thẩm Vân Giai.

"Thiếu gia, ta..."

Thẩm Vân Giai lời còn chưa dứt đã bị Tiêu Ninh mất kiên nhẫn cắt ngang.

"Tẩm bổ bao lâu rồi mà người vẫn yếu như sên thế này, mới đi có đoạn đường đã không xong rồi sao?"

Thẩm Vân Giai:

"..."

Đôi môi mỏng của Tiêu Ninh nhả ra ba chữ lạnh băng:

"Thật vô dụng."

Thẩm Vân Giai hơi khó chịu nâng lấy bụng dưới, đang định mở miệng xin lỗi thì bỗng thấy thân mình nhẹ bẫng, đã được Tiêu Ninh vững chãi bế bổng lên.

Trên phố người qua kẻ lại, chính là lúc náo nhiệt nhất.

Thẩm Vân Giai cẩn thận tựa đầu lên vai Tiêu Ninh, khẽ nói:

"Thiếu gia thả ta xuống đi, người ta nhìn vào sẽ không hay đâu."

Tiêu Ninh phiền phức đến mức lông mày có thể kẹp chết ruồi:

"Câm miệng."

Thẩm Vân Giai hết cách, chỉ đành im lặng tựa trong lòng hắn, không nói thêm lời nào nữa.

...

Việc đón Tiểu Hoàn tan học rốt cuộc vẫn rơi xuống đầu Tiêu Ninh.

Thẩm Vân Giai từ trong nhà đuổi theo, đưa chiếc ô cho Tiêu Ninh:

"Thiếu gia, ngoài trời đổi tiết rồi."

Trời cao âm u, mây đen giăng kín, dường như sắp có mưa lớn.

Tiêu Ninh nhận lấy ô, nói:

"Vào nhà đi, đừng ra ngoài, ta về ngay đây."

Lúc này ở thư viện, Tiểu Hoàn đang xếp sách vở ngay ngắn vào túi. Phu tử đi vệ sinh rồi, chỉ để lại một căn phòng đầy trẻ nhỏ. Tiểu Hoàn là người mới, tự nhiên khiến những đứa trẻ khác tò mò vây quanh một vòng.

Một đứa trẻ thấy má nó tròn trịa, vừa trắng vừa mềm, không nhịn được đưa tay nhéo một cái, thẳng thắn nói:
"Sao trông cậu giống như một bé gái thế này?"

Tiểu Hoàn bị nhéo đến ngẩn ngơ, trên mặt để lại hai dấu ngón tay đỏ ửng, nhất thời không biết trả lời thế nào.

Mấy đứa trẻ khác thấy nó không nói lời nào, cũng thi nhau đưa tay muốn nhéo.

Tiểu Hoàn dùng túi sách che mặt, nghĩ hồi lâu mới nói:

"Đừng mà..."
Càng không cho nhéo, lũ trẻ càng hăng hái, cùng nhau giật túi sách của nó ra, đòi nhéo má cho bằng được.

Tiểu Hoàn sợ hãi, lùi vào góc phòng, nén nước mắt nói:

"Tớ sẽ mách cha đấy..."

Có một đứa bé mập mạp chen miệng nói:

"Đồ hay mách lẻo, cha cậu chẳng quản nổi đâu."

Tiểu Hoàn dụi đôi mắt ướt át, nhỏ giọng:

"Tớ mách thúc thúc."

Thúc thúc siêu hung dữ luôn.

"Thúc Tiêu Ninh cũng chẳng quản cậu đâu, cậu có phải con trai thúc ấy đâu mà."

Đứa bé mập mạp quệt mũi nói:

"Mẹ tớ bảo rồi, cha cậu là tiểu thiếp nhà người ta trốn ra, thấy thúc Tiêu Ninh tuấn tú lại tháo vát nên mới đeo bám dai dẳng không chịu rời đi."

Tiểu Hoàn như một con thỏ nhỏ, ủy khuất đến mức hai mắt đỏ hoe.

Đứa bé mập mạp thừa cơ nhéo má nó hai cái, đắc ý nói:
"Mẹ tớ bảo rồi, cậu là đứa có cha sinh không có cha quản... không..."

Một câu vè chưa kịp đọc hết, đứa bé mập mạp đã thấy chân mình rời khỏi mặt đất. Nó "oaoa" khua khoang đôi chân ngắn tũn, xoay tròn một vòng, lúc này mới nhìn rõ là ai đang xách mình lên.

"Thúc... thúc Tiêu Ninh..."

Đứa bé mập mạp nuốt nước miếng cái ực.

Tiêu Ninh nheo mắt, nhếch khóe môi một cái khiến đứa bé mập mạp run cầm cập.

Tiểu Hoàn như thấy cứu tinh, vội vàng nắm lấy vạt áo Tiêu Ninh:

"Thúc thúc!"

Tiêu Ninh đặt đứa bé mập mạp xuống đất, một tay bế thốc Tiểu Hoàn lên, tay kia hất túi sách lên vai, trầm mặt nói:

"Đã bảo bao nhiêu lần rồi, không được gọi là thúc thúc."

Tiểu Hoàn biết Tiêu Ninh không thích nghe nó gọi thúc thúc, nhưng Tiêu Ninh cũng chưa bao giờ bảo nó phải gọi là gì.

Nhưng lần này, Tiêu Ninh lại xoa đầu nó, nghiêm túc nói:

"Gọi là CHA."

Tiểu Hoàn ngơ ngác ngẩng đầu, cho đến khi Tiêu Ninh cẩn thận lặp lại lần nữa, nó mới do dự gọi:

"Cha?"