Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Chương 15

Editor: Tôi đã khóc như 1 con rồ giữa 3 giờ sáng khi đọc cái truyện quái quỷ này

Lão Chu nhíu mày, nắm lấy cổ tay Thẩm Vân Giai bắt mạch, hồi lâu sau mới quay đầu lại, hơi do dự nói:

"Đứa nhỏ trong bụng y... vị tất đã giữ được."

Đầu óc Tiêu Ninh trống rỗng, thân hình lảo đảo mấy cái, may được lão Chu kịp thời đưa tay đỡ lấy.

...

Thẩm Vân Giai tỉnh lại khi trời vừa hửng sáng, nỗi đau đớn và cái lạnh trên người vẫn chưa tan biến, y chỉ có thể thử cử động đầu ngón tay.

"Ngươi tốt nhất đừng có cử động lung tung."

Lão Chu đang ngoặm nửa miếng bánh đường, giọng nói lúng búng.

Thẩm Vân Giai hít một hơi sâu, khó khăn quay đầu lại, nhìn lão Chu chằm chằm đầy vẻ u uất.

Lão Chu bị nhìn đến mức không tự nhiên, ăn vội vàng cho xong miếng bánh, chùi những ngón tay dính dầu vào quần áo, rồi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, nói:

"Nam nhân của ngươi đang ở sau vườn sắc thuốc cho ngươi, con trai ngươi chắc vẫn đang ngủ ở nhà. Không cho ngươi động đậy là vì chưa rút kim xong. Ngoài ra còn một việc phải nói cho ngươi biết, ngươi có thể sẩy thai bất cứ lúc nào, hãy chuẩn bị tâm lý trước."

Thẩm Vân Giai có chút ngẩn ngơ, một hồi lâu sau mới nhọc nhằn đưa tay đặt lên vùng bụng dưới đau nhức, khàn giọng hỏi:

"Có từ khi nào..."

"Gần hai tháng rồi mà ngươi không cảm giác được gì sao?"

Lão Chu lấy làm lạ, rồi tặc lưỡi:

"Nhưng cũng đừng nghĩ nhiều nữa, thai chưa đậu chắc, không cưỡng cầu được. Lát nữa một bát thuốc đổ xuống, muốn rụng thì rụng cho sạch sẽ, tránh để sau này khổ thân."

Đáy mắt Thẩm Vân Giai là một khoảng tử khí lặng lờ:

"Có thể giữ không?"

Lão Chu lại đặt tay lên cổ tay Thẩm Vân Giai, im lặng một lúc rồi nói:

"Không cần thiết."

"Nghĩa là... vẫn còn hy vọng..."

Thẩm Vân Giai chống giường chậm rãi ngồi dậy, gắng gượng lấy hơi.

Lão Chu gõ ngón tay lên thành giường, suy nghĩ một chút rồi bảo:

"Giữ thai không khó, cái khó là chất độc trên người ngươi."

Thẩm Vân Giai nhìn những cây kim châm chưa rút trên cánh tay mình, nói:

"Kẻ được mệnh danh là Ngân Châm Quỷ Thứ như Chu Diễm, chắc chắn sẽ có cách đúng không."

"Châm bạc phong độc? Vốn dĩ ngươi còn có thể sống thêm vài năm, nếu cưỡng ép áp chế độc tính trong người để giữ thai, e rằng chỉ còn được một năm quang cảnh."

Đầu ngón tay Thẩm Vân Giai v**t v* bụng dưới, khẽ khàng:

"Thế cũng đủ rồi."

Lão Chu thắc mắc:

"Theo ta thấy thì không đáng, ngươi không muốn ở bên cạnh hắn thêm vài năm sao?"

Thẩm Vân Giai thẫn thờ:

"Cũng không cần thiết nữa, ta ở lại bên hắn, đối với hắn mà nói vị tất không phải là một loại giày vò."

Sự mâu thuẫn và đau khổ của Tiêu Ninh, y đều nhìn thấu. Những gì cần hiểu, đêm qua y đã hiểu hết rồi.

"Nhưng tại sao ta phải giúp ngươi?"

"Đường Đồng Quan ở Tây Bắc, dưới danh nghĩa của ta còn một tiệm cầm đồ ngầm, nếu ngài muốn thì nó thuộc về ngài."

Lão Chu lắc đầu:

"Ta không hứng thú với tiền bạc."

Thẩm Vân Giai thở dài:

"Vậy ngài muốn gì?"

Lão Chu chỉ vào bụng Thẩm Vân Giai:

"Ta muốn đứa trẻ này sau này nối dõi truyền thừa của ta, kính ta làm thầy, phụng dưỡng ta lúc tuổi già, thấy thế nào?"

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Thẩm Vân Giai mới mở lời:

"Được."
Lão Chu cạy một viên gạch lát nền lên, lôi ra một chiếc hộp gỗ mun, mở ra bên trong là mấy cây kim bạc tỏa ra hàn khí lãnh lẽo.

Lão nhìn về phía hậu viện, hỏi:

"Ngươi nghĩ kỹ chưa?"

Thẩm Vân Giai nhìn bàn tay mình, nhớ lại lời Tiêu Ninh đêm qua, đôi bàn tay này đã nhuốm máu Tạ gia, định sẵn là không bao giờ rửa sạch được:

"Cái mạng này của ta, sớm đã nên trả lại cho hắn."

Lão Chu đưa cho y một chiếc khăn tay:

"Cắn chặt lấy, đừng phát ra tiếng động, ta sẽ phong sáu cây kim vào cơ thể ngươi. Một năm sau, chất độc này sẽ không thể chế ngự được nữa, đến lúc đó nếu muốn sống sót, kẻ nào hạ độc ngươi thì ngươi đi tìm kẻ đó."

Thẩm Vân Giai nhận lấy chiếc khăn, lão Chu hạ thủ cực kỳ chuẩn xác, cơn đau chỉ diễn ra trong giây lát.

Trước khi Tiêu Ninh bước vào, mọi thứ đã kết thúc.

Tiêu Ninh không ngờ Thẩm Vân Giai đã tỉnh, hắn sững người một lát, định đưa tay chạm vào y nhưng rồi lại không tự nhiên thu tay về, ngoảnh mặt đi mắng lão Chu:

"Y tỉnh lúc nào sao ngươi không gọi ta."

Lão Chu treo một xấp thuốc an thai đã gói kỹ vào tay Tiêu Ninh:

"Xong rồi, ta đã nói với y hết rồi, đứa nhỏ tạm thời giữ được, thuốc ở hậu viện không cần uống nữa. Chăm sóc kỹ, nằm giường tịnh dưỡng, thuốc này ngày hai thang, mấy ngày tới ta sẽ chạy qua nhà ngươi thường xuyên hơn."

Thẩm Vân Giai ấn tay lên vị trí phong kim nơi lồng ngực, ngước mắt nhìn Tiêu Ninh, nói:

"Tiểu Hoàn tỉnh dậy nếu không thấy người sẽ sợ hãi."

"Vậy chúng ta về nhà."

Tiêu Ninh bế Thẩm Vân Giai lên một cách vững chãi, người trong lòng gần như không có trọng lượng, xương cốt cấn vào cánh tay hắn.

Hai người suốt quãng đường không nói câu nào, khi gần đến cửa nhà, Tiêu Ninh mới mở lời:

"Thẩm Vân Giai, chúng ta lại sắp có con rồi."

Thẩm Vân Giai tựa cái đầu rủ thấp vào vai Tiêu Ninh, khẽ đáp một tiếng.

Tiêu Ninh im lặng, có ngàn vạn lời muốn nói với y, muốn nói sau này sẽ không bao giờ đến những nơi như ngõ Nam Cửu nữa, cũng muốn nói đêm qua không nên bỏ y lại một mình ở nhà, nhưng những lời này tuyệt đối không thốt ra được.

Nén hồi lâu, hắn chỉ thốt ra một câu lạnh lùng:

"Ngươi phải sinh đứa trẻ này ra cho tử tế, đây là nợ ngươi thiếu ta."

Thẩm Vân Giai rủ mắt nhìn bụng mình, đáp:

"Được."

Ánh nắng ban mai phản chiếu trong đáy mắt Tiêu Ninh, trong sự luân chuyển của ánh sáng là một chút ý cười nhàn nhạt, hắn ôm chặt người trong lòng, khẽ nói:

"Sau đó ngươi phải dạy chúng đọc sách hiểu lễ nghĩa, nhìn chúng trưởng thành..."

Đợi đến lúc bóng xế hoàng hôn, chúng ta cũng con cháu đầy đàn.

...

Thẩm Vân Giai bị Tiêu Ninh cưỡng chế phải nằm trên giường dưỡng thai. Trên giường kê một chiếc bàn gỗ nhỏ đặt cạnh cửa sổ, Tiểu Hoàn hằng ngày vẫn nằm bò ra đó theo cha học chữ.

Nắng ấm xuyên qua cửa sổ, rơi xuống bàn gỗ như những vụn vàng li ti. Thẩm Vân Giai cầm tay Tiểu Hoàn, dạy nó viết từng nét chữ. Y phải nằm cả ngày nên tóc tai không búi, chỉ tùy ý vén sau tai, vai khoác áo dài, trung y lỏng lẻo, trông lại có phần nhàn nhã.

Cây bút trúc bình dị tựa lên đầu ngón tay Tiểu Hoàn, lòng bàn tay Thẩm Vân Giai bao lấy mu bàn tay đứa nhỏ, mực theo ngòi bút chuyển động, để lại những nét chữ thanh tú, thoát tục.

Tiêu Ninh đứng tựa cửa quan sát một hồi, khẽ ho một tiếng, cắt ngang hai người đang viết chữ.

"Uống thuốc đi."

Tiêu Ninh đưa bát thuốc qua.

Thẩm Vân Giai nhận lấy, thuốc còn ấm nóng, vào miệng vừa độ.

"Tiểu Hoàn, đây là con viết sao?"

Tiêu Ninh cầm lấy mấy tờ giấy đay đang tập viết trên bàn.

Tiểu Hoàn ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ngoan ngoãn gật đầu.

"Khá lắm."

Tiêu Ninh đưa tay xoa xoa đầu Tiểu Hoàn.