"Không sao, khóc một lát là ổn thôi."
Tiêu Ninh thu tiền đồng vào trong hũ nhỏ rồi đưa cho Tiểu Hoàn:
"Cầm lấy, để dành lần sau mua hồ lô đường."
Tiểu Hoàn vui vẻ ôm hũ nhỏ, ngồi bên cạnh Tiêu Ninh bầu bạn cùng hắn tiếp tục bán bánh nướng.
Gần đến buổi trưa Thẩm Vân Giai vẫn chưa tỉnh, Tiêu Ninh đành phải bưng thuốc lên lầu. Thẩm Vân Giai lại hơi phát sốt, đôi môi trắng bệch co quắp trong chăn.
"A Vân."
Tiêu Ninh bế người từ trên giường lên, để y tựa vào lòng mình.
Thẩm Vân Giai mê man mở mắt, lại bị mùi thuốc trong phòng xộc vào làm buồn nôn.
"Uống thuốc rồi hãy ngủ."
Tiêu Ninh thổi cho thuốc nguội bớt, đưa đến bên môi Thẩm Vân Giai.
Thẩm Vân Giai chóng mặt dữ dội, phối hợp há miệng nuốt xuống nước thuốc đắng ngắt.
Sau khi uống hết bát thuốc, trong miệng bỗng nhiên được nhét vào một quả mứt chua ngọt.
"Tiểu Hoàn để dành cho ngươi đấy."
Tiêu Ninh dọn dẹp bát thuốc, ấn Thẩm Vân Giai nằm lại giường:
"Ngủ đi."
Thẩm Vân Giai gượng dậy:
"Thiếu gia, Tiểu Hoàn nó..."
"Tiểu Hoàn ở dưới lầu, ta sẽ trông chừng nó, không cần ngươi lo lắng."
Tiêu Ninh quay lưng về phía Thẩm Vân Giai, lại nói:
"Ngươi dầu gì cũng từng học võ, thân thể lại kém cỏi đến thế này, chỉ toàn làm phiền người khác."
Nói xong liền nhấc chân bước đi, đóng cửa mạnh đến vang trời.
Thẩm Vân Giai ôm lấy vầng trán hôn trầm, dược tính ngấm vào lại thiếp đi. Tiêu Ninh áp sát cửa nhìn qua khe hở một hồi, xác định Thẩm Vân Giai đã ngủ say mới rời đi.
Cũng may thuốc của lão Chu vẫn rất hiệu nghiệm, đến chập tối Thẩm Vân Giai đã hạ sốt. Y thức dậy dùng bữa tối cùng Tiêu Ninh và Tiểu Hoàn, tắm rửa cho đứa nhỏ, dỗ dành nó ngủ say mới đóng cửa noãn các lại.
Tiêu Ninh ngồi bên giường đợi y:
"Lại đây, c** q**n ra."
Thẩm Vân Giai khựng bước, nhưng vẫn ngoan ngoãn lên giường, cởi bỏ y phục.
Tiêu Ninh ném lọ thuốc trong tay vào lòng y:
"Tự mình bôi thuốc đi."
Thẩm Vân Giai nhìn lọ thuốc trong tay, không rõ ý đồ:
"Thiếu gia?"
Tiêu Ninh lạnh lùng nhìn y:
"Nơi nào có thương tích chẳng lẽ ngươi không biết?"
Thẩm Vân Giai ngước mắt, đến khi hiểu ra thuốc này cần dùng ở đâu, vành tai không khỏi nóng bừng, y nắm chặt lọ thuốc nhỏ trong lòng bàn tay, lúng túng nhìn Tiêu Ninh.
Tiêu Ninh tựa vào đầu giường, thấp giọng nói:
"Sao hả? Lúc tỉnh táo thế này lại muốn ta giúp ngươi?"
"Không dám làm phiền thiếu gia..."
Thẩm Vân Giai cầm lọ thuốc định đi ra ngoài, liền bị Tiêu Ninh nắm chặt cổ tay kéo giật lại.
Thẩm Vân Giai loạng choạng ngã vào lồng ngực Tiêu Ninh, nghe thấy hắn áp sát tai mình nói:
"Ngay tại đây."
Thẩm Vân Giai rủ hàng mi dày đậm, mở lọ thuốc, đầu ngón tay dính chút thuốc mỡ. Y hơi quỳ thân mình lên, hồi lâu không động đậy, mãi đến khi nghe thấy tiếng hừ lạnh mất kiên nhẫn của Tiêu Ninh, mới đưa đầu ngón tay vào nơi u tối phía sau.
Thuốc mỡ lạnh lẽo, đầu ngón tay làm căng ra vết thương, lại là một trận đau thắt. Thẩm Vân Giai cắn chặt môi dưới, hổ thẹn không thiết sống mà cúi đầu, cả người run rẩy.
Tiêu Ninh đưa tay bóp cằm Thẩm Vân Giai, ép y phải ngẩng đầu lên.
Thấy trong mắt Thẩm Vân Giai ẩn hiện lệ quang, Tiêu Ninh hôn lên môi y, khẽ giọng nói:
"Chỉ là bảo ngươi bôi thuốc, vậy mà trông cứ như đang ép ngươi vậy."
Thẩm Vân Giai nhắm mắt lại, cổ tay bị Tiêu Ninh nắm giữ, đầu ngón tay bị đẩy vào sâu hơn, rồi lại chậm rãi rút ra, một lần nữa thấm lấy thuốc mỡ.
Tiêu Ninh hôn lên khóe môi y, nói:
"Lần này đổi thành hai ngón tay."
...
Thẩm Vân Giai trận bệnh này nằm mất ba năm ngày mới dần khỏe lại. Những ngày qua Tiểu Hoàn lại thân thiết với Tiêu Ninh hơn không ít, mỗi ngày đều ôm hũ nhỏ ngồi bên cạnh phụ trách đếm tiền.
Hàng xóm láng giềng qua lại bình thường cứ thích nghển cổ nhìn vào trong nhà, muốn diện kiến vị mỹ nhân mà lời đồn bảo là dung mạo thân hình đều cực phẩm kia.
Mấy ngày nay Tiêu Ninh không cho phép Thẩm Vân Giai xuống lầu, hắn không nhìn nổi dáng vẻ bệnh tật yếu ớt của y.
Năm đó hắn đưa Thẩm Vân Giai về Vương phủ, bất kể là ở thư viện hay võ viện, hai người trước nay đều hình bóng không rời. Lễ, nhạc, xạ, ngự, thư, số, Tạ Quân Ý học bao nhiêu, Thẩm Vân Giai cũng theo học bấy nhiêu.
Còn về phần Thiên Y phủ đã dạy Thẩm Vân Giai những gì, Tiêu Ninh không được biết, nhưng có thể tránh né ám vệ Vương phủ để tìm kiếm manh mối, Thẩm Vân Giai có lẽ còn thâm sâu khó lường hơn những gì hắn tưởng tượng.
Tiêu Ninh thầm nghĩ, hắn cũng đâu có để y thiếu ăn thiếu mặc, chẳng qua là cưỡng ép y hành phòng vài lần, hà tất phải trưng ra cái bộ dạng sắp bị giày vò đến chết, chẳng phải là cố ý khiến hắn chướng mắt sao.
Tiêu Ninh trong lòng bực bội, tính khí càng lúc càng thô bạo, lúc nấu cơm làm vỡ mất hai cái nồi.
Thẩm Vân Giai chỉ nghĩ thiếu gia giận mình vô dụng, cũng không muốn nằm dưỡng bệnh nữa. Tiêu Ninh không thích y lộ diện trước sạp bánh, y liền ra hậu viện quét tước thu dọn, giặt giũ nấu cơm. Đến đêm khuya, y chủ động trước mặt Tiêu Ninh lặng lẽ tự mình bôi thuốc.
Có đôi khi Tiêu Ninh sẽ bắt y dùng miệng thay thế.
Không giày vò được mấy lần, cổ họng Thẩm Vân Giai đã sưng đỏ đến mức không nói nên lời, cả ngày chỉ có thể hạ thấp giọng ho khan, vốn dĩ ăn đã ít, lần này thì đau đến mức triệt để không nuốt nổi cơm.
Tiêu Ninh bực dọc lôi y đi tìm lão Chu.
Lão Chu vẻ mặt bất đắc dĩ bốc thuốc cho Thẩm Vân Giai, kéo Tiêu Ninh sang một bên nhỏ giọng khuyên nhủ:
"Ngươi không thể đối xử tốt với người ta một chút sao?"
Tiêu Ninh nhìn Thẩm Vân Giai đang ngoan ngoãn ngồi đợi hắn ở cửa, ánh hoàng hôn rơi xuống bên chân y. Y mặc bộ trường y vải thô, quanh thân thanh khiết không tìm thấy một món trang sức đáng giá nào, trên tóc cũng chỉ có một chiếc trâm gỗ.
Y cứ thế tựa vào cửa yên tĩnh không tiếng động, nhưng thần thái thanh cao, thoát tục như ngọc thụ giữa rừng dao.
Người hắn yêu nhất, lại cùng hắn mang huyết hải thâm thù.
Lão Chu nhét chiếc cân thuốc vào tay Tiêu Ninh, sai bảo:
"Cam thảo đang phơi ở hậu viện, đi cân hai tiền."
Tiêu Ninh lại nhìn Thẩm Vân Giai một cái, lầm lũi đi ra phía sau.
Trong phòng nhất thời chỉ còn lại lão Chu và Thẩm Vân Giai. Lão Chu đi đến trước mặt y, thấp giọng hỏi:
"Nói thật đi, còn lại mấy năm?"
Thân hình Thẩm Vân Giai cứng đờ, ngước mắt nhìn lão Chu một cái.
Lão Chu vò mớ tóc rối bù của mình, cười nhạo:
"Cái ánh mắt này của ngươi, cứ như muốn giết người diệt khẩu vậy."
Thẩm Vân Giai rủ mắt, thu liễm sát ý trên người, khẽ nói:
"Chu Diễm, ngươi dầu gì cũng là tiểu sư thúc của Thiên Nam Tinh, ta sao có thể giết ngươi diệt khẩu."
Lão Chu khoanh tay ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế què một chân, đung đưa nói:
"Tiểu Tinh Tinh chuyện này cũng nói cho ngươi biết sao."
Thẩm Vân Giai nhìn ra ngoài sân, vẫn nhẹ giọng:
"Dưới tòa Dược Vương vị quan môn đệ tử cuối cùng, sau khi bị trục xuất khỏi sư môn, không ngờ lại dạt về nơi thôn dã này."