Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 77
“Cảm ơn ngài đã quan tâm, hiện tại Ngài Chim Ruồi rất bình tĩnh.” Một giọng nói mỉm cười đáp lại.
Là á thư da đen cao lớn lúc nãy.
Việt Tư Niên kéo rèm cửa lên, ánh mặt trời len qua khe hở bò ra ngoài, bóng tối quấn quýt đan xen đổ xuống gương mặt anh.
Hàng mi dài rũ xuống nhuốm sắc vàng nhạt, thần sắc anh mơ hồ giữa ranh giới sáng và tối.
“Tôi và ông ta trông rất giống nhau…..” Giọng Việt Tư Niên khẽ vang lên, trầm thấp ảm đạm,
“Tôi biết, thư phụ hiện tại không phải cha ruột của tôi.”
“Chỉ có trùng nhà mới có quyền thăm hỏi, các hạ có thể chứng minh quan hệ thân thuộc của mình không?”
Giọng da đen mang theo vài phần đồng cảm, nhưng cũng khách sáo xa lạ đến mức hoàn toàn không nghe ra là nội ứng của Tinh Lan.
“Tiên sinh Da Đen, mọi trùng hẳn cũng rất muốn biết quan hệ giữa tôi và Ngài Chim Ruồi…”
Việt Tư Niên hơi khựng lại, ánh sáng lọt qua khe rèm khẽ lay động một chút.
“Tôi sẵn sàng phối hợp với nhân viên hộ lý làm xét nghiệm DNA, nhưng trước khi có kết quả, hôm nay tôi có thể gặp lại ông ta một lần nữa không?”
Sắc mặt anh trông đặc biệt tái nhợt yếu ớt, hàng mi đen như cánh bướm bị thương khẽ run rẩy.
“Ông ta vẫn luôn ôm chiếc gối nhỏ đó gọi ‘Niên Niên’, tôi nghĩ có lẽ tôi có thể giúp ích cho tình trạng bệnh của ông ta.”
“Tư Niên các hạ, xin chờ một lát.” Da đen dịu dàng đáp lại, sau đó một khúc nhạc nhẹ nhàng vang lên.
Bàn tay Việt Tư Niên khẽ đặt lên rèm cửa, như buồn bã nhìn chăm chú vào vệt sáng kia, cặp kính anh tiện tay đặt trên bàn ẩn trong bóng tối, phản chiếu đôi mắt săn mồi tập trung đến bất động của anh.
…
“Báo cáo, các hạ phòng 1320 xin phép thăm hỏi Ngài Chim Ruồi”
“Cho ngài ấy vào.” Trùng mặc áo blouse trắng chăm chú nhìn Việt Tư Niên trong phòng, khóe môi cong lên, không tự chủ được mà tiến sát về phía cửa sổ.
“Thú vị thật, tôi muốn xem xem tên này định làm gì.”
“Mộ Thất các hạ, xin đừng lại gần thêm.” Trùng cái chắn trước mặt trùng mặc áo blouse trắng, đầu ngón tay khẽ run.
Cậu ta hạ giọng nhấn mạnh, “Kỹ thuật mô phỏng che chắn vẫn chưa đủ hoàn thiện, nếu để Tư Niên các hạ phát hiện, các hạ sẽ không còn cách nào đạt được niềm vui.”
Áo blouse trắng mang theo nụ cười như gió xuân, nhìn chằm chằm Việt Tư Niên cách một lớp kính, bỗng nhiên đưa tay siết mạnh cằm trùng cái.
Giọng anh ta như cánh hoa mềm mại nhẹ nhàng rơi xuống,
“Làm chó săn của gia tộc Nastalai mà nhìn thấy trùng đực hoàn chỉnh liền không nhịn được mà vẫy đuôi nịnh nọt?”
Trùng cái bị bóp đến hai má tê dại, ánh mắt ươn ướt, giống mèo lấy lòng l**m lên ngón tay áo blouse trắng,
“Mộ Thất các hạ là trùng đực cấp A, Tư Niên các hạ chỉ là cấp F, sao có thể so được với ngài?”
“Chát!” Áo blouse trắng quay mặt đi, nhẹ nhàng tát một cái lên mặt trùng cái, trùng cái không những không giận mà còn vui mừng, gò má mềm mại áp vào lòng bàn tay trùng đực.
“Chát! Chát!” Áo blouse trắng lại nhẹ nhàng đánh thêm hai cái, ánh mắt mỉm cười nhìn trùng cái, “Thu lại màn biểu diễn của cậu đi, tôi không phải lão già kia.”
Trùng cái hơi cúi mặt, nơi khóe mắt lộ ra một vệt hồng nhạt, trông đặc biệt ngoan ngoãn đáng thương.
Áo blouse trắng ấn nút, một thiết bị dò vươn ra, sau khi bình xịt khử trùng tự động phun xong, ống tiêm c*m v** mạch máu xanh uốn lượn nổi lên trên tay anh ta, liên tục rút máu tươi.
“Anh ta quả thật rất không tồi.” Áo blouse trắng ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần, túi máu dần dần được rót đầy.
“Lão già kia cũng coi như làm được một chuyện tốt.”
Trùng cái có thể tỉnh táo đối mặt với trùng đực gia tộc Nastalai có hương tin tức tố trong máu có thể tự nhiên trấn an trùng cái hiếm như lông phượng sừng lân, cũng không biết lão già kia tìm được từ đâu.
Anh ta quả thực cần một trùng cái có thể tỉnh táo tự nguyện phối hợp thí nghiệm của mình, trùng cái hôn mê không thể miêu tả rõ phản ứng của thuốc.
“Đừng chọc giận tôi, đồ ngu.” Anh ta khẽ mỉm cười, thần sắc vô cớ sinh ra vài phần âm u.
“Lâu như vậy rồi, cậu hẳn phải rõ chuyện gì đang xảy ra chứ, muốn chết trên giường tôi sao?”
“Mộ Thất các hạ, tôi sai rồi.” Trùng cái quỳ bò đến bên chân áo blouse trắng, áp mặt lên đùi đối phương.
“Tôi chỉ là đau lòng các hạ.”
Áo blouse trắng chậm rãi vuốt tóc trùng cái, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt theo lượng máu không ngừng mất đi.
Giọng anh ta đột nhiên lạnh xuống, “Gan cậu cũng lớn thật.”
Mộ Thất là trùng đực thế hệ trẻ của gia tộc Nastalai có khiếm khuyết nghiêm trọng nhất, anh ta là kẻ yếu sinh lý, hoàn toàn không có năng lực sinh sản.
Anh ta là nỗi sỉ nhục triệt để của gia tộc, thậm chí anh ta chưa từng được rời khỏi căn cứ thí nghiệm, cũng chưa từng bị trùng khác biết đến.
Những năm qua, trùng cái trong căn cứ thí nghiệm dám nhào lên người anh ta, không chết thì cũng tàn phế, kẻ còn sống cũng trở thành vật thí nghiệm của anh ta.
Nếu không phải cần anh ta kiểm tra khả năng kháng tin tức tố trùng đực gia tộc Nastalai, anh ta nhất định sẽ chơi chết tên trùng cái mới tới này.
Áo blouse trắng nghiến răng nghiến lợi nghĩ vậy, nhưng bàn tay vuốt tóc đối phương lại càng lúc càng dịu dàng.
Trùng cái cúi đầu bất động, nhìn qua vô cùng ngoan ngoãn, trong ánh mắt lại vô thức lộ ra vài phần giảo hoạt đắc ý.
Từ Nhiên, cậu đúng là đồ ngu, còn dám coi thường đại trùng(đại nhân) Noah ta đây sao?
Nhìn xem, đại trùng Noah ta đây vừa tới, chẳng trùng đực ma quỷ của gia tộc Nastalai nho nhỏ phải vẫn bị cậu ta tùy ý nắm trong tay sao?
Hừ, đã biết Bạch Cốt Tinh Đạo không thể thiếu cậu ta chưa.
…
Giờ phút này Từ Nhiên đang sứt đầu mẻ trán.
Ôn Tinh Lan trở về tinh hệ Viên Chinh, liên hợp với quỷ nhỏ Lucas kia, rà soát toàn diện hành tinh nhỏ số 30, những trùng cậu ta cài vào lần lượt bị lộ.
Để rút trùng Bạch Cốt Tinh Đạo đi, cậu ta không thể không ngày đêm đánh du kích với Ôn Tinh Lan.
Điều này rất khó.
Ôn Tinh Lan không phải địch trùng, thậm chí đối phương còn thay anh ta nuôi dưỡng những lão nhược bệnh tàn của Bạch Cốt Tinh Đạo suốt nhiều năm.
Từ Nhiên không thể buông tay phản kháng, nhưng bị truy đuổi chặn đường đến không còn đường lui, nếu không có trùng âm thầm thả cho đường lui, bọn họ chỉ có thể bị tiêu diệt sạch sẽ.
Rốt cuộc là ai đang thả cho đường lui?
Dưới lòng đất hoang tinh sâu 300 mét, Từ Nhiên gặm sâu răng rắc răng rắc, ánh sáng trắng bệch từ quang não chiếu lên mặt cậu ta, trông như một con quỷ thật sự bò ra từ lòng đất.
“Đại trùng Noah lén trốn đi rồi, thủ lĩnh cứ như vậy mãi, thật đáng sợ a….”
“Câm miệng, nếu không phải cái đồ ngu cậu bị quỷ nhỏ kia moi lời, sao thủ lĩnh phải chui xuống đất gặm sâu lòng đất, nôn, dịch thể sâu nhìn ghê quá….”
“Hùng phụ cậu, thư phụ cậu chính là Trùng tộc, chỉ gặm một con sâu nguyên thủy mà cũng kiêu căng như vậy? Nhìn thủ lĩnh đi, nôn…..”
[ Noah thiên hạ đệ nhất ]: A Nhiên thối, tôi trà trộn vào căn cứ thí nghiệm rồi. Đính kèm1.jpg
Từ Nhiên mở ảnh, Noah trong ảnh cười ngu ngốc hết cỡ, cậu ta phóng to tấm ảnh, ở một góc ảnh có một trùng đực mặc áo blouse trắng đang nhìn chằm chằm Noah không rời mắt.
[ không có nhưng mà ]: …. Cậu là đồ ngu sao?
Từ Nhiên một tay bóp nát con sâu lòng đất trong tay, mảnh giáp xác đỏ cùng huyết thanh trắng bắn tung tóe, dọa đám trùng xung quanh lặng lẽ lùi xa hơn.
“A, là phó thủ lĩnh sao? Mỗi lần thủ lĩnh nổi giận như vậy đều là do đại trùng Noah làm…”
“Lần trước đại trùng Noah trà trộn vào gia tộc Nastalai bị lão già kia chiếm tiện nghi, thủ lĩnh đã nổi trận lôi đình…”
“Tên đó đúng là đồ ngu, ỷ mình trông giống á thư, đi khắp nơi làm bừa, thủ lĩnh cũng là vì tốt cho cậu ta…”
“Nghe nói lần này trà trộn vào Bạch Tháp…”
“Các cậu, im lặng một chút.” Từ Nhiên nghiến ra từ kẽ răng từng chữ từng chữ , râu trùng khó chịu mà căng thẳng.
Đám ngu xuẩn không biết lo này, cậu ta vội vã trở về từ xa xôi như vậy là vì ai? Còn có một kẻ càng không biết lo lại tự đưa mình làm vật thí nghiệm dâng đến tận cửa.
Thông báo: [Len yêu cầu thêm bạn với bạn.]
Từ Nhiên bực bội không thôi, cậu ta không nên lên Tinh Võng, tránh để quân Viên Chinh định vị được mình, nhưng cậu ta thật sự quan tâm tình hình hiện tại của tên Noah ngu ngốc kia.
Tên này là ai? Có nên thêm không?
Cậu ta không ngừng gạt xác sâu lòng đất, đột nhiên cảm thấy buồn cười, hiện tại cậu ta hôi đến mức khứu giác tê liệt, có lẽ với bộ dạng này, cái thứ ghê tởm Trịnh Thành Phong kia cũng sẽ không còn động tay động chân nữa.
Ánh mắt Từ Nhiên lạnh lẽo, cậu ta sớm muộn cũng sẽ tìm được cơ hội chơi chết tên đó.
Cậu ta thông qua yêu cầu kết bạn, khóe miệng kéo ra một nụ cười méo mó, để xem rốt cuộc là kẻ nào, có phải chính là tên cố ý thả cậu ta chạy hay không.
Ở một góc của Bạch Cốt Tinh Đạo, đám trùng co ro chen chúc sát lại với nhau run lẩy bẩy, từng gương mặt bẩn thỉu đen sì, râu trùng khẽ nhúc nhích, lén lút trao đổi với nhau.
Thủ lĩnh càng ngày càng đáng sợ…
Cậu có thấy không? Trên người giống như đang bốc ra sương đen có thực thể vậy…
Dọa trùng quá, tôi muốn quay về hành tinh nhỏ số 30 rửa bát.
Đồ không có tiền đồ, chúng ta chạy trốn là để làm sự nghiệp lớn!
Tôi muốn tự thú….
Suỵt! Cậu muốn ch·ết sao? Thủ lĩnh đang ở ngay bên cạnh cậu đó!
…
Hailen lười biếng dựa trên ghế nằm phơi nắng, đôi mắt nửa mở nửa khép nhìn về phía xa…
Từng đợt sóng biển nuốt chửng bãi đá ngầm ven bờ, bọt nước không ngừng tan vỡ rồi lại dịu dàng nở rộ.
Rất lâu sau, anh ta khẽ gọi một tiếng, Dylan trầm mặc đứng dậy, giúp Hailen chỉnh lại áo khoác lụa dài, đắp lại tấm thảm mỏng nhẹ, sau đó bắt đầu cẩn thận xử lý bản thân mình.
Dylan tỉ mỉ đeo nút tay áo đá quý màu lục, lại chỉnh sửa áo khoác vest, cả trùng hoàn toàn không nhìn ra vừa rồi đã làm chuyện gì.
“Hoàn toàn không giống trùng quân tử đứng đắn, ngược lại giống một tên côn đồ mặc vest.”
Hailen nghiêng người cuộn mình trong thảm, mơ mơ màng màng lẩm bẩm.
Nút tay áo đá quý là anh ta đưa cho Dylan, đặt trên người gã cơ bắp này, vậy mà lại tạo ra hiệu quả như thế.
Dylan khom lưng cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Hailen, giọng mang ý cười: “Cảm ơn lời khen.”
Hailen khó chịu, dùng sức kéo thảm trùm kín đầu, “Mau đi làm việc của em đi, đại ân trùng.”
Khó khăn lắm mới thực hiện nghĩa vụ thư quân một lần, tên này lại căng thẳng đến vậy.
Cách lớp thảm, Dylan trán kề trán Hailen, nhẹ nhàng hôn xuống, bàn tay dịu dàng v**t v* mái tóc dài của anh ta.
Rất lâu sau, Dylan không nói lời nào rời đi.
Hailen ngồi dậy từ ghế nằm, mái tóc dài như cánh hoa lam bị gió thổi tán, không ngừng bay lên rồi lại rơi xuống.
Anh ta nhìn theo bóng lưng Dylan rời xa, cho đến khi biến thành một chấm đen nhỏ rồi hoàn toàn khuất mắt, mới cúi đầu nhìn quang não, gửi tin nhắn.
[Lan]: Ở lòng đất rất khó chịu đúng không?
[ không có nhưng mà ]: Anh là ai?
[Lan]: Đương nhiên là bạn của cậu, nếu không cậu nghĩ cậu chạy ra được bằng cách nào?
[ không có nhưng mà ]: Vì sao phải giúp tôi?
[Lan]: Cậu có muốn nhìn pháo hoa nở rộ trên tinh cầu Trung Ương không?
[ không có nhưng mà ]: Bạch Cốt Tinh Đạo không phải pháo hôi cho quý tộc tranh quyền đoạt lợi.
[Lan]: Á thư Từ Nhiên, cậu không muốn có thể đường đường chính chính đánh bại trùng cái sao?
[ không có nhưng mà ]: Rốt cuộc anh là ai?
[Lan]: Cậu có từng nghĩ, nếu lúc trước cậu đủ mạnh, thi đậu học viện quân đội, cùng Ôn Nguyệt Minh ra chiến trường, thì có lẽ cậu đã có thể tự tay cứu Ôn Nguyệt Minh trong sự kiện Bạch Cốt Tinh Đạo năm đó?
[ không có nhưng mà ]: Quân thư cấp S còn không làm được, tôi càng không thể.
[Lan]: Đóa hồng lá phong xinh đẹp Niels kia cứ thê thảm héo tàn trong vòng tay cậu như vậy, cậu cam tâm sao?
[ không có nhưng mà ]: Lợi thế của anh là gì? Tôi sẽ không để máu tươi của anh em mình lần nữa trở thành nhiên liệu cho pháo hoa.