Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 76

Một cầu tròn tròn nhỏ treo lơ lửng bay không ngừng đến gần, vươn ra màn hình quay thon dài, hiện lên hình ảnh…

Hàng mi Việt Tư Niên khẽ rũ, rồi chậm rãi nâng lên, đôi mắt đen ánh bạc như nước, dường như mang theo cảm giác trong suốt dưới ánh đèn chiếu rọi.

“Xin lỗi.”
Giọng anh rất thấp, như là theo bản năng buột miệng thốt ra.

Xin lỗi, Ngài Chim Ruồi, “Niên Niên” mà ông khao khát nhất, e rằng tôi không thể trả lại cho ông.

“Xin lỗi,” anh nâng giọng, lặp lại một lần nữa,
“Tôi chọn tầng 13 là vì muốn tiếp xúc với nhiều bệnh trùng nặng hơn, thử tìm ra phương pháp trị liệu.”

Nghe vậy, đám á thư đồng loạt dừng công việc, nhìn chằm chằm Việt Tư Niên.

“Đừng nói đùa nữa.”
Giọng lão á thư nghẹn lại,
“Nơi như thế này, sống được đến tuổi tôi, đếm trên một bàn tay là xong.”

Gương mặt ông ta co giật, vài phần tự giễu hòa lẫn với tang thương, những nếp nhăn chen chúc nhau, trông vừa chua xót vừa thê lương.

“Ngài còn trẻ như vậy, còn là trùng đực các hạ, đến Bạch Tháp làm gì?”

Một á thư lau vết máu tràn ra ở khóe miệng, lạnh mặt từ chối trị liệu của Việt Tư Niên, tiện tay khóa chặt cánh cửa mới sửa xong của phòng Ngài Chim Ruồi.

“Lão già, anh ta thích tự chuốc lấy khổ sở thì cứ để anh ta đi, đợi đến khi vị các hạ tôn quý này thật sự chịu khổ rồi, tự khắc sẽ không đứng đây nói lời to tát nữa.”

【Á thư Bạch Tháp quả nhiên toàn là hạng thô lỗ vô lễ, dám ăn nói hồ đồ với các hạ!】

【Các hạ cũng quá ngây thơ rồi, bệnh trùng tầng 13 của Bạch Tháp không thích hợp tiếp xúc gần, uổng phí lợi thế thắng lợi quý này.】

Không khí càng thêm lạnh lẽo, một á thư cao lớn da đen bỗng bước tới, chắn trước đám á thư phía sau.

“Các hạ, mời theo tôi, bên này là nơi ở của ngài.”
Một tay cậu ta xách Ôn Mặc Ý lên, để nhóc con ngồi trên cánh tay mình.

“A!”
Nhóc con bĩu môi không vui, rồi không biết phát hiện ra thứ gì, lập tức hứng thú dạt dào, ghé lên vai á thư da đen nhìn ngó khắp nơi.

“Để tôi bế là được rồi.”
Việt Tư Niên vội vươn tay, muốn nhận lại nhóc con.

“Không sao đâu, ngài nghỉ ngơi một chút đi, các hạ đường xa mệt mỏi, lại bị dọa không ít, hẳn là rất mệt rồi, tôi đưa ngài về phòng nghỉ.”
Cậu ta quay đầu cười nhẹ một cái, dưới làn da đen hàm răng trông đặc biệt trắng,
“Đây là lễ nghi của á thư.”

【Á thư da đen to xác này từ đâu chui ra vậy? Chạy tới Bạch Tháp để tán tỉnh trùng đực à?】

“Cảm… cảm ơn.”
Việt Tư Niên hơi lúng túng đáp lại, vẫn chưa quen với thiện ý đột ngột của đối phương.

Đi được vài bước, Việt Tư Niên đột nhiên quay đầu lại:
“Nếu các vị có chỗ nào không khỏe, hoan nghênh bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm tôi.”

Trên mặt anh nở nụ cười sáng ngời ôn hòa, như ánh mặt trời không hề keo kiệt, chiếu lên từng trùng một.

Anh thầm nhủ trong lòng, vậy thì để tôi đi trước 99 bước này, để mọi người tin vào đông y.

“Các hạ, hành lý đã được sắp xếp xong… mỗi ngày sẽ có trùng đúng giờ mang bữa ăn tới… đây là nút gọi khẩn cấp, tôi và cộng sự thay ca 24 giờ ở phòng quản lý khẩn cấp, có việc cứ gọi tôi, đừng khách sáo.”

Á thư chớp chớp một mắt, còn tiện tay bắn một cái wink.

【Nguyên soái, có á thư da đen to xác muốn trộm trùng nhà ngài kìa!】

【Nhìn vậy mới thấy Bạch Tháp cũng được đó! Lão tử lớn thế này còn chưa từng sờ tay nhỏ của các hạ đâu!】

Việt Tư Niên nhận lấy nhóc con đang ngủ say khò khò,
“Vất vả cho cậu rồi, cảm ơn.”

Á thư cười sảng khoái:
“Các hạ cứ gọi tôi là Da Đen là được.”

Cậu ta chớp mắt, bắt lấy quả cầu quay phim bay theo Việt Tư Niên vào phòng, giấu ra sau lưng, tay còn lại vẽ một ngôi sao năm cánh trong không trung, tiếp lời:
“Phòng nghỉ của các hạ không cho phép quay chụp, xin yên tâm nghỉ ngơi.”

【Á thư da đen to xác! Buông quả cầu quay ra! Có cái gì mà hội viên tôn quý như tôi không được xem chứ!】

【Không phải nói Biến Hình Ký mùa này có động thái lớn nhất từ trước tới nay sao? Tổ tiết mục đừng giả chết!】

【Quay Bạch Tháp còn chưa đủ lớn à? Mau nghỉ ngơi chút đi, suy nghĩ quá mức rồi, cẩn thận chương trình bị hủy đó.】

Việt Tư Niên nhìn chằm chằm vị trí ngôi sao năm cánh, nhẹ nhàng gật đầu, mặt vô thức lộ ra ý cười, thì ra đây là tiếp ứng do Tinh Lan sắp xếp.

Á thư Da Đen lùi về phía sau đến ngoài cửa, cúi người hành lễ rồi nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.

Việt Tư Niên nhẹ nhàng đặt nhóc con lên giường, đeo kính vào, đi vòng quanh phòng vừa đi vừa quan sát.

Làn đạn trong phòng livestream không có thông tin hữu ích gì.

Anh tháo kính xuống, tiện tay đặt lên bàn sách, rồi đẩy cửa sổ ra…

Từ góc độ này gần như có thể nhìn xuống hơn nửa Bạch Tháp, xung quanh là những cây hoa cao lớn như ẩn như hiện bao bọc nơi này, cánh hoa không ngừng bay xuống, lại bị gió cuốn lên, trên thân tháp đan xen leo đầy các loại dây leo thực vật, mùi hương thực vật thoang thoảng khiến người ta đặc biệt bình tâm tĩnh khí.

Kỳ lạ.

Việt Tư Niên đưa tay định chạm vào dây leo bò ngoài cửa sổ, xác nhận xem có phải là thật hay không.

“ERROR! ERROR! Xin đừng thò cơ thể ra ngoài! Cảnh cáo trên cao! Cảnh cáo trên cao!”
Một tầng màng ánh sáng màu vàng kim bán trong suốt đột ngột bật ra, chắn trước mặt, Việt Tư Niên tiến lên thêm một chút, đầu ngón tay hơi tê rần.

“Cảnh cáo dòng điện sinh vật! Xin đừng tiếp tục thò cơ thể ra ngoài! Cảnh cáo trên cao! Cảnh cáo trên cao! 10, 9, 8……”

“Xin chào, đây là trung tâm dịch vụ khẩn cấp Bạch Tháp, phát hiện phòng số 1320 kích hoạt cảnh cáo trên cao, xin hỏi các hạ có nhu cầu gì không?”

Việt Tư Niên: “Xin lỗi đã làm phiền, tôi chỉ muốn mở cửa thông gió.”

“Thành thật xin lỗi vì đã khiến ngài khó chịu, xin hỏi ngài có cần mở hệ thống tuần hoàn lọc không khí sinh thái không?”

Việt Tư Niên: “Cảm ơn, không cần, tôi thích gió tự nhiên.”

“Xin hỏi ngài còn yêu cầu nào khác không?”

Việt Tư Niên: “Không có.”

“Lần phục vụ này kết thúc, cảm ơn ngài đã đưa ra phản hồi quan trọng đối với môi trường Bạch Tháp.”

Việt Tư Niên như đang suy nghĩ gì đó, khẽ vê động ngón tay, theo quan sát của anh, toàn bộ Bạch Tháp là kết cấu vòng tròn xoắn ốc đi lên, lấy trần kính pha lê làm nguồn chiếu sáng tự nhiên, thang máy ngắm cảnh được ghép từ kính pha lê trong suốt và kim loại.

Mà căn phòng của anh có thể nhìn ra ngoài cửa sổ, hẳn là phòng nằm sát mép thân tháp nhất, nhưng từ bên ngoài nhìn vào, thân tháp rõ ràng phải rộng hơn rất nhiều.

Là do tường chịu lực dày hơn dự đoán của anh sao? Hay là ảo giác?

Không, không đúng.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, tầng màng ánh sáng này rốt cuộc đang phòng cái gì?

Phòng bệnh trùng nhảy lầu tự sát?

Không thể nào, với tố chất cơ thể của trùng cái, độ cao này không thể làm họ ngã chết.

Hơn nữ trừ phi trùng cái bị trọng thương tàn phế, nếu không đều có cánh trùng, bay lượn là bản năng.

Vậy là phòng á thư?

Á thư ra vào tự do, phòng họ thì không có ý nghĩa.

Không đúng.

Đổi một góc độ khác.

Ngón tay trắng như ngọc của anh gõ chậm rãi lên mặt bàn sách gỗ thô, không chớp mắt nhìn chằm chằm những đóa hoa đang rơi ngoài cửa sổ.

Ở thế giới này, có một sự thật tàn khốc là sinh mạng trùng cái không đáng giá, đặc biệt là những trùng cái mắc chứng cuồng bạo đã trở thành gánh nặng tài chính của đế quốc, còn á thư chỉ là bị ném vào để ổn định những bệnh trùng đó, tiêu hao sinh mạng.

Bạch Tháp đã có lớp che chắn bảo hộ, vậy tầng màng ánh sáng tốn kém này rốt cuộc dùng để làm gì?

Khoan đã.

Hoa của trùng tộc, tần suất rơi của cánh hoa là cố định sao?

Cá chậu chim lồng.

Việt Tư Niên giả bộ mệt mỏi ngáp một cái, xoay người nằm lên giường ôm nhóc con nghỉ ngơi, anh mượn tấm chăn mỏng che lại, rút cục giấy từ trong tay áo ra, mở phẳng trong lòng bàn tay, cúi đầu vùi vào nhóc con thơm mùi sữa, hít một hơi, ánh mắt lại bất động thanh sắc nhìn về phía cục giấy.

Trên cục giấy vẽ một chiếc lồng sắt rất lớn, phía trên cùng của lồng treo một vầng trăng, tại vị trí cửa lồng, ngay chỗ tay nắm cửa dán một con chip sinh vật mỏng như cánh ve, bên cạnh là một hàng chữ nhỏ: Sein zum Tode.

Ánh trăng? Ôn Nguyệt Minh? Trên cùng của lồng sắt? Tầng 30 Bạch Tháp?

Con chip này dùng để làm gì? Trông giống như có tác dụng khóa cửa.

Sein zum Tode có ý nghĩa gì?

Anh khẽ cọ má vào nhóc con một chút, nhân cơ hội cẩn thận giấu cục giấy nhỏ vào túi, ngồi dậy mở quang não trên cổ tay ra tìm kiếm:

“Sein zum Tode có nghĩa là gì?”

Bách khoa trùng tộc:

Sein zum Tode: Hướng chết mà sinh, là tinh thần tối cao của quân đoàn trùng tộc, được truyền thừa từ thời đại trùng mẫu.

Trích đoạn 《Trùng tộc vĩ đại》:

Chư tinh lặng lẽ, minh nguyệt treo cao, trùng tộc vĩ đại sinh ra từ hắc động…
Thời khắc chủng tộc suy vong, trùng mẫu dẫn dắt chúng ta phát hiện dị thú…
Nguồn năng lượng cường đại một lần nữa trao cho trùng tộc động lực mở rộng chủng tộc…
Sinh sản và chiến đấu trở thành giai điệu vĩnh hằng của trùng tộc…
Trùng mẫu tử vong…
Dị tộc phản loạn…
Chúng ta chinh phạt các tinh cầu trong vũ trụ…
Hướng chết mà sinh……
Ngọn lửa truyền thừa huyết mạch chủng tộc…

Hướng chết mà sinh?

Việt Tư Niên nghi ngờ phong cảnh ngoài cửa sổ chỉ là cảnh mô phỏng, mục đích là để tiện cho nhân viên bên ngoài thông qua cửa sổ quan sát mọi hành động của trùng trong phòng.

Anh xoay người quay lưng về phía cửa sổ, nhẹ nhàng vỗ về nhóc con Ôn Mặc Ý đang ngủ say.

Ngày thường nhóc con tinh lực dồi dào, giờ còn sớm như vậy đã buồn ngủ, e là do vừa rồi vô tình hít phải sương tin tức tố nồng độ cao ở hành lang.

Thứ này, trùng trưởng thành còn dễ nghiện, trẻ con lại càng không nên tiếp xúc nhiều. Tuy các khí quan tương ứng của Ôn Mặc Ý còn chưa phát triển hoàn toàn, nguy hiểm không lớn, nhưng vẫn phải cẩn thận.

Anh cần một trùng hợp tác.

Gia đình Hailen hiện đang ở tinh hệ Viễn Chinh, chờ bàn giao công việc ở hành tinh nhỏ số 30 với Tinh Lan, tạm thời chưa tới Bạch Tháp.

Việt Thanh Nhiễm lại càng không thể. Muốn trị liệu cho Ngài Chim Ruồi, điều tra rõ chuyện năm đó thì không thể để Việt gia nhúng tay vào.

Nhớ tới dáng vẻ Ngài Chim Ruồi ôm chiếc gối nhỏ gọi “Niên Niên”, Việt Tư Niên đưa tay đè lên ngực, lòng bỗng dâng lên cảm giác nặng nề khó tả.

Bạch Tháp dùng biện pháp trị liệu dị dạng như vậy cũng cần sớm giải quyết, dùng tin tức tố trùng đực nồng độ cao chỉ khiến trùng cái nghiện nặng hơn, hoàn toàn không có tác dụng trị tận gốc.

Nghĩ tới đây, Điện hạ Moody ngược lại là một trùng hợp tác rất tốt.

Moody và Sevrla đều là trùng đực, không bị ảnh hưởng bởi sương tin tức tố, mà mảnh giấy nhỏ Moody đưa cho anh trông cũng giống như một tín hiệu thiện ý.

Theo lý, anh là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Điện hạ Moody. Nếu muốn giành chiến thắng mục tiêu của mùa hai, lựa chọn tốt nhất lẽ ra phải là loại bỏ anh trước.

Những trùng đực các hạ còn lại thì sao, Hailen không có d*c v*ng thắng thua, bản thân anh cũng không rõ vì sao anh ta vẫn đồng ý tham gia mùa hai.

Chẳng lẽ là vì mở rộng thị trường cơ giáp của anh ta?

Còn Việt Thanh Nhiễm, với thân phận quân cờ của Việt gia, vì vinh nhục gia tộc nên chỉ biết nịnh bợ gia tộc Nastalai, nhất định chỉ nghe theo mệnh lệnh của Điện hạ Moody, hợp tác với Việt Thanh Nhiễm là lựa chọn tốt hơn cho Điện hạ Moody.

Vậy vì sao lại chọn anh? Anh có thể mang lại lợi ích gì cho Điện hạ Moody?

Chẳng lẽ là vì nhóc Sevrla?

Nếu anh có thể giải quyết được chứng cuồng bạo, vậy giá trị trùng khí của anh chắc chắn đứng đầu không cần bàn cãi.

Một khi anh đạt được mục đích, Điện hạ Moody chắc chắn thua không nghi ngờ, trừ phi đối phương vốn dĩ không hề muốn khôi phục hôn ước, việc tìm anh hợp tác là có dụng ý khác.

Nghĩ tới đây, Việt Tư Niên đứng dậy đóng cửa sổ, ấn nút khẩn cấp.

“Xin chào, xin lỗi đã làm phiền, cho tôi hỏi tình trạng hiện tại của Ngài Chim Ruồi ở tầng 13 thế nào rồi?”