Năm Gia Khải thứ mười bốn.
Năm ta mười hai tuổi.
Tiểu thị vệ thường xuyên giúp ta bắt dế đã chết đuối.
Khi biết tin.
Ta đau lòng đến mức khóc rất lâu, rất lâu.
Sao hắn lại xui xẻo đến vậy?
Rõ ràng là người bơi giỏi nhất.
Vậy mà cuối cùng lại chết vì đuối nước.
Ông trời ơi.
Sao người thích trêu ngươi đến thế?
Hắn chỉ lớn hơn ta ba tuổi.
Lại còn đẹp trai như vậy.
Võ nghệ cũng tốt.
Đối xử với ta còn tốt hơn nữa.
Tối hôm trước.
Ta còn hứa với hắn.
Đợi đến khi hắn đủ tuổi nhược quán, ta sẽ tác thành cho hắn và cô gái hắn yêu thành thân.
Đến lúc đó.
Ta còn muốn ăn kẹo mừng của hai người.
Nhưng bây giờ...
Ta sẽ chẳng bao giờ được ăn nữa.
Ta khóc rất lâu.
Thái hậu nương nương lại sai người mang tới rất nhiều bánh ngọt và mứt quả.
Ngay cả Tiêu Sở Hành – người gần như chẳng bao giờ tới Tê Phượng Cung – cũng đích thân đến.
Việc đầu tiên hắn làm là bảo ta câm miệng, đừng khóc nữa.
Hắn nói ta quá ồn.
Ta lập tức cầm gối ném hắn.
“Nếu ta khóc ở Tê Phượng Cung, còn ngươi ngủ ở Càn An Điện, thì liên quan gì đến ngươi chứ?”
Hắn lập tức ngụy biện:
“Ngươi có biết Tê Phượng Cung và Càn An Điện gần nhau đến mức nào không?”
“Ngươi có biết giọng ngươi lớn đến mức nào không?”
“Tiếng khóc quỷ gào của ngươi có thể bay xa vạn dặm, dọa tỉnh cả lão Man vương Bắc Cảnh trong giấc ngủ!”
“Thật đáng sợ biết bao!”
Ta tức đến mức chộp thêm một cái gối khác ném hắn.
Chiếc gối này cứng đơ.
Ngày thường ta chẳng thích dùng.
Nhưng lúc lấy để đánh Tiêu Sở Hành thì lại cực kỳ thuận tay.
Đám cung nữ thái giám xung quanh sợ đến hồn vía bay mất.
Ai nấy vội vàng chạy tới định ngăn ta lại.
Nhỡ làm bị thương long thể của vị tiểu hoàng đế kia.
E rằng cả Tê Phượng Cung sẽ máu chảy thành sông mất.
Nhưng Tiêu Sở Hành lại rất cứng rắn.
Hắn bảo tất cả cút ra ngoài.
Năm nay hắn đã mười bốn tuổi.
Thân hình cao lớn như cây tùng.
Phong lưu tuấn tú.
Là một thiếu niên công tử ngọc thụ lâm phong.
Đứng dưới ánh nến sáng rực của đại điện.
Nhìn qua thật sự có vài phần anh tuấn.
Một công tử như vậy.
Một thiếu niên đế vương như vậy.
Chắc hẳn những cô nương ngưỡng mộ hắn phải nhiều vô kể.
Đám cung nhân nhìn nhau.
Không ai dám động đậy.
Lần này Tiêu Sở Hành thật sự nổi giận:
“Không hiểu lời trẫm sao?”
“Cút hết ra ngoài!”
Lúc này còn ai dám ở lại?
Tất cả lập tức ùa nhau chạy mất.
Trong điện chỉ còn lại ta và hắn.
Ta cầm chiếc gối ngọc lên đánh hắn.
Nhưng hắn dễ dàng né được.
Ngay sau đó.
Hắn đoạt luôn chiếc gối khỏi tay ta.
Rồi tiện tay ném xuống đất.
Ta lúc ấy mới nhận ra.
Võ công của hắn đã cao đến vậy rồi sao?
Hắn nhìn ta.
Mà cơn giận của một đế vương trẻ tuổi vẫn chưa thể che giấu hoàn toàn.
Sự mỉa mai và lạnh lùng trong mắt hắn đậm đặc đến cực điểm.
Không hề che đậy.
Hắn nói:
“Một tên thị vệ.”
Ta nhìn hắn.
Không hiểu ý.
Hắn lại tiến thêm một bước.
“Chỉ vì một tên thị vệ?”
Hắn đột ngột nắm lấy cổ tay ta.
Lực tay lớn đến mức cổ tay đau nhói.
Nhưng vẫn chưa hết.
Hắn kéo mạnh ta tới trước mặt mình.
Hơi thở nóng bỏng phả lên mặt ta.
Ta nghe thấy hắn hỏi:
“Đúng không?”
Đó là giọng điệu gì?
Chất vấn?
Hay uy h**p?
Ánh mắt ấy là gì?
Phẫn nộ?
Hay tuyệt vọng?
Ta sợ rồi.
Khóc càng dữ hơn.
Lực siết trên cổ tay càng mạnh.
Mạnh đến mức dường như giây tiếp theo có thể bóp nát cổ tay mảnh khảnh của ta.
Nhưng trong lòng ta cũng đầy ấm ức.
Tại sao lại là ta?
Triều đình có biết bao quý nữ danh môn.
Biết bao tiểu thư thế gia cùng tuổi với ta.
Tại sao lại là ta?
Tại sao chỉ mình ta bị nhốt trong tòa cung điện sâu không thấy đáy này?
Bây giờ.
Ta chỉ vì đau lòng mà muốn khóc một chút thôi.
Vậy mà cũng bị Tiêu Sở Hành chất vấn như thế!
Cổ tay đau quá.
Hắn lại đứng quá gần.
Ta càng cảm nhận rõ khí thế áp bức lạnh lẽo trên người hắn.
Khiến lòng người bức bối đến nghẹt thở.
“Ngươi nói đi!”
“Nói cho trẫm nghe xem!”
“Tên thị vệ đó đã hứa với ngươi điều gì?”
“Mà khiến ngươi đối với hắn lưu luyến đến thế?!”
“Chát!”
Chắc chắn là ta điên rồi.
Ta vậy mà tát Tiêu Sở Hành một cái.
Lòng bàn tay vẫn còn âm ỉ đau.
Ngay lúc ta tưởng rằng giây tiếp theo hắn sẽ tát trả.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng thái giám hô lớn:
“Thái hậu nương nương giá lâm——”
Ta giật bắn người.
Nhưng Tiêu Sở Hành dường như không nghe thấy.
Hoặc cũng có thể là hắn đã hoàn toàn hết kiên nhẫn.
Hắn cúi người.
Trước khi ta kịp phản ứng.
Một cánh tay vòng qua dưới đầu gối ta.
Dùng sức nhấc lên.
Rồi vác thẳng ta lên vai.
Khoảnh khắc ấy.
Ta sợ đến cực điểm.
Tiếng gõ cửa bên ngoài vẫn không ngừng vang lên.
Tiếng bước chân của Thái hậu nương nương cũng ngày một gần hơn.
Đúng lúc cửa điện được mở ra.
Tiêu Sở Hành vừa khéo ném ta lên giường.
Hắn cúi người xuống.
Hai tay giữ chặt hai cổ tay đang vùng vẫy của ta trên gối.
Thế là...
Cảnh tượng đập vào mắt Thái hậu nương nương và toàn bộ cung nhân.
Lại là một khung cảnh vô cùng dễ khiến người khác suy diễn.
Tất cả cung nhân đều cực kỳ ăn ý.
Đồng loạt cúi đầu.
Đồng loạt quay người.
Vạt áo xoay theo động tác của họ.
Nở tung như từng đóa loa kèn.
Còn đều đặn và đẹp mắt hơn cả đội vũ nữ trong yến tiệc.
Chỉ có Thái hậu nương nương là thở dài một tiếng đầy uy nghiêm.
Trong đại điện Tê Phượng Cung.
Thái hậu ngồi ngay ngắn ở vị trí cao nhất.
Bên dưới.
Ta và Tiêu Sở Hành đứng song song.
Người chậm rãi lên tiếng:
“Gần đây ai gia nghe được không ít chuyện về con và hoàng đế.”
“Suốt ngày cãi cọ, ầm ĩ.”
“Thật không ra thể thống gì.”
“Là lỗi của nhi thần.”
Tiêu Sở Hành lập tức cướp lời ta.
Ta cúi đầu.
Cũng chẳng buồn biện hộ giúp hắn.
Sau những gì hắn vừa làm với ta.
Cho dù Thái hậu nương nương có đánh hắn mấy đại bản.
Ta cũng sẽ không nói đỡ cho hắn nửa câu.
Thái hậu dường như khẽ thở phào.
Rồi nói:
“Vốn dĩ ai gia còn nghĩ.”
“Nếu dưa hái ép không ngọt.”
“Nhân lúc hai đứa vẫn chưa bái đường thành thân.”
“Chi bằng cho A Thích trở về nhà thì hơn...”
Ta lập tức ngẩng phắt đầu lên.
Mừng rỡ đến mức đầu gối cũng vô thức nhích lên phía trước nửa tấc.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng.
Thái hậu chỉ khẽ lườm ta một cái.
Rồi tiếp tục nói:
“Hôm nay xem ra.”
“Lại là ai gia tự mình đa tình rồi.”
“Có điều hoàng đế cũng thật là.”
“A Thích mới mười hai tuổi.”
“Con cũng chỉ mới mười lăm.”
“Cho dù có sốt ruột đến đâu.”
“Cũng không nên đùa giỡn như vậy.”
“Nếu truyền ra ngoài.”
“Chỉ tổ khiến người ta bàn tán chuyện phong lưu mà thôi.”
Ta muốn mở miệng giải thích điều gì đó.
Nhưng Tiêu Sở Hành lại lập tức khom người:
“Nhi thần đã hiểu.”
“Đa tạ mẫu hậu chỉ dạy.”
“Nhi thần nhất định ghi nhớ bài học này.”
“Sau này tuyệt đối không hồ nháo như vậy nữa.”
“Ừ.”
“Lui xuống đi.”
“Đến từ đường quỳ trước bài vị tổ tiên nửa canh giờ.”
“Ai gia mệt rồi.”
“Phải về cung nghỉ ngơi.”
“Nhi thần cung tiễn mẫu hậu.”