Tiêu Sở Hành bật cười thành tiếng.
Sau đó quay người lại.
Nhét vào lòng ta một cành mẫu đơn vừa nở:
“Nào, tặng ngươi.”
Hóa ra vừa rồi ta nói khô cả miệng.
Còn ngài thì đứng đó hái hoa à?
Nhưng ta vẫn thở phào nhẹ nhõm.
Vui vẻ nhận lấy cành mẫu đơn.
Rồi ghé sát lại hỏi:
“Vậy ngươi không giận nữa chứ?”
“Ta giận ngươi lúc nào?”
Hắn quay đầu nhìn ta, dường như thấy rất buồn cười.
Ta “ồ” một tiếng:
“Vậy lần sau ta vẫn có thể tới tìm ngươi bắn cung chứ?”
Lần này hắn trả lời rất dứt khoát:
“Đương nhiên.”
Ta lập tức vui vẻ.
Rồi tiện thể rủ hắn tối nay cùng đi móc tổ chim.
“Ngươi có biết không?”
“Mấy hôm trước lúc ta từ Càn An Điện đi ra, vừa hay nhìn thấy trên cổng cung có một tổ chim sẻ.”
“Nhưng chim mẹ đã ba ngày không quay về rồi.”
“Nếu chúng ta không cứu chúng, chúng sẽ chết đói mất!”
Tiêu Sở Hành ngạc nhiên:
“Chuyện này ngươi cũng biết?”
“Đương nhiên!”
“Ta bảo tiểu thị vệ của mình ngày nào cũng theo dõi mà!”
Hắn nhìn ta:
“Ngươi đúng là rảnh rỗi thật.”
Nghe vậy ta lập tức không phục.
“Ngươi biết cái gì?”
“Cái này gọi là thú vui nơi đồng nội!”
“Với lại nhé!”
“Tiểu thị vệ của ta giỏi lắm luôn, còn là người chu đáo nhất trong cung nữa!”
“Hắn lúc nào cũng biết ta muốn gì!”
“Gà nướng da giòn của Kính Hoa Lâu ngươi ăn chưa?”
“Thoại bản mới nhất của Thủy Nguyệt Phường ngươi đọc chưa?”
“Chưa đúng không?”
“Cũng phải thôi.”
“Ngươi còn chưa từng ra khỏi cung mà...”
“Làm như ngươi từng ra khỏi cung ấy...”
Tiêu Sở Hành lập tức phản bác.
Rõ ràng không phục.
Nhưng nói tới cuối câu, hắn dường như chợt nhận ra điều gì đó.
Giọng nói cũng nhỏ đi.
Ta lập tức đắc ý hẳn lên.
Chống nạnh nói:
“Đương nhiên rồi!”
“Bản cô nương vốn từ bên ngoài cung vào mà!”
Nhưng vừa nói xong.
Ta đã hối hận.
Ta và Tiêu Sở Hành trừng mắt nhìn nhau hồi lâu.
Xung quanh.
Đám cung nữ và thái giám đều cúi đầu im lặng.
Trong nhất thời.
Yên tĩnh đến mức không nghe thấy tiếng chim hót.
Ta im lặng một lúc.
Sau đó mới ưỡn ngực, lúng túng đưa ra lời hứa:
“Sau này...”
“Nếu có cơ hội...”
“Ta sẽ đưa ngươi ra ngoài cung xem thử.”
Tiêu Sở Hành không nói gì.
Chỉ nắm lấy cổ tay ta.
Dắt ta đi về phía Càn An Điện.
Tiêu Sở Hành sai người gỡ tổ chim sẻ trên tấm biển cổng cung xuống.
Nhưng rất nhanh đã có một cô cô đứng ra khuyên can:
“Bệ hạ.”
“Đã đến giờ ôn sách rồi.”
“Nếu để Thái hậu nương nương biết được, e rằng người sẽ cho rằng bệ hạ ham chơi lười học.”
“Cao cô nương được nương nương sủng ái, đương nhiên không sợ.”
“Nhưng người thì...”
Nói tới đây.
Bà ta còn liếc nhìn ta một cái.
Ta đang định nói thôi bỏ đi.
Ngày mai đến cứu lũ chim cũng được.
Ai ngờ Tiêu Sở Hành lại bước lên trước một bước.
Đứng chắn trước mặt ta.
“Lời của ngươi là nói với trẫm.”
“Ngươi nhìn nàng làm gì?”
“...Nô tỳ không dám.”
“Chu Hải!”
“Có nô tài!”
Chu công công vung phất trần:
“Mấy người còn đứng ngây ra đó làm gì?”
“Mau đem tổ chim xuống cho ta!”
Lập tức một trận nhốn nháo.
Mọi người chạy tới chạy lui.
Cuối cùng.
Cả tổ chim cùng đám chim non được trao vào tay ta.
Lũ chim ríu rít kêu không ngừng trong lòng bàn tay.
Ta nhìn chúng.
Trong tim tràn ngập niềm vui.
Thật tốt.
Chúng sẽ không bị chết đói nữa.
Đợi khi lớn lên...
Hãy thay ta bay ra khỏi hoàng cung này nhé.
Một chiếc áo choàng được khoác lên vai ta.
Ta ngẩng đầu.
Thấy Tiêu Sở Hành đang cúi xuống nhìn mình.
Dường như mấy năm nay hắn đã lớn hơn một chút.
Vốn dĩ hắn đã rất đẹp rồi.
Có lẽ là giống Thái hậu nương nương.
Cũng có lẽ là giống phụ thân hắn.
Nghe những người già trong cung bàn tán rằng, vị Vương gia kia khi còn sống rất thích mặc trường sam màu đỏ.
Dung mạo đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Thậm chí còn đẹp hơn cả Thái hậu nương nương.
Cha mẹ đều là những người xuất chúng như vậy.
Khó trách Tiêu Sở Hành cũng tuấn tú phong lưu đến thế.
Chỉ là không biết từ bao giờ.
Đôi mắt ấy càng lúc càng đẹp.
Nhưng cũng càng lúc càng chất chứa nhiều tâm sự.
“Tiêu Sở Hành.”
“Vào trong học bài đi.”
“Đừng để Thái phó đợi quá lâu.”
Hắn gật đầu.
Dường như còn muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì.
Chỉ lặng lẽ quay người bước vào Càn An Điện.
Còn vị nữ quan vừa lên tiếng ngăn cản hắn ban nãy.
Khẽ cúi người với ta một cái.
Rồi đi về phía tây.
Đó là Cô Phương Điện.
Tẩm cung của Thái hậu nương nương.
Phía xa.
Mặt trời đang dần lặn xuống.
Ta biết.
Tiêu Sở Hành lại sắp bị phạt quỳ từ đường rồi.
Ta ôm tổ chim trong tay.
Vừa đi vừa dặn thị nữ:
“Bảo Ngự Thiện Phòng nấu một bát chè ý dĩ bách hợp.”
“Vẫn làm sau bữa tối như mọi khi ạ?”
Ta gật đầu:
“Ừ.”
Sau khi dùng bữa tối.
Sắp xếp ổn thỏa cho đám chim non còn chưa biết bay.
Ta khoác chiếc áo choàng dày.
Xách theo hộp thức ăn.
Chỉ dẫn theo một hai nha hoàn.
Đi về phía từ đường.
Quả nhiên.
Tiêu Sở Hành đã quỳ ở đó.
Một bóng lưng quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.
Cứng cỏi.
Kiêu hãnh.
Thà gãy chứ không chịu cong.
Ta cho mọi người lui xuống.
Cánh cửa từ đường khép lại.
Bên trong chỉ còn lại ta và hắn.
Xung quanh là từng ngọn đèn trường minh sáng mãi.
Cùng tấm bài vị vô danh kia.
Khi còn rất nhỏ.
Ta từng nghe những đứa trẻ ngoài dân gian hát một bài đồng dao:
“Phụ nữ cướp nước,
Trẻ thơ xưng đế.”
Bài hát ấy dùng để châm biếm Chiêu Từ Thái hậu và Tiêu Sở Hành hiện tại.
Ngày ấy ta còn nhỏ.
Chỉ thấy thú vị.
Cho nên thường xuyên hát theo.
Ai ngờ bị cha mẹ nghe thấy.
Lập tức bị mắng cho một trận.
Đó là lần duy nhất cha và mẹ cùng nổi giận lớn đến vậy.
Cho nên ta nhớ rất rõ.
Từ đó về sau.
Ta không dám hát bài đồng dao ấy nữa.
Đến bây giờ.
Ta cũng gần như quên mất lời rồi.
Một nguyên nhân khác là vì...
Hiện nay dân gian đã rất ít người hát những bài như thế.
Trong thư mẹ và tỷ tỷ gửi đến đều nói rằng.
Ngày nay ở Nam Cảnh.
Khắp nơi đều là những lời ca ngợi Thái hậu nương nương.
Dù sao.
Chính nhờ Chiêu Từ Hoàng Thái hậu.
Nam Tiêu mới chấm dứt gần trăm năm chia cắt.
Chấm dứt cục diện quân phiệt phân tranh.
Chấm dứt chiến hỏa liên miên.
Chấm dứt cảnh dân chúng lầm than.
Người dân Nam Tiêu hôm nay được an cư lạc nghiệp.
Quả thực là công lao lưu truyền muôn đời của người.
Ta quỳ xuống bên cạnh Tiêu Sở Hành.
Lấy từ hộp thức ăn ra bát chè ý dĩ bách hợp vẫn còn nóng.
“Ăn hay không tùy ngươi đấy!”
Hắn liếc ta một cái.
Rồi giật luôn bát chè từ tay ta.
Vừa ăn còn vừa nói giọng đầy mỉa mai:
“Ta bị phạt quỳ là vì ai hả?”
“Được rồi mà.”
“Thần nữ xin nhận lỗi với bệ hạ.”
“Đa tạ bệ hạ đã cứu giúp!”
Tiêu Sở Hành bật cười.
Hắn uống chè rất nhã nhặn.
Uống xong lại còn vô ơn:
“Không sao.”
“Bây giờ ngươi cứ đắc tội với ta đi.”
“Đợi sau này làm Hoàng hậu của ta.”
“Ta sẽ từ từ đòi nợ.”
Ta trừng mắt nhìn hắn.
Hắn bất đắc dĩ nhún vai.
Bộ dạng lưu manh như đang nói:
Ngươi làm gì được ta nào?
Ta chỉ có thể lè lưỡi với hắn.
Sau đó xoay người.
Ngồi phịch xuống tấm bồ đoàn.
Giữ nguyên tư thế ấy nhìn hắn.
Trong lòng vô cùng tò mò.
“Nhưng mà, Tiêu Sở Hành.”
“Ngươi không sợ trước khi gả cho ngươi...”
“Ta lại thích người khác sao?”
Tiêu Sở Hành chẳng hề đổi sắc mặt.
Thản nhiên đáp:
“Cứ thích đi.”
“Bảo hắn cứ việc tới.”
Giọng điệu bình thản như thể chẳng coi ai trên đời ra gì.