Bắc Mang_Các Độ Thu Sắc

Chương 4: Thiếu niên đế vương

Sau khi Hưởng Giai mất, ta thường xuyên cảm thấy cô đơn.

Để giết thời gian dài đằng đẵng và tẻ nhạt trong cung, ta thường chạy đến Càn An Điện làm phiền Tiêu Sở Hành.

Tiêu Sở Hành, tên húy là Tiêu Mẫn.

Chữ “Mẫn” trong câu “nhất tiếu mẫn ân cừu”.

Tự là Sở Hành.

Theo lẽ thường, nam tử phải đến tuổi nhược quán mới được đặt tự.

Nhưng Tiêu Sở Hành là bảo bối quý giá nhất của cả Nam Tiêu.

Ngay từ ngày sinh ra đã được định sẵn là người đặc biệt nhất thiên hạ.

Cho nên mới một tuổi đã có tự, cũng chẳng phải chuyện lạ.

Nhiều năm sau, mỗi khi nằm ngủ nướng bên cửa sổ phía tây của Tê Phượng Cung, ta thường nghĩ...

Có lẽ cũng chính vì xuất thân ấy.

Nên sự cô độc của hắn mới dài đến vô tận.

Nhưng đó là chuyện sau này.

Nói về Tiêu Sở Hành...

Hắn thật sự rất giỏi.

Rõ ràng chỉ lớn hơn ta hai tuổi.

Thế nhưng ngoài Thái hậu nương nương ra, cả hậu cung không ai dám nói với hắn một câu cay nghiệt.

Ngay cả Tư Nghi cô cô luôn hung dữ với ta, đứng trước mặt hắn cũng ngoan ngoãn như chim cút.

Ha ha ha.

Ta khiêm tốn thỉnh giáo hắn bí quyết.

Kết quả hắn trợn trắng mắt.

Còn bảo ta là một con ngốc tám tuổi non nớt vô tri.

Tên nhóc thối này!

Năm nay hắn cũng mới mười tuổi thôi!

Dựa vào đâu mà dám dạy dỗ ta như vậy?!

Ta tức quá tháo giày ra ném hắn.

Ai ngờ hắn nghiêng người một cái đã né được.

Còn chiếc giày thêu của ta thì bay thẳng vào một ông lão vừa bước qua cửa.

Ta: “!!!”

Ông lão ấy ta từng gặp rồi.

Trước đây từng đến phủ tướng quân.

Ta nghe huynh trưởng gọi ông là “tiên sinh”, còn vô cùng kính trọng.

Đó là một ông lão đến cả huynh trưởng cũng phải sợ!

Ta giật bắn mình, lập tức chui xuống gầm bàn.

Trong lòng nghĩ:

Xong rồi.

Thái hậu nương nương chắc chắn lại bắt ta chép cung quy.

Tất cả đều tại Tiêu Sở Hành!

Không có việc gì lại đi mắng ta làm gì?

Ai ngờ lúc ta đang run lẩy bẩy dưới gầm bàn.

Tiêu Sở Hành lại thản nhiên bước tới.

Trước khi ông lão kịp phản ứng, hắn đã nhanh tay nhặt chiếc giày thêu của ta lên.

Sau đó nhét luôn vào trong tay áo rộng của mình.

Rồi cúi người hành lễ:

“Thái phó chớ trách.”

“Hôm nay học sinh đọc được một bài thơ của Di vương Bắc Kỳ.”

“Trong đó có câu: ‘Hoàng khẩu hảo bì nang, phúc nội khước thảo mãng’.”

“Đọc đến đây chợt hiểu ý nhục mạ nên nhất thời nổi giận, ném sách trong phòng.”

“Không ngờ lại làm bị thương Thái phó.”

“Mong Thái phó lượng thứ.”

Nói xong.

Hắn thật sự rút từ tay áo bên kia ra một quyển sách.

Ông lão nhận lấy.

Lập tức nheo mắt đọc.

Vừa đọc vừa vuốt bộ râu dài, lắc đầu cảm thán:

“Bệ hạ tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã là bậc cửu ngũ chí tôn.”

“Sau này tuyệt đối không được làm chuyện thiếu phong độ như vậy nữa.”

“Loại khẩu chiến bẩn thỉu này, tự có bọn thần là văn thần thay bệ hạ mắng trả.”

“Nhất định sẽ khiến lão Man vương Bắc Kỳ kia tức đến trợn mắt, hộc máu ba thước.”

“Như vậy mới thể hiện được uy phong của Nam Tiêu ta!”

Tiêu Sở Hành khom người:

“Học sinh đã được chỉ dạy.”

Nhìn xem.

Hoàng đế bị xúc phạm.

Toàn bộ văn thần Nam Tiêu đều muốn đứng ra mắng lại giúp hắn!

Đúng là bảo bối quý giá nhất của Nam Tiêu!

Hừ.

Nhìn cái bộ dạng đạo mạo, chính nhân quân tử của Tiêu Sở Hành kìa.

Lúc này thì ra vẻ văn nhã lịch sự làm gì?

Đừng tưởng ta không biết.

Bình thường hắn xấu xa đến mức nào!

Ta đang âm thầm chê bai hắn trong lòng.

Đúng lúc ấy.

Tiêu Sở Hành liếc mắt về phía gầm bàn.

Ta lập tức hiểu ý.

Ồ.

Ý hắn là bảo ta mau mau biến đi.

Ta lập tức khom người bò ra khỏi gầm bàn.

Sau đó vòng qua bình phong.

Chạy thẳng vào nội điện của Càn An Điện.

Rồi ngồi phịch xuống long sàng của hắn.

Trong lòng lại chẳng có tiền đồ mà cảm kích hắn vì vừa cứu mình một mạng.

Ân tình lớn như vậy.

Ta ghi nhớ rồi!

Giống như mọi khi.

Tiêu Sở Hành nghe Đế sư giảng bài là nghe liền mấy canh giờ.

Mà ông lão kia chưa đi.

Ta cũng không dám ra ngoài.

Thế là dứt khoát nằm luôn trên giường của Tiêu Sở Hành ngủ.

Không biết đã ngủ bao lâu.

Đến khi tiếng nói chuyện bên ngoài dần dần biến mất.

Lúc tỉnh lại.

Trong phòng đã tối đi rất nhiều.

Trên người cũng chẳng biết từ lúc nào đã được đắp thêm một chiếc chăn mỏng.

Ta nghĩ:

Cuối cùng cũng được rồi!

Cuối cùng bản cô nương cũng có thể trở về Tê Phượng Cung!

Chỉ là trước khi về.

Ta phải đòi lại chiếc giày thêu của mình từ Tiêu Sở Hành.

Thế là ta tung tăng chạy ra ngoài.

Trong ngoại điện, ngoài Chu công công luôn theo hầu Tiêu Sở Hành ra.

Chỉ còn lại mỗi mình hắn.

Chu công công vốn đang đứng ngủ gật.

Ai ngờ vừa ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy cái đầu bất ngờ thò ra sau bình phong của ta.

Ông bị dọa đến giật mình.

Hai mắt trợn tròn như chuông đồng.

Lập tức tỉnh ngủ.

Bộ dạng ấy khiến ta bật cười.

“Phụt!”

Tiếng cười của ta lập tức kinh động Tiêu Sở Hành đang đọc sách.

Hắn nhìn thấy ta thì ngẩn người một lúc.

Có lẽ đang suy nghĩ:

Sao con bé này vẫn còn ở đây?

Cho đến khi Chu công công đỡ ta đến trước mặt hắn.

Hắn mới như sực nhớ ra điều gì:

“Ồ.”

“Giày thêu của ngươi vẫn còn ở chỗ trẫm đấy.”

Ồ cái gì mà ồ!

Ta đến đây chính là để đòi giày mà!

Ta đưa tay ra trước mặt hắn, lòng bàn tay ngửa lên:

“Mau trả giày cho ta đi! Bản cô nương còn phải về cung thay đồ, lát nữa còn phải đi thỉnh an Thái hậu nương nương nữa! Nếu chậm giờ, cẩn thận nương nương trách phạt đó!”

Nhưng hắn lại phất tay cho Chu công công lui ra.

Chẳng mấy chốc, trong điện chỉ còn lại hai người chúng ta.

Ta hỏi:

“Ngươi định làm gì?”

Hắn đứng dậy.

Đi một vòng rồi dừng trước mặt ta.

Không phải định tính sổ chuyện cũ đấy chứ?

Hắn bảo ta ngồi xuống đất.

Hả?

Ý gì đây?

Cho tiện đá ta à?

Ta không chịu.

Bộ nhu váy này là đồ mới thay đấy, làm bẩn thì sao?

Nhưng tên nhóc hoàng đế Tiêu Sở Hành này thật quá ngông cuồng.

Hắn đẩy ta một cái.

Đẩy thật đấy!!!

Dù bên dưới là nhuyễn tháp mềm mại, nhưng cái mông của ta vẫn vô cớ gặp tai bay vạ gió.

Ta đang định mắng hắn.

Ai ngờ hắn cũng ngồi xổm xuống.

Sau đó nắm lấy cổ chân ta.

Rồi tự tay mang chiếc giày thêu kia trở lại chân ta.

Được rồi.

Vậy thì ta tha thứ cho sự l* m*ng của hắn.

“Khỏe hơn chưa?”

Điều hắn hỏi chắc là chuyện trước đó ta bị bệnh nặng vì uống quá nhiều nước lạnh và ăn đồ thừa.

Ta hơi ngượng.

Khẽ gật đầu:

“Khỏe hơn nhiều rồi.”

Hắn lại hỏi:

“Có muốn biết làm thế nào để trị những kẻ bắt nạt ngươi không?”

Hai mắt ta lập tức sáng lên:

“Đương nhiên là muốn!”

Nụ cười trên mặt hắn lại có vẻ rất xấu xa:

“Lại gần trẫm một chút.”

Ta lập tức ôm lấy cánh tay hắn, ghé sát tai qua, hào hứng nói:

“Mau nói đi, mau nói đi!”

Tiêu Sở Hành khẽ thở dài bên tai ta.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh mắt vừa vặn chạm vào đôi mắt đẹp đến mức khó tin ấy.

Hắn cười.

Rồi đứng dậy.

Hai tay chắp sau lưng, thong thả bước đi:

“Đợi đến khi ngươi đủ mười sáu tuổi, tự nhiên sẽ biết.”

Tiếng cười ấy.

Rõ ràng mang ý chế giễu ta ngu ngốc.


Hôm sau.

Tiêu Sở Hành lại bị Thái hậu nương nương phạt quỳ trong từ đường.

Mà ta thì có thói quen chạy tới đó chế giễu hắn.

Nguyên nhân bị phạt chính là chuyện hôm qua.

Chiếc giày thêu của ta làm bị thương Đế sư.

Nhưng Tiêu Sở Hành đã giúp ta che giấu chuyện ấy.

Còn lý do ta cố tình chạy tới từ đường cười nhạo hắn...

Cũng là vì chuyện hôm qua.

Bởi vì Tiêu Sở Hành đáng ghét chết đi được!

Hắn cố ý câu ta!

Ta hỏi đàng hoàng không chịu trả lời.

Lại còn nói gì mà đợi đến năm mười sáu tuổi.

Nhưng ta muốn biết ngay bây giờ cơ!

Biết đâu đến lúc mười sáu tuổi rồi ta lại chẳng muốn biết nữa?

Ta lười đôi co với hắn.

Liền nói mình phải đi thỉnh an Thái hậu nương nương, không rảnh bị hắn lừa.

Hắn gọi ta lại:

“Đợi một lát.”

“Trẫm đi thay y phục, rồi cùng ngươi đến thỉnh an mẫu hậu.”

Đương nhiên là ta không đợi hắn.

Ta chạy trước đến chỗ Thái hậu nương nương.

Rồi kể hết đầu đuôi câu chuyện hôm nay cho người nghe.

Sau đó...

Ngày hôm sau Tiêu Sở Hành bị phạt.

Ta rất khó hiểu.

Sao hắn vẫn bị phạt được nhỉ?

Rõ ràng ta đã nói với Thái hậu nương nương rằng chiếc giày là do ta ném trúng Đế sư mà...

Nghĩ mãi không ra.

Cho nên ta mới chạy tới từ đường cười nhạo hắn.


Ta “bịch” một tiếng quỳ xuống bên cạnh hắn.

Trước mặt là một tấm bài vị không chữ.

Cùng với những ngọn đèn trường minh sáng khắp từ đường.

Tiêu Sở Hành từng kể cho ta nghe.

Thái hậu nương nương đã nói với hắn rằng:

Tấm bài vị vô danh này là chuẩn bị cho chính hắn.

Là vị hoàng đế khai quốc của Nam Cảnh, hắn còn đang trong tã lót đã được Thái hậu bế lên ngai vàng.

Muốn trở thành một vị hoàng đế thế nào.

Chính hắn tự quyết định.

Còn những ngọn đèn trường minh xung quanh...

Là để tưởng nhớ tất cả văn thần võ tướng của triều trước đã hy sinh vì sự thống nhất của Nam Cảnh.

Ta nhìn hắn với vẻ “hận sắt không thành thép”:

“Tiêu Sở Hành, nương nương phạt ngươi làm gì?”

“Vì nói dối trước mặt Thái phó.”

Ta giật mình:

“Thái hậu nương nương sao lại nhỏ nhen như vậy?”

Hắn bình thản đáp:

“Mẫu hậu nói, hôm nay nói dối sư trưởng.”

“Ngày sau sẽ nói dối thiên hạ.”

“Uy nghi của đế vương sẽ vì thế mà tổn hại.”

“Cho nên phạt ta quỳ trước tổ tiên, tự kiểm điểm lỗi lầm.”

Ta hơi hoảng:

“Nghiêm trọng đến thế sao?”

Hắn nhìn ta:

“Ngươi không cần hiểu.”

“Dù sao trẫm cũng sẽ bảo vệ ngươi.”

Mặt ta lập tức đỏ lên:

“Ai cần ngươi bảo vệ chứ?”


Không biết đã quỳ bao lâu.

Dù dưới đầu gối có đệm bồ đoàn, đầu gối ta vẫn đau nhức.

Ngay cả lưng cũng bắt đầu đau theo.

Cả người nghiêng trái ngả phải, chẳng còn ngồi thẳng nổi.

Trái lại Tiêu Sở Hành vẫn quỳ ngay ngắn như một cây tùng.

Ta hoàn toàn bỏ cuộc.

Mặc kệ lưng cong xuống.

Kết quả lại thấy thoải mái hơn hẳn.

Rồi chẳng biết từ lúc nào.

Mí mắt bắt đầu đánh nhau.

Bên tai dường như vang lên một tiếng thở dài bất lực.

Sau đó.

Có người nhẹ nhàng xoa bóp phần eo cho ta.

Dễ chịu vô cùng.

Ta dứt khoát cuộn người lại.

Nằm xuống ngay trên đống bồ đoàn.

Rồi ngủ thiếp đi.


Khi tỉnh lại lần nữa.

Ta đã ở trong tẩm điện của Tê Phượng Cung.

Ta ngồi dậy trên giường.

Mơ mơ màng màng nhìn quanh.

Rồi gọi thị nữ thân cận tới hỏi:

“Tiêu Sở Hành còn quỳ không?”

Thị nữ đáp:

“Không ạ.”

“Bệ hạ đã trở về rồi.”

“Cô nương có muốn dùng bữa tối không?”

Ta “ồ” một tiếng.

Nói:

“Không ăn đâu.”

Rồi ngã đầu xuống tiếp tục ngủ.

Giấc ngủ ấy đặc biệt ngon.

Ngủ một mạch đến tận sáng hôm sau.

Chương không tồn tại | Mê Truyện