Nước mắt làm nhòe cả mắt.
Trong làn lệ mờ mịt, ta thấy Tư Nghi cô cô dường như có chút không đành lòng, môi khẽ động như muốn nói điều gì đó...
Nhưng đúng lúc ấy, một ma ma đang giữ chặt ta lại thở dài:
“Cô nương hà tất phải như vậy? Đã biết sai thì mau nói ra đi. Lúc này cứ ngậm miệng không nói là đang giận dỗi chuyện gì chứ?”
Nghe vậy, ta thoáng thấy Tư Nghi cô cô nhíu mày.
Ngay sau đó, bà trầm giọng:
“Hôm nay cô nương dám ăn nói vô lễ trước mặt Thái hậu nương nương. Với tư cách là Tư Nghi cô cô của cô nương, hôm nay ta tuyệt không thể lơ là trách nhiệm.”
“Không cần đánh miệng nữa.”
“Giữ chặt lại.”
“Đánh năm đại bản.”
Đầu óc ta lập tức trống rỗng.
Khi hoàn hồn lại, một gậy lớn đã giáng mạnh xuống người.
Ta chỉ cảm thấy từ xương cốt đến lục phủ ngũ tạng như bị đập nát.
Giống hệt một quả cà chua rơi xuống đất, trong ngoài đều tan tành.
Đau đến mức mắt như muốn nứt ra.
Một tiếng thét gần như dùng hết sức lực:
“A——!”
Bật ra khỏi cổ họng.
Mới chỉ một gậy.
Mà ta đã cảm thấy mình chạm tới vạt áo của Diêm Vương rồi.
Lúc ấy ta mới thực sự hiểu.
Thái hậu nương nương đã khoan dung với ta đến mức nào.
Những lần bị đánh ở chỗ người, kể cả lần nặng nhất phải chịu hai mươi đại bản, cũng không đau bằng một gậy hôm nay.
Chỉ nghỉ một hai ngày là lại khỏe.
Có lẽ đánh người cũng là một môn học.
Mà Thái hậu hiểu rõ trong đó.
Cho nên mới có thể làm ra vẻ ngoài nghiêm khắc như sấm sét, nhưng bên trong lại đầy từ bi.
Nhưng hôm nay...
Khi gậy thứ hai giáng xuống.
Trong cổ họng ta đã xuất hiện vị tanh đặc quánh như gỉ sắt.
Đại bản thứ ba không đánh trúng ta.
Bởi có người đột nhiên lao tới che lên người ta.
Ta quay đầu nhìn lại.
Nước mắt lập tức trào ra.
Là Hưởng Giai!
Là nha hoàn của ta!
Là tỷ tỷ thân thiết nhất mà ta mang từ phủ tướng quân vào cung!
Ta thường nói với Hưởng Giai rằng hoàng cung là nơi ăn thịt người không nhả xương.
Nhưng nàng luôn dịu dàng mỉm cười:
“Cô nương đừng sợ. Có nô tỳ ở đây.”
Mỗi lần nghe vậy.
Ta đều biết nàng không tin lời ta.
Bởi vì...
Nhìn xem.
Những người cùng ta từ phủ tướng quân vào cung ban đầu có năm người.
Mẹ đã nhét tất cả những tỷ tỷ chơi thân với ta từ nhỏ vào cung theo hầu.
Nhưng hai năm trôi qua.
Bên cạnh ta chỉ còn lại một nha hoàn thân tín là Hưởng Giai.
Mấy tháng trước, Vọng Giai tỷ tỷ – người từng đứng ra quở trách ma ma thay ta – chẳng hiểu sao lại bị trẹo chân khi đi đêm.
Nàng ngã đầu xuống một cái giếng trong cung.
Đến hôm sau vớt lên.
Hưởng Giai nói thi thể đã ngâm đến mức trương phồng.
Ta nghe xong liền sợ hãi khóc ngất.
Sau đó sốt liền mấy ngày.
Nàng chỉ lớn hơn ta ba tuổi.
Nàng cũng chỉ là một đứa trẻ thôi mà.
Nàng dịu dàng biết bao.
Giống hệt tỷ tỷ của ta.
Lúc nào cũng nói chuyện nhẹ nhàng ôn hòa.
Nghĩ tới Vọng Giai tỷ tỷ.
Nỗi hoảng loạn trong lòng ta lập tức dâng lên.
Ta vừa khóc vừa cố đẩy Hưởng Giai đang nằm trên người mình.
Nhưng ta đã chẳng còn chút sức lực nào.
Mà từ trước đến nay nàng luôn khỏe hơn ta.
Cho nên ta hoàn toàn không đẩy nổi nàng.
Nhưng những gậy đánh vẫn không dừng lại.
Thậm chí còn ác hơn.
Gậy thứ tư đánh rất chậm.
Nhưng lúc giáng xuống người nàng lại vô cùng nặng.
Đến cả ta nằm dưới thân nàng cũng run lên theo.
Hưởng Giai của ta...
Máu bọt không ngừng trào ra khỏi miệng.
Lưng nàng đã rách toạc, máu thịt be bét.
Vậy mà vẫn cố xé cổ họng gào lên chửi rủa:
“Đám tiểu nhân đắc chí! Đám lão yêu quái lòng dạ đen tối thích trả thù!”
“Các ngươi đang trả thù cô nương nhà ta vì trước đây nàng đã cáo trạng các ngươi với Đại Trưởng Công chúa!”
“Các ngươi công báo tư thù!”
“Ỷ vào việc mình sắp được xuất cung nên mới dám đánh đập Hoàng hậu tương lai!”
“Nếu để tướng quân và phu nhân biết được, nhất định sẽ lột da các ngươi cho chó ăn!”
“Chặt tay chân các ngươi vứt vào bãi tha ma!”
“Để con cái các ngươi chết cũng không tìm thấy xác!”
“A——!”
“Cô nương đừng sợ!”
“Cô nương đừng sợ!”
“Lũ tiện tỳ các ngươi dám sao?!”
“Cẩn thận tướng quân lột da các ngươi!”
“Cô nương đừng sợ...”
“Cô nương đừng sợ...”
“Cô nương... đừng sợ...”
“Đủ rồi! Đủ rồi!”
Ta điên cuồng đấm xuống đất.
Đấm đến bật cả máu.
Nhưng lão ma ma kia vẫn tiếp tục đánh.
Đánh đến khi Hưởng Giai không còn động đậy.
Không còn hơi thở.
“Dừng tay!”
“Dừng tay cho ta!”
“Ta là con gái của Cao tướng quân!”
“Ta là Hoàng hậu tương lai!”
“Dừng tay...”
“Các ngươi đều dừng tay cho ta...”
“Hu hu hu...”
“Dừng tay...”
“Hu hu hu...”
Lần trừng phạt ấy.
Giống như lột đi một lớp da của ta.
Nếu không có Hưởng Giai.
Có lẽ hôm nay người chết ở đây chính là ta.
Thế nhưng Tư Nghi cô cô vẫn đứng đó, tay áo sạch sẽ không vương bụi.
Bà cúi người hành lễ với ta – kẻ đang nằm bệt dưới đất, quần áo xộc xệch.
Giọng nói vẫn nghiêm khắc lạnh lùng:
“Hôm nay chỉ là một chút trừng phạt nhỏ.”
“Mong cô nương sau này biết giữ gìn bản thân, cẩn trọng lời nói.”
“Những điều không nên nói, nhất định phải biết ngậm miệng.”
Nói xong.
Bà khẽ thở dài rồi quay người rời đi.
Còn Hưởng Giai...
Nàng bị người ta dùng một tấm chiếu rách quấn lại rồi kéo đi.
Ta ngơ ngác nhìn vũng máu đầy đất.
Không nhìn bất kỳ ai.
Giọng khàn đặc đến mức chính ta cũng không nhận ra:
“Các ma ma... sẽ đưa... thi thể của Hưởng Giai...”
Ta khựng lại.
Phải cố nén nước mắt mới dám nói ra hai chữ “thi thể”.
“...đi đâu?”
Không biết ma ma nào hừ lạnh một tiếng.
Nhưng giọng điệu vẫn giả vờ dịu dàng như mọi ngày:
“Đương nhiên là kéo ra bãi tha ma ngoài cung rồi.”
“Nó là thứ gì chứ?”
“Chẳng lẽ cô nương còn muốn lập bài vị cho một con tiện nô như nó sao?”
“Việc đó e là không hợp quy củ đâu.”
Ta không nói gì.
Lại có một ma ma khác lên tiếng:
“Cô nương à, lão nô hôm nay cũng phải nói một câu.”
“Người dù sao vẫn chưa phải Hoàng hậu.”
“Từ xưa đến nay làm gì có chuyện chưa được sắc phong đã bày ra uy phong trước?”
“Huống hồ triều đình hiện giờ sóng ngầm mãnh liệt.”
“Người có ngồi được lên vị trí Hoàng hậu hay không...”
“Cũng chưa chắc đâu.”
Ta muốn giết hết bọn họ.
Đó là suy nghĩ duy nhất của ta.
Của một đứa trẻ vừa tròn bảy tuổi.